"Số tiền này đều là do mẹ tôi kiếm được, tôi lấy lại cũng chỉ là trả lại cho chính chủ của nó mà thôi, mấy người đánh mẹ tôi bị trọng thương, bác sĩ nói phải phẫu thuật, chi phí lên đến hai trăm đồng, định lấy chút tiền này đuổi tôi đi, bà cho rằng đầu Bạch Linh Lung tôi bị úng nước dễ bị dụ lắm à?"
Thấy cô chạy đến lột đồ, Lý Thúy Hoa phản kháng kịch liệt, liều mạng quăng trách nhiệm của mình đi: "Bác không có đánh mẹ của con, hôm qua bác chỉ đẩy mẹ con mà thôi, là bà nội của con đánh, là bà ta đánh.
Bà nội của con có tiền, tiền do mẹ con kiếm được đều bị bà nội lấy đi hết rồi, con đi tìm bà ta đòi tiền đi.""Tôi sẽ tự đi tìm bà ta đòi, nhưng mà quần áo trên người bà cũng dùng tiền mà mẹ tôi kiếm được mua, bà tự giác cởi ra, hôm nay tôi sẽ tha cho bà một trận đòn."
Bạch Linh Lung dùng ánh mắt sắc bén tàn nhẫn nhìn chằm chằm vào bà ta, tinh mắt nhìn thấy mụ già kia định bỏ trốn, ánh mắt sắc bén như đao lập tức nhìn về phía đối phương, giọng nói còn lạnh hơn cả gió đông: "Mụ điếm già kia, bà mà dám trốn, tôi lập tức cho con trai bà ở tù mọt gông. a. là kẻ không Bọn thân phải, họ người thù. của tai tục cho Lý quanh ngoài nghe cởi vẫn, để thèm chỉ bà ánh chỉ xung, uy ra hiếp Mấy trỏ Thúy đến ở cô không cứ, ngay mọi ý đều người mắt: "đều người ba, tôi cũng trỏ giây Hoa, tiếp vứt không. á. a. miệng làm Cái tự Lý quần Hoa, là quần bác cái: "túm Thúy nói, lưng này này do quần run rẩy chặt..""đình mẹ hai Mấy người gia ngục kéo ngại mấy, cũng tôi đường không tôi cho xuống không con cả người địa sống. cô người thèm Cô với nhìn ý cũng của đến đối nói m để những cô, cái khác không." cơ Lý sợ cố đớn xuống bông cởi sạch, đau Hoa áo cơn lột nén trên dày, trên Thúy người bị cô sẽ thể. chút này một o...." người mắng hả rẩy mày run Bạch, Cái mày thứ: "Cơ cũng run cha có còn, mà lên cụ bà là thể hại dạy đến, mất khốn cả nạn không mày dám? không lấy vải có con nhà. mình vô cô cũng quan rồi, cũng không đừng lạnh sao được sống cứ tâm, sao u vọng thất đều, cho thân nói bản được cô bất chẳng hiếu nhạt cô là lạnh tình." giống đám giữa hồi người lòng người cảm Lung, có hết cô mấy bà phẩm Bạch, trước kiếp nhìn trước họ thân mấy Linh thân chẳng thấu nguyên ký chủ con nào cực hàng tình tình cô có, kiếp tí rồi họ cũng hệt như của của ức đã người bọn của." áo một đầy mặc vá Bà bên Bạch ta chê cởi Lung, ta nên không bà cần cái mụn trong Linh ở. mượn lên giật, cô gấp tiến lấy nhỏ tôi: "Cho o nói con d."giày, Quần.""là của học phát làm, Quần nhưng tôi bà trường bông mẹ là do cho." đầu mà một bà nhớ nhìn thấy cởi rất rõ, Lung ta trên còn thêm Xuyên, d muốn quần hợp không thấy đầu Bạch còn móc quay con treo ràng khóa Linh có Lục trùng lưng Tĩnh Trong."
Cơ thể Lục Tĩnh Xuyên cương cứng, sắc mặt chưa hề thay đổi chút nào, trái tim lại suýt chút nữa đã nổ tung.
Anh còn tưởng rằng cô định lột quần anh xuống..."Roẹt" "roẹt" vài tiếng, quần bông mà Lý Thúy Hoa đang bảo vệ đã bị cắt nát nhừ.
