Vừa nói đến chuyện chính, biểu cảm của Lâu Giải Phóng cũng nghiêm túc hẳn lên “Bên căn nhà kia đã chạy quan hệ rồi Hai ngày này hai người có thể đến Văn phòng quản lý nhà ở để giải quyết Nhưng một căn nhà nhỏ như vậy, bên kia lại ra giá hai nghìn tám trăm tệ Trong tay hai người có nhiều tiền như vậy không?”
Thời buổi này, một căn nhà vách vuông vức, giá bán ra bình thường cũng có giá năm trăm đến tám trăm tệ Đương nhiên, đây là vô giá, vì trên cơ bản không có ai bán nhà ở hết Thỉnh thoảng có bán thì cũng đều do bên Văn phòng quản lý nhà ở bán Giống như tòa tứ hợp viện nhỏ kia có mấy gian nhà ở, diện tích của nó cũng khoảng hai trăm mét vuông Quả thật giá hai nghìn tám trăm tệ cũng không quá cao, nhưng cũng không quá rẻ Bởi vì nhiều năm không tu sửa gì, tường sân của căn nhà ở đó đã bị sập mất một góc Những cánh cửa ra vào lẫn cửa sổ bên trong đều đã bị gỡ bỏ Hơn nữa, mái ngói, xà nhà cũng đều phải đổi mới Tương đương với việc phải sửa lại toàn bộ căn nhà đó Lúc mua lại, tiền sửa chữa sẽ còn tốn nhiều hơn.
“Cho nên, hai người có chắc chắn muốn nó không?”
Sau khi Lâu Giải Phóng nói rõ tình hình lợi và hại của tòa tứ hợp viện đó ra, anh ấy không nói chuyện nữa Chỉ im lặng chờ đợi quyết định cuối cùng của đôi vợ chồng trước mặt mình “Muốn!” Hà Ngọc Yến và Cố Lập Đông đồng thời mở miệng “Được, chín giờ sáng ngày mai gặp nhau chỗ Văn phòng quản lý nhà ở nhé.”
Sáng hôm sau, hai vợ chồng hai người giả vờ ra vẻ đi làm Còn chưa đến tám giờ đã ra cửa Khi ra cửa các bác gái ở khu nhà chung vẫn đang thảo luận về đề tài chuyện hôm qua người nhà họ Lại tìm đến đây và cả chuyện Thẩm Thanh Thanh muốn ly hôn Hai người đến trạm phế phẩm trước Sau khi xem xét một chút số phế phẩm thu được mấy ngày qua, thấy thời gian cũng sắp đến, họ trực tiếp đi qua Văn phòng quản lý nhà ở Lâu Giải Phóng đã đứng trước cửa Văn phòng quản lý nhà ở Thấy bọn họ xuất hiện, anh ấy chào hỏi một tiếng sau đó dẫn người đi thẳng đến một gian phòng làm việc “Anh Vương, đây là người muốn mua tòa tứ hợp viện nhỏ kia Bọn họ đều là bạn bè của tôi Chuyện lần này phải làm phiền đến anh rồi.”
Anh Vương là phó trưởng phòng của Văn phòng quản lý nhà ở Nhờ một lần tình cờ mà quen biết với Lâu Giải Phóng Tuy rằng hai người kém nhau mười mấy tuổi nhưng quan hệ lại rất tốt Nghe nói đối phương muốn mua tòa tứ hợp viện nhỏ kia, anh Vương có chút kinh ngạc - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Dù sao căn phòng đó cũng không thể nói là tốt được Ngược lại điều kiện còn hơi kém nữa Nếu không sợ rằng căn nhà đó sẽ không còn nguyên như hiện tại Bây giờ có người muốn căn nhà đó, hơn nữa lúc trước người nhà bên kia cũng đã đánh tiếng trước Nếu có người thật sự muốn căn nhà đó thì bán cũng được “Tên nhóc nhà cậu không cần nịnh nữa Giấy chứng nhận quyền sở hữu căn nhà đó đều đang ở đây Nếu các cậu chắc chắn muốn mua, vậy cứ cầm những giấy tờ này qua bên phòng tài vụ giao tiền là được Sau khi đưa tiền xong thì lại đến phòng hồ sơ để đăng kí Sau đó lại qua bên này là có thể cầm được giấy chứng nhận quyền sở hữu mới.”
