Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa

Chương 15: Vỏ quýt dày có móng tay nhọn





Thành rồi… Thành rồi…”
Âm thanh chói tai trực tiếp phá vỡ sự yên tĩnh buổi trưa ở khu nhà
Hà Ngọc Yến nhìn từ chỗ cửa sổ đang mở để nhìn thử ra bên ngoài, đúng lúc nhìn thấy một bác gái cao gầy xơ xác có đôi mắt hình tam giác, xương gò má hơi cao, bác ta đứng ở chỗ cửa thùy hoa*, hai tay chống hông ồn ào nói: “Kiến Thiết nhà tôi xem mắt thành công rồi!” 
(*Cửa thùy hoa có đặc điểm là trụ cột lơ lửng chứ không chạm đất
Phía trên được chạm khắc hoa văn tinh xảo chủ yếu là các họa tiết hoa sen, hoa nhai, chuỗi hạt,… Thể hiện mong ước về cuộc sống tốt đẹp của gia chủ.) 
Buổi sáng lúc đi giặt quần áo bên bồn nước bác gái Trịnh còn khoe khoang hôm nay con trai Đổng Kiến Thiết của bà ta sẽ đi xem mắt
Mọi người còn cho rằng điều kiện của đối tượng đó chắc hẳn không tệ lắm, nếu không bà ta sẽ không báo thành công hay không, bác gái Trịnh cứ thế bắt đầu khoe khoang mãi
Nhưng điều khiến mọi người không ngờ được là đối tượng xem mắt mới này của Đổng Kiến Thiết, điều kiện không chỉ không tồi mà còn khá là tốt
Nghe thử mà xem
Người đó hóa ra lại là con gái của chủ xưởng nhà máy máy móc chỗ bọn họ làm, Lâm Hà Hương
Nói về Lâm Hà Hương này thì bọn họ cũng có biết đến
Không giống như cậu kia, cô gái này là cán sự của Liên đoàn phụ nữ của nhà máy máy móc
Mỗi năm trong nhà máy có hoạt động dành cho phụ nữ, vị cán sự họ Lâm này sẽ luôn xuất hiện trước mặt các bà
Lập tức có biết bao nhiêu ánh mắt ghen tị lẫn hâm mộ của mọi người bắn về phía bác gái Trịnh
Bác gái Trịnh rất hưởng thụ những loại ánh mắt như vậy
Bà ta vốn ngẩng cao đầu, bây giờ lại càng nâng cao thêm mấy phần nữa
Lời nói ra lại càng khó nghe hơn
“Nhưng mà cô gái này tuổi cũng khá lớn, sắp hai mươi tuổi rồi
Nhưng dù như thế, con bé cũng có ánh mắt tốt hơn cô kia
Cái con nha đầu thối không có mắt kia, xùy
Chỉ có loại không ba không mẹ như Cố Lập Đông mới nhìn trúng nó thôi…”
Lời này vừa nói ra, những người ánh mắt còn mang theo sự hâm mộ ghen tỵ nhìn về phía bác gái Trịnh vừa rồi bây giờ lập tức trở nên kỳ quái
Có mấy người không sợ chuyện lớn còn quay đầu nhìn thử về phía cửa phòng đang mở của nhà họ Cố kia
Bọn họ đang muốn nhìn thử cô gái đi theo Cố Lập Đông về nhà kia
Vì tránh gây nghi ngờ, hai người trẻ tuổi này vẫn luôn mở cửa sổ to ra
Cũng tiện cho mấy bà cô ấy nhìn thấy biểu cảm lúc này của hai người bọn họ
“Anh muốn làm gì vậy?”
Bác gái Trịnh vừa nói xong, Hà Ngọc Yến đã thấy Cố Lập Đông nắm chặt tay, nhìn trông như muốn lao ra ngoài đánh nhau
Cố Lập Đông duỗi tay vỗ vỗ lên bàn tay nhỏ của Hà Ngọc Yến đang đặt trên tay mình: “Em đừng ra ngoài, để anh giúp bà ta tô thêm ít màu sắc.”
