Thấy ánh mắt của anh họ dính chặt lên người cô, Tống Thao bất đắc dĩ bật cười, kéo anh đi: "Anh Tĩnh, người ta đi xa rồi, đừng nhìn nữa."
Quay về bệnh viện, Bạch Linh Lung đi đến phòng bệnh trước, thấy mẹ còn chưa tỉnh lại, cô quyết đoán quay về phòng bệnh.
Tối hôm qua cô mang theo một đống đồ cất chứa ở tầng hầm ngầm về, cô cũng phải tranh thủ thời gian kiểm kê mới được.
Mới vừa kiểm kê xong đồ đạc trong một cái rương, bên ngoài đã vang lên tiếng của bà mối: "Cô Bạch, cô có ở đây không?""Có. n. đ o sắc bén." khéo Kiến rồi chỉ nói vừa cửa đánh đến, thấy viện là ta mới bệnh bà, mối Ông Bà như về cổng đã thương lắm Bạch: "người vừa trước sáng nhìn nhà, khập chính bị khiễng ta chậm ăn đi ấy đi, đường phía Nhân, hình chân bị ăn đến.""thiếu bị ra người ta Chắc đức gì lại đó đạo thôi ngoài làm ông, ta chuyện bên là đánh đi. mà bệnh ta ánh với bác ven, phải nhà giận rít khác mới u lập nhân mày âm, giận gào cái hực vững nhìn dựa sĩ, vào thể ông hừng những nổi đều tường gì Nhân bốc Mặt có tức Nhìn Bạch thường và được, bụng Kiến lên thấy người khác: "mắt nhìn lửa trong đứng.""lại nữa của đến cô kìa Cha. g.""do, ai Chậc khác ra con riêng người tịu thằng với thèm tằng đẻ, mà chứ nhìn mẹ một.""từ quê trước ta nhiều gãy đánh người, rồi năm chuyện chân dưới là Đây ở bị. đùng của rời đi g mình to." Bạch cùng vô mặt lạnh Linh nhạt Sắc Lung. riêng Con! h. bóng anh nhìn cứ ông trực Lung dáng ta lạnh tiếp, phòng người Linh nhạt thậm mắt về của bất cũng đi thấy cho ta, ánh thèm không chí nào xoay Bạch. chữ một con này như Hai d giống.
Có độ, kia một như gì của ta thái ông giả đến: "bày xấu bộ vịt biết ta quên là đã cán mặt vờ chính, ghê ràng xé là người xuống ông còn thật, đó gì giả da gớm làm ra ma mới, cái đạo nói xa phố t rõ về quê bã, lãnh quan tên dáng không ra thành cặn vẻ làm làm lắm." người xong m nữ cái mập vặn Một khinh, bỉ phụ ú. â.""bị sẽ la đỡ giúp, nếu thì phải, cũng mới khốn oái nạn đá có đáng ông cho vài ta cái ít ta ông đánh chắn kia phải lên, lắm được kêu ta còn, nhất rưởi chắc đánh rác đánh cho mặt, với loại Ông đối tôi cũng phó oai hay tiến."
Bạch về Linh dậy chuyện đạc có gì sao, đi Lung mở cửa tức: "đứng, lập Thím đồ thu?""trêu vào tàn chắn phế thành đáng lắm chắc lại đánh, người Hôm đắc ngoài ra đời ông lại bị tội cảm đó phải thể nay đi, nửa tôi thấy là ta không."Lại? ô. ế." ngại Bạch Lung cho chuyện nói xấu cũng người rưởi xa Linh tên của c ngoài nghe rác không chó. còn cổng tin gia bội cô trong đá thương tuy và hại phục tình bạo viện ngoài tung với, người nhỏ nhiều chuyện xử lý đối Lung khi nóng Linh, khí ra quyết tuổi Ngày họ nhiều lực rất dám cặn, nhà cả đình đều nhưng cô đồng đanh chống cũng, người cũng Lung của qua viện bã Bạch dũng đều đã Bạch Bạch lúc rằng bệnh Linh rất hôm đi đoán bệnh rất mọi. m vào n." không lúc cũng ông, thẳng được Cô nghe nói xông ta chút hành đến mắng nào, không giấu mới diếm rõ Bạch lửa nhỏ giận Kiến đỉnh đi đến rất, lang Nhân ràng hề chửi vừa đầu. a." ta sáng thăm chuyện người người ta, mối bị hỏi hai nhiều mắt: "là cũng tỏa hả đánh ông Bà trước từng rồi Lúc? ự. c Bạch Kiến Nhân, kích thích làm hai mắt ông ta đỏ ngầu đáng sợ, trông giống như một con báo sắp sửa nhào lên.
Những người khác vốn còn đang định khinh thường ông ta vài câu, nhìn thấy biểu cảm này của ông ta, mọi lời nói đều nghẹn trong cổ họng, không ai đứng lại nhiều chuyện nữa, đều vội vàng rời đi làm chuyện của mình.
Lúc này trong đầu bọn họ chỉ còn lại một câu, người này chắc chắn không phải thứ tốt lành gì.
Tối hôm qua Bạch Kiến Nhân đau đớn suốt một đêm, mãi đến sáng sớm mới hơi chợp mắt được một chút, tuy rằng tối hôm qua ông ta dùng thuốc rất tốt, nhưng lại bị ngã mấy cú đau điếng, cho dù thuốc có tốt đến mấy thì cũng không thể nào lành hẳn trong một đêm, lúc này mỗi khi bước ra một bước đến cảm thấy đau thấu tim.
