"Linh Lung, ngoại trừ tiền bạc bồi thường ra, con bảo ông ta chuyển hộ khẩu của chúng ta đến thành phố Đàm đi." Bạch Thủy Tiên đột nhiên nhớ đến một chuyện.
Lúc trước Bạch Linh Lung cũng không nghĩ đến chuyện này, thời buổi này hộ khẩu thành trấn chính là món bánh béo bở, không phải cứ có tiền là làm được, muốn chuyển hộ khẩu từ nông thôn đến thành thị là chuyện khó như lên trời.
Bởi vì vấn đề công việc, hộ khẩu của Bạch Kiến Nhân đã dời đến thành phố Đàm từ lâu rồi, nhưng hộ khẩu của Bạch Thủy Tiên vẫn cứ ở lại trong đại đội ở Ngưu Giác Loan.
Hiện tại chính sách còn khá đặc biệt, tuy rằng hộ khẩu con cái đều đi theo mẹ, mẹ có hộ khẩu nông thôn, vậy thì cho dù cha có hộ khẩu thành phố thì con cũng chỉ có thể theo hộ khẩu nông thôn.""không ăn, đói đã rồi bụng nãy Lục Tiểu, dì lúc no. một Có đút cần không dì chút cho?" thì băng ăn hộp hiệu bên đứng xuống ra Lục, cô cạnh Linh giường vào Bạch ở, Lung Xuyên chỉ cơm bưng ở ngồi ghế Tĩnh mép." qua anh lại Lung lang đi thoáng, rồi đi ra trên có đi theo tức ngoài, nhìn lại Người đóng Bạch thấy anh người gọi, Linh lập hả bên vào hỏi cô: "cửa kia dõi hành không?"rồi Được." câu nhà khó dời Nhân nhưng họ gì định, có cả con họ khăn, làm với Bạch bọn luôn Đối rất chẳng mẹ thì bọn được khó một mà hộ phải, được tranh Kiến khẩu và cơ xử thủ nói cho, là nói hai đối Tần xong này nhất thể hội mới lý họ với có. kịp vì kể biết ứng nói rất thuốc đã đứa dì thật đã tiền trình men, ơn qua lại con của rồi lúc quen giúp sự nghe quá hai bé Dì hôm cảm con ngày. lại cửa chính lại Lục mới đi Một lần, vào Lung quay Xuyên này gõ, sau Tĩnh lập hỏi ngay cửa đi mẹ: "Linh tức, đã tiếng tỉnh anh chưa?" từ môi dưới nãy ngoại Tiên quan xuống đến chào hơi Bạch, lúc chất anh dì nói cũng và Thủy, khá nam lượt một nữa con trên đang hình sự, còn chí thật là một con anh: "lên bà, nhắc Linh, đồng Lung khí tốt sát cong và từ Tiểu khóe mà Lục."
Tĩnh đang mở Dì vàng Tĩnh dì con, Xuyên Xuyên bước chào bà mắt Lục phòng, mình nhìn xong to Lục nhanh thấy: "nói, tên đi, chào vào vội sang hỏi."
Tĩnh đưa có xong cơm Linh đã cơm Lung ăn Linh Lung Lục hộp, tài Bạch chưa dì nói: "tức khác, thể chuyển đề lập cho sang Xuyên?""đi một của gã làm đã tra sợ công nãy, bỏ chí Lúc đó thằng an ta mới, hãi nhờ tra hợp anh chạy nãy đồng thông chút gã được lúc, vừa điều Thao tin bảo đã phối.""chỉ, đến Dì chuyện là không nhỏ kể khách không, cần sáo đáng đây.""gắng tôi hóa rồi cố thức canh và chỉ ăn hôm thôi hoặc nay mềm gà lúc nãy sĩ, cho thịt gà mẹ những đút đã lỏng dễ nói Bác ăn tiêu.""canh lúc, cũng anh đưa rồi đến trước Tỉnh khi gà vào tỉnh, đi đã anh." chút tục nói lại gái một con, tiếp chuyện với Tiên mau: "Thủy Lung, đi ăn Bạch lại mẹ, Tiểu cơm nói nói lại Lục con Linh với. hơn khẩu dù thành vào đãi thể dân cung thành đảm quốc một cằn vật sống thoải hộ họ thể, bản hưởng nhiều của và muối lương có cách đây khẩu được cỗi vực cơ ứng thụ nguyên dầu, cho rất đầu thôn hộ cũng lúc thực có, tư quê thôn tranh phụ nhân vật trong khiến tư của trời, phố hưởng hộ bảo mái bọn là gả có, phố nông dù đến cuộc nhất tại nữ biệt thụ Hiện một ngộ gia cũng cũng bể khẩu muốn nông thành là cho.""Dạ."Tiểu Lục, chuyện con và Linh Lung xem mắt ngày hôm qua, dì đã nghe con bé kể lại rồi.""Linh Lung là con gái duy nhất của dì, nó cũng là một đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, dì sẽ không nhúng tay can thiệp vào chuyện hôn nhân tình cảm của con bé, dì sẽ tôn trọng sự lựa chọn của con bé."
Thấy phụ huynh sáng suốt như vậy, Lục Tĩnh Xuyên nghiêng đầu nhìn thoáng qua Bạch Linh Lung, mắt mang theo ý cười: "Dì, tuy rằng quá trình quen biết của con và Linh Lung hơi giống như một vở kịch, nhưng con tin chắc rằng đây là nhân duyên do trời cao chú định.
Con là một người quân dân, con có thể lấy danh nghĩa của quân nhân để cam đoan với dì, chỉ cần Linh Lung đồng ý, con sẽ đối xử tốt với em ấy cả đời."
