Hà Ngọc Yến không biết chuyện sau khi bản thân rời đi thì Tào Đức Tài nói lỡ miệng Cho dù cô biết thì cũng không để ý đến Lúc này cô đang mua đồ đạc trong cửa hàng ủy thác ở cửa chợ Có không ít người trong cửa hàng ủy thác Có người tới gửi bán đồ, cũng có người tới mua đồ Thậm chí còn có một vài người đẩy xe đẩy đồ thu hồi đưa vào trong kho Bộ gia cụ bằng gỗ tử đàn của nhà họ Cố được mua về từ cửa hàng ủy thác [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hà Ngọc Yến nhìn thì cảm thấy thật sự không tệ Cái này đặt ở đời sau cũng đáng giá sáu con số Cho nên hôm nay cô cố ý lại đây xem, chuẩn bị mua một cái bàn trang điểm về Bởi vì gia cụ có kích thước lớn nên bình thường được chất đống trong kho hàng Giám đốc cửa hàng ủy thác nghe nói bọn họ muốn mua bàn trang điểm thì dẫn bọn họ đi đến kho hàng Khác với miêu tả trong truyện niên đại, gia cụ cũ trong kho hàng đều được mài giũa và sơn một lần nữa, cũng không khác gì với gia cụ mới “Bên này đều là bàn trang điểm, vừa vặn mấy ngày hôm trước mới nhận được mấy món hàng mới.”
Hà Ngọc Yến nhìn qua, phần lớn đều là bàn trang điểm kiểu cũ màu nâu đậm Kiểu dáng thiên về kiểu cơ bản, không có khắc hoa nhiều Kiểu dáng này vừa lúc chính là kiểu mà Hà Ngọc Yến thích “Em có thích cái nào không?” Cố Lập Đông nhìn dáng vẻ của Hà Ngọc Yến thì biết có cái mà cô thích Hà Ngọc Yến thật sự nhìn trúng một cái bàn trang điểm Đó là một cái bàn trang điểm lớn từ thời dân quốc, được làm từ tấm ván gỗ đơn giản, phía trên không khắc hoa gì Nó có hai tầng ngăn kéo trên và dưới, phía dưới còn có một cái tủ Trên bàn còn phối với một mặt gương trang điểm Quả thật không khác lắm với phong cách bàn trang điểm giản đơn ở hiện đại “Cái này được đưa lại đây vào ngày hôm qua Chắc hai người không biết đâu Nếu không phải bàn trang điểm này đặt trong phòng của người hầu thì cũng không đến được chỗ này của tôi……”
Hà Ngọc Yến nghe đến đó thì lập tức hiểu ý của giám đốc Thời buổi này có một vài nhà bị gán tội gặp phải chuyện xét nhà Lực lượng xét nhà chủ yếu là Hồng Tụ Chương Nếu xét nhà thấy đồ đạc không hợp yêu cầu sẽ bị đập nát, mảnh nhỏ sẽ bị thu dọn đưa đến trạm phế phẩm Những thứ còn lại phù hợp yêu cầu sẽ được đưa đến cửa hàng ủy thác - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt Mà cái bàn trang điểm Hà Ngọc Yến nhìn trúng hiển nhiên là sau khi xét nhà được đưa lại đây Nhìn bộ dáng mới tinh của bàn trang điểm này thì biết thứ này chắc chắn không đáng tiền Đồ đáng giá sẽ không bị đưa đến cửa hàng ủy thác mà là vào trong kho riêng của người nào đó rồi Hà Ngọc Yến kiềm chế tâm trạng phức tạp, cô kêu giám đốc viết hóa đơn trả tiền Sau khi bàn bạc tìm một người chở hàng bằng xe ba bánh giao hàng thì hai vợ chồng chuẩn bị đi về nhà Tuy nhiên còn chưa ra khỏi kho hàng đã nghe thấy tiếng cãi cọ ồn ào ở bên ngoài Sau khi giám đốc nghe xong lập tức nói: “Chắc là có cái gì đó muốn đưa đến kho hàng bên cạnh Hai người ở nơi này chờ trước, đừng đi ra ngoài.”
Hà Ngọc Yến vừa nghe thì nhìn ra bên ngoài Quả nhiên nhìn thấy một nhóm Hồng Tụ Chương mặc quân phục màu xanh lá nâng một đống đồ đi vào trong Mấy thứ này sẽ đưa đến kho hàng bên cạnh, sau khi trải qua lựa chọn và làm mới sẽ đưa đến kho hàng này để sắp xếp bán đi Khi Cố Lập Đông nhìn thấy những người này xuất hiện thì theo bản năng che chở trước mặt Hà Ngọc Yến Hà Ngọc Yến vì động tác của anh mà đột ngột chú ý đến một người “Đó là Bao Lực đúng không?”