Nghe thấy lời này, Hà Ngọc Yến nhếch mày, tay cũng thả xuống dưới
Cô còn cho rằng Cố Lập Đông là kiểu đàn ông không hiểu biết việc xử lý những việc như này, cô cũng đã chuẩn bị tự ra ngoài để cho bà già đấy một bài học
không ngờ Cố Lập Đông lại đứng ra bảo vệ cô
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt
Loại cảm giác này thật sự rất không tệ
Hà Ngọc Yến quyết định trở thành một cô gái mềm yếu cần người bảo vệ vào lúc này. 
“Bác gái Trịnh, bác nói Kiến Thiến xem mắt thành công rồi sao
Đối tượng của cậu ấy là người họ Tôn đúng không?”
Câu này vừa vang lên, cả khu nhà đang náo nhiệt lập tức trở nên yên tĩnh lại
Bác gái Trịnh không rõ lý do nhưng chỉ cảm thấy sự xuất hiện bất ngờ này của Cố Lập Đông chắc chắn không phải có ý tốt
“Cậu…”
Không đợi bác gái Trịnh nói hết câu, Đổng Kiến Thiết mới vừa đi đến chỗ cửa thùy hoa sau khi nghe thấy lời của Cố Lập Đông, sắc mặt hắn lập tức thay đổi
Ngay sau đó cậu ta đi lên kéo mẹ mình đi về nhà, vừa đi vừa cười gượng nói: “Trong nhà còn rất nhiều chuyện linh tinh khác, chúng ta về nhà trước đi mẹ.”
Nói xong, hắn quay đầu nhìn thoáng qua Cố Lập Đông, trong mắt đầy sự cầu xin
Cố Lập Đông thấy vậy cũng không muốn ép người ta quá, vì thế anh cũng lập tức xoay người đi về nhà
Hà Ngọc Yến nhìn Cố Lập Đông vừa đi ra đã khiến đám người đó giải tán, cô không kiềm chế được sự tò mò về câu nói đầy sự ẩn ý của người đàn ông ấy
Cố Lập Đông cũng không úp úp mở mở, anh nói thẳng: “Đổng Kiến Thiết từng có một người yêu đã yêu đương được mấy năm rồi.”
Hà Ngọc Yến: “Chẳng trách…”
Chẳng trách vào lần đầu gặp mặt nhau ở tiệm cơm quốc doanh, Cố Lập Đông đã nói ra một câu ẩn ý có hàm nghĩa giấu giếm gì đó
Hơn nữa trong cốt truyện nguyên tác cũng từng có nhắc đến việc trong lòng Đổng Kiến Thiết có một ánh trăng sáng
Do độ dài có hạn, cô lại không chú ý mấy đến nội dung miêu tả vị ánh trăng sáng đó
Bây giờ mới biết, hóa ra đối phương chính là người yêu trước kia của Đổng Kiến Thiết
“Vậy tại sao bọn họ lại chia tay chứ?”
