Buổi tối mùa hè, mặt trời còn chưa hoàn toàn lặn xuống núi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hai người bắt đầu hành trình cuối cùng ngày hôm nay “Nơi này là chính phòng, tổng cộng có ba căn phòng Hai căn phòng là nhà họ Tào, một căn phòng là nhà họ Thẩm.”
Cố Lập Đông vừa giới thiệu vừa chào hỏi với bác gái Phùng đang ngồi ở cửa: “Bác gái Phùng, con đến tặng một chút kẹo mừng cho bác và bác Tào.”
“Con khách sáo như vậy làm gì Giữa trưa cũng ăn một bữa rồi, bây giờ còn mang đồ lại đây……”
Hà Ngọc Yến đi lên trước, cô đưa một gói giấy bao trong tay qua Kế hoạch của họ là tặng một gói kẹo mừng nhỏ cho mấy gia đình trong khu nhà Đồ không nhiều lắm, giá cũng không đắt, xem như chào hỏi Bác gái Phùng còn muốn từ chối, Hà Ngọc Yến đã lôi kéo Cố Lập Đông đi sang nhà họ Thẩm ở bên cạnh Hà Ngọc Yến có ấn tượng đối với người nhà họ Thẩm này Ba Thẩm là phó trưởng khoa khoa bảo vệ trong nhà máy máy móc, mẹ Thẩm ở nhà không có công việc Mà con gái một của bọn họ là Thẩm Thanh Thanh đang làm công việc phụ bếp ở tiệm cơm quốc doanh, cũng là cô ấy nói cho mọi người trong khu nhà biết chuyện xem mắt Cố Lập Đông từng nhắc qua việc này với cô, Hà Ngọc Yến cũng hơi tò mò một chút với Thẩm Thanh Thanh Tuy nhiên Thẩm Thanh Thanh cũng không có ở nhà, nghe nói là cô ấy đi đến nhà của họ hàng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Sau khi tặng kẹo mừng, hai vợ chồng bọn họ đi đến nhà họ Khâu ở Tây sương phòng Sau đó đi đến nhà họ Hồ ở nhĩ phòng bên cạnh chính phòng, nhà họ Khâu ở Tây sương phòng, nhà họ Tôn và nhà họ Hứa ở Đông sương phòng Sau khi đến thăm mấy nhà này xong, trong khu nhà chỉ còn lại nhà họ Đổng và nhà ông Lâm ở phòng đông nhĩ bên cạnh chính phòng là không đi Bọn họ chắc chắn sẽ không đến nhà họ Đổng mà trong khoảng thời gian này ông Lâm ở nhà của con gái ở nơi khác cho nên tạm thời không gặp mặt Sau khi ghé thăm mấy gia đình trong sân, cặp vợ chồng nhỏ đi qua cửa thùy hoa tới sân trước Phòng đỏa tòa ở sân trước có tổng cộng bốn nhà, có ba gia đình đang ở Nhà họ Triệu ở hai căn phòng trong đó, tiếp theo theo thứ tự là nhà họ Tiền và nhà họ Lữ Trong đó nhà họ Triệu là nhà có số người đông nhất trong cả khu Đồng thời cũng là người bác trai và bác gái thứ hai quản lý khu nhà “Ai da, sao lại khách sáo như vậy!” Bác gái Khổng thấy bọn họ cầm đồ tới cửa, không nói hai lời đã đi tới, bà ta vươn đôi tay muốn cầm lấy giấy bao Hà Ngọc Yến đang cầm trong tay - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt Chỉ một động tác như vậy Hà Ngọc Yến đã biết không thể thân thiết với người này Chồng của bác gái Khổng là ông Triệu đang ngồi hút thuốc lá trên ghế dưới hành lang Có lẽ ông nhìn ra được Hà Ngọc Yến không vui nên ông Triệu ho khan hai tiếng: “Xuân Hoa……”
Lời này vừa nói ra thì bác gái Khổng cũng thu liễm lại, bà ta mỉm cười giơ tay lên gãi tóc Bên kia, ông Triệu đã lôi kéo Cố Lập Đông bắt đầu dạy bảo: “Lập Đông, nếu con kết hôn thì phải càng cố gắng làm việc Cố gắng làm việc và nuôi sống vợ con Vì tổ quốc, vì đơn vị, vì khu nhà của chúng ta mà cống hiến nhiều hơn Không thể làm thất vọng sự bồi dưỡng của mọi người đối với con……”
Hà Ngọc Yến thấy Cố Lập Đông cũng không muốn nghe đối phương dài dòng Vì vậy cô trực tiếp đi lên ngắt lời: “Lập Đông, chúng ta còn hai nhà chưa ghé thăm.”