Cố Lập Đông nhìn người đàn ông nhỏ gầy mỉm cười bừa bãi bên kia, anh gật đầu: “Đúng vậy, chính là Bao Lực.”
Lúc này, bọn họ mơ hồ nghe thấy có người đang cười đùa với Bao Lực: “Tên nhóc cậu thật sự muốn tiền không muốn mạng Ngày hôm qua kết hôn, ngay cả động phòng cũng không làm mà đã đi theo các anh em ra ngoài làm việc rồi.”
Bao Lực cười ha ha: “Chuyện này là chính sự Kết hôn thì tính là gì Dù sao cũng không phải chưa từng làm cái kia……”
Nhóm người xung quanh hắn ta nghe được lời này thì mỗi người đều bắt đầu cười rộ lên một cách đáng khinh Cố Lập Đông nghe thấy thì cảm thấy rất không thoải mái, anh trực tiếp lôi kéo Hà Ngọc Yến trở lại bên trong kho hàng Sau khi tiếng ồn ào bên ngoài biến mất, lúc này hai vợ chồng mới cầm biên lai giám đốc vừa đưa rồi đi về nhà Trên đường về, Hà Ngọc Yến nghĩ đến lời nói vừa rồi mà nhóm Bao Lực nói thì cảm thấy ghê tởm [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Dựa theo lời nói của Bao Lực thì quả nhiên hắn ta đã sớm xảy ra quan hệ với Lý Lệ Lệ Chuyện này đối với Hà Ngọc Yến xuyên lại đây mà nói thì không kinh ngạc Nhưng xem thái độ nói chuyện khinh thường vừa rồi của Bao Lực thì có thể biết người này xem thường Lý Lệ Lệ cỡ nào Lý Lệ Lệ còn coi tên khốn nạn như vậy thành bảo bối Thật sự không biết nên nói gì mới tốt Sau khi hai người về nhà không bao lâu thì bàn trang điểm được chuyển đến Khi người giao hàng bằng xe ba bánh khiêng giúp đồ vào trong thì bác gái Khổng ở tiền viện đang cùng với bác gái Trịnh bước đến thì thầm nói chuyện với nhau Khi nhìn thấy bọn họ mua bàn trang điểm, bác gái Khổng trực tiếp tiến lại đây: “Vợ của Lập Đông à, hai đứa mua bàn trang điểm à!”
Lời này vừa nói ra thì Hà Ngọc Yến biết đối phương còn có chuyện muốn nói Quả nhiên, giây tiếp theo bác gái Khổng nói: “Con vừa mới gả lại đây, bác cũng không muốn lời khó nghe Nhưng nhà của con không có người lớn, bác làm bác gái quản lý trong khu nhà nên có một số việc bác phải nhắc nhở con……”
“Bác có chuyện gì vậy ạ?” Hà Ngọc Yến phối hợp, cô chờ đối phương nói hết lời “Không phải ngày hôm qua các con đi phát kẹo mừng cho mỗi nhà sao Tại sao để sót nhà họ Đổng trong sân chúng ta vậy Con không biết bác gái Trịnh vì chuyện này mà suy nghĩ cả đêm đâu.”
Hà Ngọc Yến nghe thấy lời này thì nhìn về phía bác gái Trịnh đang đứng dưới hành lang Đông sương phòng, khóe miệng lộ ra nụ cười Bác gái Khổng cho rằng đã thuyết phục được cô, tiếp tục cố gắng:
“Con người bác gái Trịnh nói chuyện thẳng thắn, có lẽ người trẻ tuổi các con không thích nghe cho nên phát kẹo mừng cũng lướt qua chị ấy Nhưng bác nói cho con biết nhà chị ấy có chút căn cơ trong nhà máy Con là cô dâu mới nên cũng không thể đắc tội người ta quá mức Nghe bác gái đi, con về nhà lấy hai túi kẹo mừng ra đi Bác gái làm người trung gian cho con, con nói lời xin lỗi với bác gái Trịnh, chuyện này coi như bỏ qua……”
Còn hai túi kẹo mừng à, bà ta nghĩ cũng hay thật Hà Ngọc Yến nói thẳng: “Bác gái Khổng, nhà họ Đổng có căn cơ gì trong nhà máy cũng không liên quan gì đến con Con gả đến đây là để sống với Lập Đông chứ không phải tới để kéo bè kết cánh Tư tưởng căn cơ gì đó là không đúng Lãnh đạo nói mỗi người đều bình đẳng Mỗi người đều là người lao động cống hiến vì quốc gia Làm gì có người nào có căn cơ gì chứ?”
Lời này doạ bác gái Khổng lùi lại hai bước Trong miệng bà ta lẩm bẩm: “Ai da, bác có lòng tốt làm người trung gian, con đừng hiểu lầm bác Thôi bỏ đi, bác mặc kệ……”
Nói xong, bác gái Khổng đi qua cửa thùy hoa nhanh như chớp, chạy về nhà Hà Ngọc Yến thấy vậy thì trừng mắt liếc bác gái Trịnh đang tức giận muốn hộc máu ở bên kia một cái rồi tiếp tục đi về nhà thu dọn đồ đạc Của hồi môn và hành lý cô mang lại đây còn phải thu dọn kia kìa ***
“Thế nào Đặt ở chỗ này có được không?”
Đi vào buồng trong, Hà Ngọc Yến nhìn thấy bàn trang điểm mới mua được đặt ở bên cạnh cửa sổ Buồng trong là một căn phòng được ngăn cách ở trong Tây sương phòng, có lẽ có diện tích khoảng 12 - 13 mét vuông Bên trong có đặt một cái giường gỗ dài khoảng 1m8 Đối diện cái giường là tủ quần áo và bàn làm việc Bên cạnh mép giường đặt một cái tủ ngăn kéo cao 1m5, tủ ngăn kéo có tổng cộng năm ngăn và bên trong đặt không ít đồ vật Bên cạnh tủ ngăn kéo chính là bàn trang điểm Bàn trang điểm dựa vào một mặt tường kia có cửa sổ mở ra Ánh mặt trời sau 11 giờ chiếu vào từ cửa sổ chiếu xạ đến trên bàn trang điểm có vẻ rất đẹp Hà Ngọc Yến xem nhiều truyện niên đại, cô trực tiếp đi qua xem xét từng ngóc ngách trên bàn trang điểm một lần Sau khi Cố Lập Đông nhìn thấy động tác của cô thì tò mò nói: “Em đang tìm cái gì vậy?”
Hà Ngọc Yến cũng không ngại ngùng, trực tiếp trả lời: “Em tìm thử xem có ngăn bí mật gì không, nói không chừng có thể tìm được bảo bối.”
Lời này hiển nhiên chọc cười Cố Lập Đông: “Ha ha, em thật sự quá đáng yêu.”
Hà Ngọc Yến cũng cảm thấy động tác của bản thân có hơi ngốc Tiểu thuyết là tiểu thuyết, hiện thực dựa theo những gì cô nhìn thấy ở kho hàng ngày hôm nay thì nếu thật sự có thứ tốt gì cũng không tới lượt cô Tuy nhiên cô vẫn oán trách trừng mắt liếc Cố Lập Đông một cái: “Anh cười cái gì đó Còn không cho người khác mơ mộng một chút à!”
Cố Lập Đông thấy vậy tức thu hồi nụ cười: “Có thể, có thể Chờ lần sau anh lái xe nhìn thấy bảo bối gì thì sẽ mang về cho em.”
Chuyện nhặt của hời này, Cố Lập Đông thường xuyên lái xe bên ngoài cũng nghe nói qua Điều anh thường nghe nhất là nhà ai trên núi đào được đồng tiền Viên Đại Đầu* trong lòng đất Bây giờ cầm cái đó ra ngân hàng đổi cũng có thể đổi được mấy chục đồng tiền (*Viên Đại Đầu: là một trong những đồng tiền được lưu hành ở thời dân quốc.)
Nhưng bàn trang điểm trong nhà này đã qua tay Hồng Tụ Chương, loại người rút lông chim này Cố Lập Đông cảm thấy không có khả năng để sót cái gì Hai vợ chồng bắt đầu trò chuyện, đề tài lập tức chuyển sang những chuyện khác
Thời gian cứ như vậy trôi đi, bất tri bất giác đã tới buổi chiều Khi đầu hẻm vang lên tiếng cười đùa của trẻ con, hai vợ chồng nói chuyện ở buồng trong đồng thời đi tới nhĩ phòng bên cạnh Khác với mấy gia đình khác mỗi lần nấu cơm đều nhấc lò than xuống dưới hành lang Nhà bọn họ trực tiếp xây một cái bếp bằng đất trong nhĩ phòng Cái bếp bằng đất này có lửa cháy rất mạnh, nấu cơm và xào rau nhanh Chỉ có một chút không tốt là phải đốt bằng củi Ít nhiều gì Cố Lập Đông là tài xế, khi lái xe có thể tiện đường mang một chút củi từ vùng ngoại thành về Loại bếp đất tiết kiệm tiền và không tốn sức không biết đã khiến bao nhiêu nhà ở trong khu nhà đỏ mắt Nhưng đỏ mắt cũng không có cách nào Có rất nhiều gia đình chỉ cái buồng trong nho nhỏ thôi cũng phải có mấy người chen chúc Không có khả năng có chỗ để xây bếp đất Hai vợ chồng đi đến phòng bếp, chuẩn bị hợp tác đêm nay làm cơm trộn thịt khô.