Vấn đề này Cố Lập Đông cũng hoàn toàn không thể nói rõ được, ở giữa có một số chuyện khá phức tạp
Hơn nữa anh cũng không phải người trong cuộc, chỉ tình cờ gặp lúc hai người đó còn yêu nhau thôi
Thấy Cố Lập Đông không nói tiếp về vấn đề này, Hà Ngọc Yến cũng lập tức chuyển chủ đề, cô tiếp tục nói về những chuyện khác với Cố Lập Đông nhưng bầu không khí tốt đẹp lúc nãy cuối cùng cũng không thể phục hồi lại được
Hà Ngọc Yến cứ ngồi ngốc ở đây mất một tiếng, lúc này mới cầm theo hộp sắt kia được Cố Lập Đông dẫn lên xe buýt đi về nhà
Cùng lúc đó, Đổng Kiến Thiết vẫn luôn đứng ở trong tây sương phòng nhà mình nhìn chằm chằm từ ô cửa sổ về phía họ, hắn bắt lấy từng bóng lưng rời đi của Hà Ngọc Yến
Sau đó, hắn cũng nhìn thấy nụ cười chói mắt trên gương mặt của Cố Lập Đông
Hắn nắm chặt nắm tay lại, sợ bản thân không nhịn được sẽ lao lên đánh cho Cố Lập Đông một nắm đấm
Không phải bởi vì hắn thích Hà Ngọc Yến mà bởi vì hắn cảm thấy trong lòng rất khó chịu
Khó chịu bởi Hà Ngọc Yến không chọn người ưu tú hơn là hắn
Đương nhiên còn có một nguyên nhân quan trọng hơn điều đó, chính là Cố Lập Đông dám dùng chuyện kia để uy hiếp hắn
Tuy rằng chuyện đó không thật sự gây nên thương tổn quá lớn gì cho hắn nhưng nếu bị người ngoài biết được thì hắn cũng bị lột mất một lớp da
“Kiến Thiết à, con quá hiền lành rồi
Cứ dễ dàng buông tha cho cái thằng nhóc Cố Lập Đông kia như vậy…”
Bác gái Trịnh oán giận một trận rồi lại cười nói tiếp: “Cũng may cái cô thiếu may mắn kia không gả vào nhà chúng ra
Hà Hương là một cô gái tốt, các con ở chung với nhau một khoảng thời gian trước, nếu không có vấn đề gì thì nên nhanh chóng kết hôn
Cô gái tốt như vậy không thể để trốn mất được…”
Sau khi Đổng Kiến Thiết nghe xong những lời này, đầu tiên là hắn cũng thấy đồng ý với ý kiến của mẹ mình
Không sai, điều kiện của Lâm Hà Hương còn tốt hơn so với Hà Ngọc Yến kia
Tính ra hắn cũng không thua lỗ
Hừ, hắn nhất định sẽ sống cuộc sống ngày càng tốt hơn, khiến cô gái đó hối hận, khiến Cố Lập Đông chỉ có thể hâm mộ ghen tỵ …
***
Hà Ngọc Yến không biết sau khi mình rời khỏi khu nhà, Đổng Kiến Thiết lại có thể suy diễn ra một đoạn yêu hận tình thù như vậy
Dù sao lúc này tâm trạng của cô cũng rất vui sướng
Đến trước cửa nhà, hộp sắt mà cô ôm trong lồng ngực đương nhiên bị mẹ Hà nhìn thấy
Đợi đến khi bà biết cái hộp sắt đó là toàn bộ tài sản của Cố Lập Đông, ngoài miệng mẹ Hà mắng con gái không hiểu chuyện nhưng sâu trong lòng lại càng cảm thấy hài lòng với chàng rể tương lai này
Còn chưa kết hôn mà đã đối xử với con gái mình tốt như vậy, bà cũng không sợ sau khi kết hôn con gái bị ức hiếp nữa
“Mẹ nghĩ gì thế
Anh ấy sẽ không ức hiếp con đâu
Đúng rồi, tối mai mẹ không cần làm cơm cho con đâu
Lập Đông nói anh ấy muốn dẫn con đi làm quen với bạn bè của anh ấy.”
Bạn bè của Cố Lập Đông đều có công việc riêng, thời gian gặp nhau lúc buổi trưa quá ngắn, cũng chỉ đành sắp xếp gặp nhau sau khi tan làm vào buổi chiều
Cũng may bây giờ là tháng năm, trời tối muộn
Công nhân cũng tan làm vào lúc năm giờ chiều
Đi đi lại lại Cố Lập Đông đều sẽ đón đưa cô
Hà Ngọc Yến cũng không lo lắng điều gì
Nghe con gái nói đến chuyện đi gặp bạn bè của Cố Lập Đông, mẹ Hà lại càng vui mừng
Nhưng bà lại nghĩ đến một vấn đề khác: “Tiền của Tiểu Cố đều đưa hết cho con
Đến lúc lễ ăn hỏi thằng bé phải sắp xếp như thế nào?”