Cố Lập Đông lập tức gật đầu, anh nói với ông Triệu là mình còn phải ghé thăm hai nhà nữa rồi nắm tay Hà Ngọc Yến đi đến nhà họ Tiền Sau nhà họ Tiền thì ghé thăm nhà họ Lữ ở gần cổng lớn nhất Khi bọn họ rời đi, bác gái Khổng đã sớm tiến đến trước mặt chồng mình nói thầm: “Tên nhóc Lập Đông này chẳng ngoan chút nào, tìm một người vợ cũng không phải là người hiểu chuyện.”
Ông Triệu hừ lạnh: “Cho nên nói trong nhà có người lớn mới tốt Không có người lớn thì mọi sự đều hỏng cả.”
Sau khi vợ chồng nhỏ thăm hàng xóm xong thì về nhà, bọn họ cũng không biết nhà họ Triệu đang nói thầm sau lưng Dù sao sau khi tặng kẹo mừng cho hàng xóm xong, trên cơ bản chuyện kết hôn này đã hoàn thành Lúc này mặt trời đã lặn xuống núi, Cố Lập Đông bật bóng đèn trong phòng chính, nói thẳng: “Ông Triệu và bác gái Khổng vốn là vậy, bình thường chúng ta không cần thân thiết, xa cách một chút cũng không sao Sau khi đi thăm mấy nhà hàng xóm này em cần đặc biệt chú ý nhà họ Đổng và nhà họ Triệu.”
Hà Ngọc Yến nghe Cố Lập Đông lải nhải nói bối cảnh của những người trong khu nhà, cô liên tục gật đầu Dù sao cô đã gả lại đây, sau này những người đó đều là hàng xóm, có thể thân thiết thì thân thiết, không thể thân thiết thì cô cũng sẽ không để bản than thiệt thòi mà đi nhường nhịn người khác “Hàng xóm trong khu này phần lớn đàn ông đều làm việc trong nhà máy Mấy ngôi nhà trong khu, trừ nhà chúng ta thì nhà họ Thẩm và nhà ông Lâm đều có quyền tài sản của riêng mình Những căn phòng khác đều là tài sản của nhà máy.”
Hà Ngọc Yến đã biết chuyện này trước khi kết hôn Bây giờ căn phòng bọn họ đang sống ở Tây sương phòng cùng với nhĩ phòng bên cạnh Tây sương phòng Hai căn phòng này đều là của ông Cố Sau khi ông Cố qua đời thì Cố Lập Đông kế thừa hai căn phòng này “Một ngày nào đó mấy người trong khu nhà có thể thay đổi công việc hoặc là đổi nhà ở thì hàng xóm sẽ thay đổi cho nên khi em ở chung với bọn họ cũng không cần khiến mình chịu thiệt.”
Thời buổi này không mua bán nhà ở cá nhân được Nếu một gia đình muốn đổi nhà ở đều là sau khi tìm được ngôi nhà thích hợp rồi mới đổi với người ta Công việc cũng vậy “Em biết rồi, anh đừng lo.”
Hà Ngọc Yến nghe xong những lời này của Cố Lập Đông thì chỉ cảm thấy người này thật sự rất tinh tế Khác với vẻ bề ngoài cứng rắn và nam tính thì bên trong là một người dịu dàng, săn sóc Mà nam săn sóc Cố Lập Đông không hổ danh với cái xưng hô này Sau khi nói xong tình huống khu nhà với Hà Ngọc Yến, anh lại chạy tới nhĩ phòng bên cạnh xách nước ấm để Hà Ngọc Yến tắm rửa sạch sẽ Khu nhà này không có phòng chuyên dùng để tắm rửa giống nhà ngang Cố Lập Đông đổ nước tắm cho Hà Ngọc Yến xong thì trực tiếp nâng tới một căn phòng mới được ngăn cách ra trong nhĩ phòng Tiếp theo anh kêu Hà Ngọc Yến đi qua đó tắm rửa Cùng lúc đó, Đông sương phòng đối diện Tây sương phòng, lúc này bác gái Trịnh đang ngồi ở cửa sổ nhà mình nhìn chằm chằm âm thanh phía đối diện Nhìn thấy bọn họ đều tặng kẹo mừng cho mỗi nhà, ngay cả nhà bà Khổng nhiều chuyện ở tiền viện cũng tặng nhưng lại cố tình không tặng cho nhà bọn họ Quả thật là bắt nạt người khác “Mẹ, con muốn ăn kẹo mừng, con muốn ăn kẹo mừng.”
Thằng nhóc lì lợm Đổng Kiến Dân cũng mặc kệ cái này, cậu ta không thấy kẹo mừng mà mẹ cậu hứa hẹn cả ngày thì lập tức nằm ngã xuống đất bắt đầu quay cuồng Cậu vừa quay cuồng vừa tru lên muốn ăn kẹo mừng “Ăn ăn ăn, ăn cái rắm Người ta bắt nạt chúng ta là cô nhi quả phụ, ngay cả viên kẹo cũng không nỡ Con còn khóc, tại sao con không biết cố gắng như vậy chứ?”
