Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa

Chương 19: Của hồi môn, tình thương vô bờ bến





Về đến nhà, Hà Ngọc Yến trực tiếp nói chuyện Lý Lệ Lệ lĩnh chứng cùng thời gian với mình ra
“Mẹ, bọn họ làm theo chúng ta, cũng chọn chủ nhật này xuất giá.” 
Hà Ngọc Yến nói lời này, chủ yếu là sợ mẹ Hà đi tìm người giúp đỡ, nhất thời bí bách chạy sang nhà hàng xóm
Sáng sớm hôm nay mẹ Hà đã chờ đợi tin tức của con gái, bây giờ nhìn thấy tờ đăng kí kết hôn, trên mặt liền lộ ra nụ cười vui vẻ
Nghe thấy lời con gái nói chuyện nhà ông Lý bà cũng không tức giận
“Mẹ biết, vừa rồi thím Ngũ cố ý đến đây nói cho mẹ hay chuyện này
Ai nha, con nói thử xem có phải đầu óc người nhà này có vấn đề không?”
“Con đã nói là bác gái Cận kia không phải người tốt mà…”
Mấy ngày nay Từ Đại Ni rất yên phận, cũng không làm loạn gây chuyện gì, bây giờ lẩm bẩm câu này mẹ Hà cũng không nói gì cô ấy
Hà Ngọc Yến càng không phản ứng lại cô ta
Người này cô hiểu, chính là kiểu lắm mồm nhưng không có bản lĩnh, lại thích trêu chọc thị phi, càng để ý cô ta thì cô ta lại càng hăng hái
“Mẹ, nếu không thì ngày đó con nhờ nhà mẹ đẻ đến đây hỗ trợ?” Giang Mỹ Cúc là người hiểu chuyện, lập tức nói ra câu này
“Còn nữa, nếu như ngày đó còn cần đến gạo hay bột mì gì đó, cha con cũng có thể hỗ trợ.” Cha cô là quản lý của một nhà máy thu mua nông thực phẩm, rất dễ lấy được những thứ này
Mẹ Hà lắc đầu, bà không muốn nợ nhân tình ông Giang
Ông lão kia rất keo kiệt, thiếu ân tình của ông ta, đến lúc đó không biết sẽ đòi cái gì nữa
——
So với nhà họ Hà khiêm tốn, mấy ngày nay nhà bên cạnh vô cùng náo nhiệt
888 đồng làm lễ ăn hỏi được nói ra, quả thật đã khiến mấy cô gái trong cùng khu thấp hơn một bậc
Bác gái Cận vì đám cưới này cũng bỏ thêm nhiều hồi môn hơn một chút
Hôm nay mua phích nước nóng cho con gái, ngày mai cho con gái một tấm vải, ngày sau nữa lại cho con gái một đôi giày
Dù sao thì giống như diễn kích vậy, mỗi ngày đều đa dạng không lặp lại
Nhà mẹ đẻ của bà ta và họ hàng bên chồng mấy ngày nay đều lục tục đến nhà tặng chút hồi môn cho Lý Lệ Lệ
Cái gì mà chậu tráng men, cốc tráng men, khăn lông, áo gối… Vô cùng náo nhiệt, còn khoa trương hơn cả quán bán đồ ăn, bán thịt
Hà Ngọc Yến cũng xuất giá, đương nhiên sẽ bị đem đến so sánh với Lý Lệ Lệ
sau đó rất nhiều người sẽ xúc động tặng một câu, vẫn là Lý Lệ Lệ gả đến chỗ tốt hơn
Mà lúc này, Lý Lệ Lệ lại như một con gà trống nhỏ chiến thắng
——
Hôm nay là thứ bảy, ngày mai chính là ngày xuất giá
Sáng sớm Hà Ngọc Yến đã bê chậu nước đi đến cuối hành lang lấy nước
Trải qua mấy ngày náo nhiệt, hàng xóm thấy cô không còn nói nhiều vấn đề như trước nữa
Cô vui vẻ vì được yên tĩnh, lấy nước rồi đứng ở bồn nước đánh răng
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt
“Yến Tử, của hồi môn của cậu hình như rất ít nha!”
Vừa nghe thấy âm thanh, Hà Ngọc Yến liền biết người đến là ai
Cô nhổ kem đánh răng trong miệng ra, không khách khí hỏi: “Lệ Lệ, vậy của hồi môn của cậu có bao nhiêu?”