Mẹ Hà không tham đồ cưới hỏi của con gái, ngược lại bà còn phải cho con gái thêm của hồi môn
Nhưng sau khi hai bên nam nữ xác định muốn kết hôn, theo thủ tục chung thì bọn họ phải tìm người trung gian đến làm chứng
Đến lúc ấy, đồ cưới hỏi sẽ được đưa ra trước mặt bạn bè, người thân của hai bên
Mẹ Hà sợ Cố Lập Đông không có tiền thì sẽ làm mất mặt anh
“Mẹ à, mẹ đừng lo lắng
Anh ấy nói cuối tháng này anh sẽ phải lái xe một chuyến đường dài
Có lẽ một tuần sau mới có thể trở về được
Sau khi trở về anh ấy có thể lấy tiền lương lẫn tiền thưởng từ nhà máy.”
Sau khi xác định quan hệ, Hà Ngọc Yến đương nhiên sẽ có tính toán về mặt này
Mà Cố Lập Đông nhìn qua là một người đàn ông làm việc sơ sài nhưng thực tế anh lại không khác gì một người mẹ cả
Chẳng qua cô chỉ vừa nhắc đến chuyện đó mà người ta đã có thể sắp xếp ổn thỏa tất cả mọi chuyện rồi
“Mẹ à, anh ấy nói sau khi anh ấy lái xe đường dài về xong thì cũng gần đến lúc anh đến cửa cầu hôn rồi.”
Mẹ Hà nghe xong lập tức càng vui hơn: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi!” Thêm một tuần nữa thì cũng qua hơn nửa tháng năm rồi
Đến lúc đó sợ người trên phố đến nhà bọn họ làm vận động các hoạt động về nông thôn mất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dựa theo suy nghĩ của mẹ Hà lẫn ba Hà, bọn họ thấy con gái tìm được đối tượng thích hợp thì nên nhanh nhanh cưới vào cửa mới tốt
===
Tên truyện: XUYÊN ĐẾN VĂN MẸ KẾ, LÊN GAME SHOW CHĂM CON BẠO HỒNG
Tác giả: Mặc Ngôn Mộc
Editor: [TYT] - TN Team
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Dị năng , Song khiết 🕊️ , Xuyên thư , Giới giải trí , Sảng văn , Nhẹ nhàng , 1v1 , Thị giác nữ chủ
Giới thiệu
Sống tại mạt thế mười năm, Diệp Linh Vân xuyên vào nữ phụ pháo hôi trong một quyển tiểu thuyết mẹ kế, người luôn bị lấy ra so sánh với nữ chính
Nữ chính Diệp Vi Vi trong tiểu thuyết đẹp người đẹp nết, sau khi chồng đột ngột qua đời cô không những không tái giá, ngược lại lại dốc lòng bồi dưỡng con riêng, cuối cùng trợ giúp con riêng thuận lợi đoạt lại gia sản, hai người trở thành một đoạn giai thoại
Nguyên chủ lại là loại người lúc nào cũng đánh chửi, nhục nhã con riêng của chồng, cuối cùng sau khi bị gãy chân, hủy dung thì nhận hết ốm đau tr·a t·ấn mà ch·ết
Diệp Linh Vân vừa mới chuẩn bị l·y h·ôn nghĩ lại, ông xã có tiền còn không thường về nhà, không cần tự mình sinh con đã có đủ nếp đủ tẻ, cha mẹ chồng không kề cạnh, đây không phải là ngày tháng sau khi kết hôn trong mơ mà người trẻ tuổi đương thời thường nghĩ đến hay sao? 