Miệng bác gái Trịnh hùng hùng hổ hổ, động tác trên tay lại nhẹ nhàng ôm con trai út đang quay cuồng vào trong lòng ngực Người không biết còn nghĩ rằng bọn họ đã chịu ấm ức rất lớn Hàng xóm trong khu nhà nghe âm thanh như vậy thì ai nấy đều trốn trong phòng không ra ngoài Không ai cho Đổng Kiến Dân kẹo mừng ăn, thậm chí cũng không có một ai đi khuyên bảo gì Bác gái Trịnh nhìn thấy bản thân biểu diễn như vậy nhưng cũng không có ai để ý tới bà ta Tròng mắt bà ta xoay chuyển, cũng không kêu nữa Bà ta bế con trai lên nói: “Kiến Dân à Bảo bối của mẹ, con đi đến nhà bác Phùng xin kẹo đi.”
Đổng Kiến Dân vừa nghe xong thì lập tức chạy đến nhà họ Tào xin kẹo, chưa đến một phút thì trong khu nhà đã vang lên giọng nói của bác gái Phùng Hà Ngọc Yến ở trong căn phòng nhỏ còn chưa cởi quần áo ra thì đã nghe thấy âm thanh bên ngoài Chờ sau khi nghe rõ thì cô chỉ cười lạnh Lấy cái tính tình này của bác gái Trịnh thì cô cũng sẽ không nuông chiều Còn về những người hàng xóm khác muốn đối xử với nhà họ Đổng như thế nào thì đó là chuyện của bọn họ Hôm nay kết hôn cô nhìn thấy Đổng Kiến Thiết, cũng nhìn thấy vị đồng chí Lâm bên cạnh Đổng Kiến Thiết Lần trước trong tòa nhà Bách Hóa thì cô đã muốn nhắc nhở đối phương nhưng không tìm thấy cơ hội [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hà Ngọc Yến quyết định mấy ngày nay có rảnh thì nghĩ cách nói rõ ràng về con người thật của Đổng Kiến Thiết để đồng chí Lâm để ý chút “Yến Tử, em còn muốn thêm nước không?”
Khi Hà Ngọc Yến đang suy nghĩ, bên ngoài rèm cửa của căn phòng nhỏ vang lên giọng nói của Cố Lập Đông Căn phòng nhỏ nằm ở trong góc của nhĩ phòng, ba mặt là bức tường và lối ra dùng một cái rèm cửa để che đậy Mà giờ phút này Cố Lập Đông bưng một chậu nước ấm đã pha sẵn đứng bên ngoài, độ ấm trên mặt còn cao hơn so với chậu nước ấm đang cầm trên tay “Được rồi Anh đặt nước……”
Hà Ngọc Yến còn chưa nói xong thì thấy rèm cửa bị xốc lên một góc Đôi bàn tay to màu đồng cổ bưng cái bồn tráng men đứng ở kia Mà tầm mắt của chủ nhân bàn tay to bị rèm cửa ngăn cản đến kín mít Vốn Hà Ngọc Yến hơi cảm thấy thẹn thùng nhưng cái động tác này của Cố Lập Đông làm sự thẹn thùng của cô rút đi không ít Khi cô cầm lấy cái chậu nước kia, cô còn cố ý dùng ngón tay gãi gãi lòng bàn tay của đối phương Nhìn thấy bàn tay to kia vèo một cái đã rút về, cô nghe thấy tiếng bước chân vội vàng và tiếng đóng cửa dồn dập, Hà Ngọc Yến phụt một tiếng cười ra thành tiếng Đồng thời cô cũng bắt đầu chờ mong đêm nay đến Sau khi tắm rửa xong, cô mở cửa ra phát hiện Cố Lập Đông đang đứng ở dưới hành lang Hà Ngọc Yến vừa nghĩ đã biết tại sao đối phương đứng ở đây “Anh có bị ngốc không vậy Anh không biết kêu em khóa cửa lại sao?”
Bên trong cửa gỗ kiểu cũ có lắp đặt then cài cửa Cố Lập Đông chỉ cần nhắc nhở cô một câu, không cần thiết phải đứng bên ngoài canh giúp cô rồi bị muỗi cắn vô ích Vào nhà chính, Hà Ngọc Yến nhìn thấy rõ trên cánh tay của Cố Lập Đông có mấy vết sưng bị muỗi cắn, oán trách nói Cố Lập Đông cười mỉm: “Anh sợ em không quen……”
Những chi tiết quan tâm người khác, người đàn ông này làm rất đúng chỗ Hà Ngọc Yến xem trong mắt, chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp.