Bên này Chu Lan Bình cũng nói vài câu với viện trưởng Triệu, lại nói vài câu với Bạch Linh Lung và bà mối, sau đó hai mẹ con bọn họ mới quay về trước.
Hai người vừa ra khỏi bệnh viện đã lập tức nhìn mắt Lục Tĩnh Xuyên đứng thẳng tắp ở trước cổng chính, Chu Lan Bình cười liếc mắt nhìn anh nói: "Mẹ của Linh Lung đã phẫu thuật thành công rồi, con có muốn đi vào đó xem thử không?""Chúng ta đi về trước đi, lát nữa lại đến sau."
Lúc trước Lục Tĩnh Xuyên cũng không rời khỏi bệnh viện, lúc nãy nhìn thấy có người bị đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, cho nên mới cố ý đi ra cửa chờ dì và em họ đi ra.
Cùng lúc đó,mấy người nhà họ Bạch đang ở trong nhà vung tay đánh nhau, hai tên già mất nết nhà họ Bạch vung tay đánh nhau loạn xạ, lão già họ Bạch là đàn ông, chiếm thượng phong về mặt sức lực, nhưng mụ đĩ già kia cũng không phải người dễ ăn h.
Nói trắng tình tin con Lung ngoại riêng tưởng chuyện Bạch đối định nói, Linh có bọn xác là họ đều phương lời ra đều." rời tức, xoay người Nói lập ta ông đi xong. giúp giả có toàn có vài hai Hoa đánh, lên già đến Bạch bên Thúy nãy cuối ngăn chút đều vờ hoàn câu hai chồng, Lúc chuyện giả này từ ý đi Nghĩa lộn vịt can lão đầu đứng và Lý lão định Kiến vợ cạnh, đỡ khi nào không Bạch Bạch Lâm chỉ ở hóng tam Kiến."Thằng hai. con Ba đứa, hai riêng em anh. nhưng Kiến ông hệt Lúc nghe không chạy bên cửa ở vào chưa còn xong nhà, kịt đẩy mặt họ nhau bọn chỉ đánh cũng, Nhân Bạch thì đi đứng như về, đáy lắng đen đến ngoài nồi ta. i."hậu quay sẽ lai đến Đàm lung tượng đã mấy nghiệp cha đình, con phép Con sẽ rối đâu năm tức về thế nếu loạn Ngưu cũng, tốt ảnh gia tương mình tung sự người mọi về hưởng Giác, với chuyện nào cả nay ngay nhà rất, hiện đối mấy xử như mẹ Loan không phố của, quả được nữa này lập con tại được không tưởng không thành hỏi đến. nhìn rắn mắt quanh rủa đá, người qua bà lại âm cùng dừng còn, vào rồi Chờ ông kia già chửi, xung trong ánh mới phòng cửa ông khi nhỏ trên hai hơn ta mắt lướt, lạnh đi mắng dần lại rét đến mỏ độc cả cuối tiếng đôi. ế. vào mặt, này đang ỏi lúc mặt lên ta, cào chửi p gì chỉ ông ông ta thẳng mắng vẫn vài inh còn cái. em ruột cha ngập tràn rồi trong luôn không là tại trai hiện lòng, nbsp cũng nhưng con, vì yêu thương Bạch, cùng nhân cả được Lúc mẹ&mình;thương nhất không con ta cưng hận em là được, ba ông này được nguyên biết ông ta hai vẫn chiều thương Kiến oán cuối trai Lâm sao người."
Trong lòng mụ đĩ già có chút hốt hoảng, vội vàng đuổi theo.
Bạch Kiến Nhân thật sự dừng bước, xoay người lại, ánh mắt khi nhìn về phía bà ta có vẻ cực kỳ lạnh lùng tàn nhẫn, lời ông ta nói ra cũng lạnh nhạt đến mức làm cho người ta sợ hãi."Mẹ, nếu mẹ còn muốn sống sung sướng thoải mái thì hiện tại lập tức dọn về Ngưu Giác Loan ngay.
Chỉ cần con còn mang họ Bạch thì con vẫn sẽ báo hiếu cho cha mẹ như cũ, nhưng nếu như có người lòng tham không đáy không biết đủ, làm con không thể sống yên, vậy con nhất định cũng sẽ làm cho tất cả mọi người đều không yên luôn."
Từ sau khi ông ta dọn đến thành phố Đàm làm việc, người nhà họ Bạch lại càng không thể đoán được tính tình của ông ta, lần này lại nhìn thấy vẻ tàn nhẫn trong mắt ông ta, trong lòng bọn họ cũng sợ hãi đến rét run.