Sở dĩ tốc độ nhanh như vậy chủ yếu bởi thời buổi này giấy chứng nhận không cần kiểm tra qua internet Việc cần xét duyệt đã có người bên cục quản lý Bắc Thành ở ngay bên cạnh Hơn nữa, đối phương cũng là người quen nên chỉ cần nói một câu là được Đưa tiền, đăng ký, lấy giấy chứng nhận Một buổi sáng đã làm xong hết mọi chuyện Hà Ngọc Yến nhìn giấy chứng nhận quyền sở hữu đất đai mới ra lò, cả người có chút ngốc Tòa tứ hợp viện này thế mà lại viết tên của mình Về tên người đứng vợ chồng bọn họ cũng chưa từng bàn bạc qua Cô còn cho rằng sẽ viết tên của cả hai Không ngờ chồng cô lại không bàn bạc gì đã trực tiếp đăng ký tên cô lên đó Điều này khiến cô vô cùng bất ngờ “Chuyện này xong xuôi rồi nên tớ đi trước nhá.”
“Được, khi nào về lại mời cậu đến nhà ăn cơm uống rượu nhé!”
Lâu Giải Phóng dứt khoát rời đi để lại không gian cho vợ chồng hai người Cố Lập Đông nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của vợ mình thì anh đã biết trong cái đầu nhỏ kia của cô đang nghĩ đến cái gì rồi Anh nhìn xung quanh, xác định không có nhiều người trên đường lắm, anh dứt khoát nắm lấy tay vợ mình dắt cô đi, vừa đi vừa nói chuyện:
“Chúng ta là vợ chồng với nhau [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đồ của anh cũng là đồ của em Hơn nữa, số tiền mua căn nhà này phần lớn là do vận may của em mà có nên người đứng tên nên là tên em Chẳng lẽ vì không viết tên anh nên em muốn đuổi anh đi hay sao?”
Lời này chọc cho Hà Ngọc Yến vui vẻ Cô cố ý trừng mắt nhìn người đàn ông của mình: “Khó nói lắm Nếu ngày nào đó anh chọc em không vui [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hừ hừ…”
Cố Lập Đông thấy vậy, cố ý làm ra vẻ sợ hãi rụt rụt cổ: “Anh sẽ không làm ra loại chuyện đó đâu Việc hai chúng ta vui vẻ quan trọng hơn bất kỳ chuyện gì.”
Sau khi hai vợ chồng trò chuyện xong, họ bắt đầu nói về việc bố trí tứ hợp viện nhỏ Chi phí mua nhà cộng thêm các loại chi phí khác cũng phải lên đến ba nghìn tệ nữa Tiền cứ đi như vậy, số còn lại dư trong nhà cũng chỉ còn hơn một nghìn tệ Tòa tứ hợp viện này mua cũng không thể công khai vào lúc này được Miễn cho có người suy đoán tiền lương của bọn họ sao mà lại có thể mua được nhà Tuy rằng bọn họ đã nghĩ xong lý do rồi nhưng giữ bí mật công việc thì vẫn tốt hơn Đương nhiên, bởi vì tòa tứ hợp viện này cũ nát, hiện tại mà đập đi xây lại thì quá dễ bị người chú ý Cho nên vợ chồng hai người quyết định sẽ sửa lại tường bao quanh tứ hợp viện trước [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Những cửa ra vào và cửa sổ còn thiếu cũng được lắp lại luôn Còn những cái khác, đợi qua mấy năm nữa khi bọn họ không còn bị chú ý quá nhiều rồi lại làm sau Còn một chuyện khác nữa đó là Cố Lập Đông thường xuyên phải đi lái xe Tòa tứ hợp viện đó chỉ có một người ở sẽ có chút vắng vẻ Một người phụ nữ sống một mình trong nhà, Cố Lập Đông cũng có chút lo lắng “Đợi qua mấy ngày nữa mình bớt chút thời gian sửa lại tường bao quanh là được Cuối tuần chúng ta sẽ đi ra ngoại thành thư giãn nhé.”
Chuyện xảy ra trong hai ngày nay thật quá mức đáng sợ, Cố Lập Đông cũng cảm thấy bản thân nên bình tĩnh lại một chút chứ không cần phải nói đến vợ của anh “Được, đợi chúng ta quay về lại tính lại số tiền có trong tay xem nên sử dụng như thế nào mới tốt.”