Mấy ngày nay Lý Lệ Lệ cứ muốn khoe mẽ trước mặt Hà Ngọc Yến nhưng lại không gặp mặt cô, sáng sớm hôm nay cô ta chịu đựng cơn buồn ngủ tới tìm, cuối cùng cũng gặp được người
Thấy Hà Ngọc Yến hỏi, cô ta lập tức không khách khí bắt đầu khoe mẽ
“Tám giường lớn chăn bông, máy may, ấm nước, chậu tráng men, hai mươi cái khăn lông, ba bộ quần áo mới…”
Đọc xong một chuỗi dài, Hà Ngọc Yến cũng không có bao nhiêu cảm giác, hàng xóm bên cạnh ai nấy đều lộ ra ánh mắt hâm mộ, đặc biệt là những cô vợ nhỏ vừa mới gả chồng không bao lâu, âm thầm so sánh với của hồi môn của mình trong lòng, phát hiện của mình quả thật giống như quỷ nghèo, lập tức sa sầm mặt trông rất khó coi
“Ai, thật đúng là rất nhiều!”
Lời Hà Ngọc Yến đánh vỡ sự yên tĩnh trong phòng tắm, vẻ mặt tươi cười nói tiếp: “Vậy mẹ của cậu cho cậu bao nhiêu tiền để áp rương tiền!”
Người kết hôn thời này, trừ của hồi môn ra, nhà có của cải hoặc là người ta thương con gái sẽ cho con gái một ít tiền
Nhưng Hà Ngọc Yến biết nhà họ Lý là người như thế nào, hỏi vấn đề này tuyệt đối sẽ làm cho đối phương luống cuống
Quả nhiên Lý Lệ Lệ vừa rồi còn vô cùng đắc ý nghe được lời này nụ cười trên mặt lập tức cứng lại
Mấy cô vợ nhỏ thấy thế lập tức ầm ĩ: “Yến Tử, cái này cần gì phải hỏi, bác gái Cận không tiếc cho con gái của hồi môn là máy may, làm gì có chuyện không bỏ ra được mấy đồng áp rương tiền!”
Cô gái này nói xong, cô gái khác liền tiếp lời: “Đúng vậy đúng vậy, không được xấp xỉ một nghìn đồng áp rương tiền thì bác gái Cận bán con gái vào nhà người ta à…”
Mọi người ồn ào phát ra giọng nói khiêu khích khác nhau, trực tiếp nâng Lý Lệ Lệ lên làm thượng thần
Thậm chí, trước đó còn có một cô gái có vẻ mặt khó coi nhất cười tủm tỉm đi đến lôi kéo Lý Lệ Lệ: “Đi Lệ Lệ, chị dâu đi về nhà với em, cùng nhau nhìn một chút xem của hồi môn mọi người hâm mộ của em
Còn chuyện tiền kia à, chị dâu giúp em xem một chút, có phải xấp xỉ một nghìn hay không, chị nói với em, chúng ta là phụ nữ, chuyện tiền nong này phải dùng sức làm loạn với nhà mẹ đẻ mới được.”
“Đúng vậy, đúng vậy
Nháo càng hung càng tốt
Như vậy cha mẹ cậu sẽ cho cậu nhiều tiền hơn
Đây chính là tự tin để cậu đến nhà chồng đấy.”
Có người đi đầu, hai cô gái còn lại cũng nói theo
Rất nhanh, Hà Ngọc Yến liền nhìn thấy bọn họ vây quanh Lý Lệ Lệ đi vào nhà họ Lý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tư thế kia giống như bọn họ đang làm chủ cho Lý Lệ Lệ vậy
Mọi chuyện diễn biến thành như vậy thật sự vượt qua dự đoán của Hà Ngọc Yến quá nhiều
Mới đầu cô chỉ muốn quấy đục nước, làm Lý Lệ Lệ ầm ĩ với bác gái Cận, tốt xấu gì cũng đừng hướng ác ý chằm chằm vào cô, bây giờ biến thành như vậy dường như càng thêm thú vị
Chờ cô về đến nhà bắt đầu kiểm tra của hồi môn của mình thì nhà họ Lý bên cạnh đã xảy ra cãi vã
Rồi đến buổi chiều, ầm ĩ bên nhà ông Lý kết thúc
Nghe nói cuối cùng bác gái Cận đồng ý trừ cho con gái của hồi môn ra, còn đồng ý cho 500 đồng tiền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhiều như vậy, sau khi Hà Ngọc Yến nghe được vẫn rất kinh ngạc
Sau khi kinh ngạc, cô lại nhịn không được cười rộ lên
Bác gái Cận cũng sẽ không hào phóng như vậy
Nhà họ Bao có thể nuôi ra được người như Bao Lực cũng không phải người gì trong sạch, 500 đồng này cuối cùng đến trên tay ai vẫn không biết được đâu
——
“Cười gì đó
Người ta cho 500 đồng tiền mà con còn cười được!”
