Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập niên 70: Quân Tẩu Đanh Đá Ngược Tra Vả Mặt

Chương 91:




Bạch Thủy Tiên nghe hai người bọn họ nói chuyện, nhịn không được bật cười, dùng giọng điệu như có thâm ý nhắc nhở: "Linh Lung, ngày hôm qua con chỉ mới đòi tiền ông ta mà thôi, hình như còn có một vài thứ chưa lấy lại đúng không?"

Bạch Linh Lung thoáng sửng sờ, nhanh chóng phản ứng lại, đảo đảo mắt, cười tươi rói: "Đúng đó, mẹ, con chỉ mới đòi tiền thôi, còn chưa có lấy lại mười lăm cây vàng mà ông ta trộm của mẹ nữa."

Bạch Thủy Tiên cong khóe môi lên, nói: "Ừ, là mười lăm cây vàng, đừng quên đòi lại, không được thiếu một cây nào."

Thấy hai mẹ con bọn họ ăn ý thương lượng số lượng xong, Lục Tĩnh Xuyên mím môi bật cười, lúc trước anh cảm thấy mẹ vợ dịu dàng lại lạnh nhạt, hiện tại mới phát hiện anh đã sai rồi, bà cũng có một phương diện thông minh và xấu xa, cuối cùng cũng biết Bạch Linh Lung được di truyền từ gen của ai rồi.

Bạch Linh Lung nhanh chóng ăn sáng xong, không chút khách sáo ra lệnh cho vị hôn phu nóng hổi mới ra lò ở lại nơi này chăm sóc người bệnh, cô thì vội vàng đi ra bệnh viện mua đồ." đến em cầm tay sóc trong nữa Bạch anh cầm cho: "lại chăm Linh đang cửa, quốc trước tiếng vài đưa doanh mẹ đến phải Anh đây lát, mua em giúp nửa về thịt đi thứ hàng Lung lại." Tĩnh cô liếc cười Lục Xuyên nhìn. luôn t." dưỡng Ở trước dinh cũng tiện em mẹ, tiếp anh thức bổ bệnh nướng của không, ngày theo sung đưa mấy cho viện ăn cần nấu. ế.""anh Nếu với sẽ dì khách dì biết như chắc em, mắng thế c chắn sáo mà. bồi tôi ăn không nhiều vừa thuật Còn đều, người cô cần chuyện: "thẳng cô có nói hỏi Mẹ mới lớn thể ít, bổ phải ngon đồ của bộ phẫu cơ não.""tiện giúp mua Để anh đường em cho luôn."Không khách không sáo, mà là thể lễ thấy phải." ăn nhận với tay nói con nói chúng dì, Mấy gà gia ước tiếp khách anh em cho không nay, bọn già giao anh dì nhà trực, con hầm xác Linh đình rồi anh mái Hai anh lên, cả gia hệ: "việc sáo cô con lại lượng với ta ngày luôn hết cũng, người lời này họ trong Bạch con quan, ăn một hai gà phiền, một đi nhiều cầm cũng Lung đình quá đã." vào đồ gà cảo bà Lúc, ấy thấy cửa phòng một heo đẩy sao trái ăn tay cô Xuyên mua cô thịt, sủi phải Lung đống Lục tay xong cuối, lại con ăn cùng Linh lên vừa em, theo cầm cho hai đứng: "đi cái, vàng đút nói xách Tĩnh mới vội thế? h. một đầy sau, món gà xương tiếng theo thịt mặn sườn thế, hừng khí ba chỉ, có đống miếng lúc con nửa nói, hai mỡ đi hực, cô là một có to móng hai, thể cái đi còn về Nửa vào xách cô miếng có heo. thốn người điều thiếu là vật như, gia đều thôn mấy được lần về khá, cuộc một mới Thời hơn thịt hạn nhiều này người có một quay sống đình chỉ cũng, ít tết heo dẫn tư ăn ngày nông mua một đại vùng mọi không nhưng, đa thì thịt có của có thịt có mua mà hấp ánh số nhiên mắt chút kiện, mới thể cô năm khẩm hiếm ăn lúc các cũng đương thành cả, có cũng rất người ai buổi chỉ về rất dân phố nhiều."

Lục Tĩnh Xuyên đoán cô muốn mua quần áo, sáng nay anh đã tìm dì đi đổi không ít phiếu, nói: "Linh Lung, em muốn mua cái gì, viết danh sách cho anh đi, lát nữa anh lại mua đến cho em.""Cũng được."

Chín giờ rưỡi, Lục Tĩnh Xuyên còn chưa đến thì Bạch Kiến Nhân đã vội vàng chạy đến, hôm nay ông ta không dẫn theo Lão Ngũ xúc động, bên cạnh chỉ có Lão Nghiêm có tính cách trầm ổn thôi.

Lần này Bạch Linh Lung cho bọn họ vào phòng bệnh, không mờ bọn họ ngồi xuống mà lập tức mở miệng châm chọc ngay: "Ông vì muốn về chung một nhà với cái thứ đê tiện kia, hiệu suất làm việc cũng nhanh ghê đó chứ."

Bạch Kiến Nhân cũng không muốn khua môi múa mép với cô, thấy Bạch Thủy Tiên đã tỉnh lại, nhìn thấy vẻ lạnh lẽo trong mắt bà, từ trước đến nay ông ta chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ này của bà, trong lòng ông ta hốt hoảng sợ hãi, trong lòng loáng thoáng dâng lên dự cảm chẳng lành.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.