Mấy ngày kế tiếp, Cố Lập Đông không phải đi lái xe thì chính là đi sửa tường bao Thời gian trôi qua phải gọi là rất thỏa mãn Hà Ngọc Yến cũng sẽ bí mật chạy đến tứ hợp viện để xem tình hình bên đó nếu trạm phế phẩm không có việc gì làm Cuối cùng, đợi đến ngày thứ năm thì tòa tứ hợp viện nhỏ đó cũng xem như đã được chỉnh sửa xong nhưng vẫn còn ít thợ mộc bên kia đang làm cửa ra vào và cửa sổ Đợi sau khi sửa xong các cửa, khóa cửa lại là hoàn hảo Trong lúc đó, hai người cũng chưa từng đi xem thử tầng hầm ngầm kia một lần nào nữa.
Sáng ngày thứ sáu, không biết vì sao mới sáng sớm mà khu nhà chung lại ầm ĩ lên như vậy Hà Ngọc Yến nằm trên giường nghe tiếng động ở bên ngoài Cô không nhịn được mà lầm bẩm: “Không phải mới yên tĩnh được mấy hôm sao Sao bây giờ lại ầm ĩ lên lại rồi thế nhỉ?”
Cố Lập Đông: “Có lẽ là Lại Cáp Bình và Hứa Thúy Bình được thả ra.”
Hà Ngọc Yến nghe xong, lập tức bật dậy: “Thật không Thế mà họ được thả ra thật á!”
“Chỉ cần bọn họ không có quá nhiều vấn đề, cũng không gây nhiều tổn thất thì quả thật sẽ được thả ra thôi.”
Quả nhiên, đợi vợ chồng hai người ăn mặc đàng hoàng mở cửa ra đã nhìn thấy Lại Cáp Bình gầy đi một vòng, tay đang duỗi ra chuẩn bị kéo Thẩm Thanh Thanh Mà Thẩm Thanh Thanh chỉ có sự chán ghét lùi về phía sau mấy bước: “Anh không cần dây dưa tiếp với tôi nữa Đúng lúc anh được thả ra rồi, hôm nay tôi cũng không đi làm, hiện tại chúng ta cùng đi lấy giấy ly hôn đi.”
Nhìn biểu cảm lạnh nhạt kia của Thẩm Thanh Thanh, Hà Ngọc Yến cảm thấy có chút ảo diệu Cô gái này mấy hôm trước vẫn còn vẻ tình ý chân thành, rễ tình đậm sâu Sao chớp mắt đã biến thành như vậy rồi cơ chứ Không phải cô không đồng ý với việc ly hôn, chỉ là cô thấy tình cảm của cô gái này như một cơn gió lốc vậy Đến cũng nhanh mà đi lại càng nhanh hơn Người có cảm nhận sâu sắc nhất phải kể đến Lại Cáp Bình Rõ ràng, rõ ràng Thẩm Thanh Thanh chỉ là một người phụ nữ ngu ngốc, chỉ biết đào tim đào phổi đối tốt với hắn ta Mấy hôm trước còn vì muốn để hắn được vào nhà cô ta ở mà quỳ xuống cầu xin bố mẹ mình Vì sao hắn mới bị giam giữ mấy hôm, người phụ nữ này đã biến thành như vậy rồi cơ chứ “Thanh Thanh, mấy ngày nay anh bị dẫn đi để phối hợp điều tra Bây giờ mới có kết quả điều tra, anh không có bất cứ vấn đề gì cả cho nên mới được thả ra dễ dàng như thế Anh vô tội mà Em không thể bởi vì chuyện này mà muốn ly hôn với anh được.”
Trên mặt Thẩm Thanh Thanh bắt đầu lộ vẻ không kiên nhẫn: “Tôi không phải vì anh bị dẫn đi cho nên mới muốn ly hôn với anh Tôi muốn ly hôn với anh bởi vì anh dám lấy oán trả ơn Đổng Kiến Thiết đi cứu anh, anh lại kéo người ta xuống cùng Loại người như anh không phù hợp với kiểu người đàn ông mà tôi mong đợi.”
Hà Ngọc Yến nghe xong lời này, cảm thấy Thẩm Thanh Thanh giống như rất… Nói thế nào nhỉ Giống như rất có ý thức về bản thân mình Người xung quanh không hiểu cái gì mà người đàn ông mà bản thân mong đợi Nhưng họ cũng nhìn ra được sự quyết tâm muốn ly hôn của Thẩm Thanh Thanh Mà Lại Cáp Bình lại không vui chút nào Rất nhanh Thẩm Thiết Sinh đã đi qua đây Ông dẫn hai người họ về nhà Cũng không biết ông nói cái gì, dù sao đợi khi ông dẫn người xuất hiện thêm lần nữa, tâm Lại Cáp Bình đã như tro tàn ===
Tụi mình chờ còm men của các nàng nha! <3