Mẹ Hà kiểm kê lại của hồi môn chuẩn bị dành cho con gái ở góc sảnh
Nhà bà không có tiền giấy, đồ cưới nói thật cũng không thể so với nhà bên, tiền áp rương lại càng không cần phải nói thêm, nhà bên cho 500, thứ bà có thể cho chính là dùng những đồ Cố Lập Đông làm sính lễ cho con gái mang về nhà
“Tại sao lại không cười chứ
Về sau nói không chừng còn có trò hay lớn để xem đấy.”
Mẹ Hà nghe ra được ý trong lời nói của con gái, bà cũng không nhịn được cong khóe miệng cười
Sau đó bà sờ soạng một lúc túi trong của quần áo, lấy ra một cuộn tiền nhét vào trong tay Hà Ngọc Yến
“Đây là số tiền riêng mà cha con và mẹ vất vả kiếm được
Không phải tiền chung của cả nhà ta
Tuy rằng không nhiều lắm nhưng cũng là tâm ý của người làm cha mẹ chúng ta
Chờ sau khi con kết hôn, qua lại với người thân trong nhà là được
Cha mẹ không trông cậy vào con chăm sóc khi về già, chỉ hy vọng con có thể chăm sóc bản thân thật tốt.”
Hà Ngọc Yến không ngờ vừa rồi mẹ Hà tống cổ hai chị dâu ra ngoài là vì muốn cho mình tiền
Cô lập tức cảm động muốn nhét tiền lại
Mẹ Hà lại đẩy trở về, vừa đẩy vừa mạnh miệng nói: “Con đang chê tiền mẹ cho ít đúng không?”
Loại phương thức nói chuyện mang theo một chút oán giận này thực sự phù hợp với hình thức cha mẹ ở chung với con gái thời này
Hà Ngọc Yến cũng không trách đối phương nặng lời, ngược lại còn cảm nhận được sự quan tâm trong lời nói của mẹ Hà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Mẹ, vậy con nhận
Cảm ơn mẹ và ba
Hai người không cần lo lắng, con sẽ sống thật tốt.”
Còn phải hiếu thuận với cha mẹ, nói thật, từ lúc xuyên không tới nay, trong khoảng thời gian này cha mẹ Hà đối xử với cô rất tốt, quan tâm đến những vấn đề thực tế hơn
Tình yêu thương này là thứ mà trước đây cô không có được, chỉ là tìm đối tượng, chuẩn bị của hồi môn thôi cũng có thể nhìn ra được sự yêu thương của cha mẹ
Cô hưởng thụ tình yêu thương của bọn họ, đương nhiên sẽ gánh vác một phần trách nhiệm thuộc về mình
Vốn tưởng rằng trong nhà này, cha mẹ cho cô tiền riêng là rất tốt rồi
Không ngờ buổi tối trước khi ăn cơm, anh hai lại lén lút gọi cô đến dưới tầng
Thừa dịp xung quanh không có người, anh nhét cho cô hai mươi đồng
“Yến Tử… Anh hai không có bản lĩnh gì
Đây là tiền anh hai đã tích góp rất lâu, hôm nay cố tình tìm em đưa toàn bộ số tiền này, em cầm đừng nói cho những người khác.”
Nhìn đối phương tay chân luống cuống lại ăn nói vụng về, Hà Ngọc Yến cười cong mắt
Anh hai đưa tiền không bao lâu, ăn cơm tối xong, chị dâu ba lại kéo cô vào gian phòng nhỏ, đưa cho cô hai mười đồng
“Yến Tử, đây là tâm ý của chị và anh ba em, em cầm…”
Buổi tối nằm ngủ trên giường, tâm tình Hà Ngọc Yến rất tốt, cảm giác thấp thỏm trước khi xuất gia sớm đã bị hình thức quan tâm yêu thương thầm kín của cha mẹ xua tan
Đương nhiên, cô cũng nhận được sự quan tâm đến từ anh hai, chị dâu ba
Hà Ngọc Yến nghĩ, sau này cô hẳn cũng sẽ thật sự hạnh phúc
***
Sáng sớm hôm sau, ngày mới tờ mờ sáng
Toàn bộ khu nhà dần nào nhiệt
Cô rời giường đi rửa mặt, lúc Hà Ngọc Yến đang ăn cơm sáng, thì nghe dưới tầng kêu: “Mời cô dâu ra ngoài…”
Cô không nói được gì nhìn ra bên ngoài: Đến đón sớm như vậy à
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.