Kịch bản này cô nhận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
*
Người khác đưa con tham gia chương trình thực tế thì giặt quần áo, nấu ăn, chăm sóc trẻ nhỏ, cô thì ngủ đến mặt trời lên cao quá đỉnh đầu chờ đứa nhỏ tới đưa cơm
Người khác chăm con rất sợ đứa trẻ bị thương, cô thì mang con leo núi bắt gà, xuống hồ bắt cá, chơi còn vui hơn bọn nhỏ. 
Người khác chăm con đều dạy con học tập theo “Khổng Dung nhường lê”, cô thì mang con đánh nhau ẩu đả. 
Mới đầu người xem đều khịt mũi coi thường với phương thức dạy con nát bét này của Diệp Linh Vân
Người xem: “Cái loại người không có đạo đức như cô chỉ biết dạy hư đứa nhỏ, nhìn thấy là phiền, có thể tìm lý do cấm sóng cô ta không thế.” 
Sau này mọi người xem đến giữa chương trình, ngay cả thái tử Lục từ trước đến nay trầm mặc ít lời, ít khi nói cười cũng dần trở nên thích cười thích nói chuyện, cũng biết các kỹ năng mềm như giặt quần áo nấu cơm, công chúa nhỏ nhát gan cả ngày chỉ thích trốn sau lưng anh trai, Lục Ngữ Nịnh, cũng trở nên hoạt bát, hiếu động mê chơi. 
Người xem: “Mỗi lần xem nhóm Diệp Linh Vân là nhà tôi có thể xem suốt cả ngày, sắp bị mấy người họ chọc cười ch·ết rồi, cô ấy như tìm được cách biến tôi từ anti chuyển sang fan vậy á.” 
Người xem có con nhỏ: “Quỳ cầu Diệp Linh Vân xuất bản một quyển bí kíp giáo dục con cái.”
Quan niệm nuôi con của Diệp Linh Vân là: Không chiều con nhỏ, không làm khổ mình, nghèo nuôi con trai, khó nuôi con gái, giàu có nuôi mình sống vui vẻ, con trai con gái sớm tự lập, bản thân có thể thoải mái tiêu tiền. 
*
Lục Mặc cảm thấy gần đây anh không có địa vị trong nhà
Con trai lúc trước luôn miệng chán ghét Diệp Linh Vân lại nói với anh: “Ba, con cảm thấy ba có rất nhiều điểm không xứng với mẹ, nếu thật sự không được thì ly hôn đi, con tìm cho mẹ người tốt hơn.” 
Con gái trước kia luôn sợ hãi Diệp Linh Vân nói: “Ba, ba ly hôn với mẹ đi, con chắc chắn mình không cần ba mẹ phải cố gắng hoà hợp làm gì.”
Lục Mặc: “……” Trong khoảng thời gian anh không ở nhà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy
Lục Ngữ Nịnh: “Anh, em thấy gần đây ba có chút kỳ quái, tối hôm qua ba còn định giành ngủ với mẹ với em.”
Lục Tử Hạo cũng không ngẩng đầu lên trả lời: “Khổng tước xòe đuôi* ấy mà.”
*Khổng tước đực xoè đuôi để tán tỉnh con mái
Chú ý:
1
Hai đứa nhỏ không phải con nam chính, không phải kết hôn lần hai, hai người từ tinh thần đến thể xác đều sạch sẽ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
2
Sảng văn ngốc nghếch, ai không ưng vui lòng bỏ qua đừng buông lời cay đắng
Tag: Giới giải trí, Dị năng, Xuyên thư, Sảng văn
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Diệp Linh Vân, Lục Mặc ┃ vai phụ: Lục Tử Hạo, Lục Ngữ Nịnh, Diệp Vi Vi ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Xuyên đến văn mẹ kế, lên game show chăm con bạo hồng
Lập ý: Có mục tiêu mới có thể thành công 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.