Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa

Chương 29: Con nít quỷ





Sau khi Đổng Hồng Mai phản ứng lại, cô ta đi thẳng vào sân hướng về phía Tây sương phòng chửi rủa một trận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô ta thấy Hà Ngọc Yến cứ đóng cửa lại không phản ứng cô ta
Lúc này mới hùng hùng hổ hổ đi về nhà
Nhà họ Đổng, bác gái Trịnh vừa nghe con gái kể lại thì tức giận đến mức muốn đi tìm Hà Ngọc Yến tính sổ
Sau đó bà ta đã bị Đổng Kiến Thiết kéo lại
“Mẹ, ngày mai chúng ta phải đến nhà họ Lâm cầu hôn
Lúc này cũng không thể xảy ra chuyện được.”
Bác gái Trịnh vừa nghe cũng cảm thấy có lý: “Không sai, lúc nào xử lý người phụ nữ kia cũng được
Chuyện hôn nhân của con mới là quan trọng nhất.”
Vì vậy, ba người ngồi cùng nhau bắt đầu kiểm tra lễ cầu hồn do Đổng Hồng Mai mua về
Mà Đổng Kiến Dân tan học về nhà bị ép làm bài tập ở bên kia
Lúc này cậu ta nghe thấy lời mẹ nói, tròng mắt xoay chuyển, cậu nhóc có một ý định xấu
Trong tây sương phòng, Hà Ngọc Yến đang vui vẻ hớn hở dùng cái giũa nhỏ mài một góc của quả bóng gỗ
Làm một lúc lâu, chờ khi cô sắp từ bỏ rốt cuộc cũng có thể nhìn thấy một chút màu vàng kim bị gỗ bao phủ
Cô ước lượng trọng lượng của quả bóng gỗ rồi nhìn màu vàng kim lộ ra
Cô cảm thấy bên trong chắc chắn là vàng
Phần còn lại cần chờ Cố Lập Đông trở về rồi để anh làm tiếp
Lúc này đây thật đúng là kiếm lời rồi
Cô vui vẻ thu dọn đồ đạc, Hà Ngọc Yến làm một bữa cơm chiều cho mình trước
Sau khi ăn xong thì cô tắm rửa giặt quần áo
Cuối cùng cô khóa nhĩ phòng lại, quay về căn phòng bên cạnh rồi nằm xuống
Bởi vì buổi chiều bận rộn gần hai giờ ở trạm thu mua cho nên cơ thể cô tương đối mệt
Vậy nên mới vừa tắt đèn một lúc thì Hà Ngọc Yến đã ngủ rồi
Một giấc ngủ này cô ngủ khá thoải mái, cho đến khi vang lên tiếng pha lê bị đập vỡ chói tai đánh thức
Trong giây phút tiếng động vang lên, Hà Ngọc Yến lập tức mở to mắt, cô mở đèn pin ra nhìn đồng hồ đặt bên cạnh gối đầu
Hay thật, lúc này còn chưa tới năm giờ sáng nữa
Bầu trời bên ngoài còn tờ mờ sáng, cách khe hở rèm cửa vải ba dày nặng, Hà Ngọc Yến nhìn thấy có bóng người hiện lên
Cô hơi sợ hãi một chút nhưng vẫn mặc quần áo, cô cẩn thận đi đến cửa sổ phát ra tiếng vang
Chỉ thấy khắp nơi là mảnh vỡ thủy tinh vỡ nát và mấy cục đá lớn bằng nắm tay bên cạnh bàn làm việc gần cửa sổ
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt
Không cần phải nói cũng biết là có người phá
Khi cô đang giãy giụa có nên đi ra ngoài bắt người hay không thì bên ngoài đã vang lên tiếng kêu to của trẻ con
Tiếp theo chính là giọng nói quen thuộc của Cố Lập Đông: “Yến Tử, Yến Tử
Em không sao đúng không?”
“Em không sao, em không sao cả
Bây giờ em có thể mở cửa được không?” Vừa nghe thấy giọng nói khiến người khác cảm thấy yên tâm này, gương mặt vừa căng chặt của Hà Ngọc Yến rốt cuộc cũng thả lỏng lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô gả đến đây không được mấy ngày, thật ra có thể coi như là xa lạ với nơi này
Rạng sáng có người đập vỡ cửa kính nhà mình chắc chắn đã bị hù dọa
Lúc này Cố Lập Đông, người thân thuộc trở về khiến cô cảm thấy yên tâm hơn không ít
Cố Lập Đông nghe ra giọng nói run rẩy của đối phương, anh quay đầu nhìn tên nhóc con bị anh xách trên tay
Anh cố gắng nói chậm rãi: “Em ngồi xuống trước, uống ly nước ấm chờ anh một chút
Anh xử xong chuyện này rồi em lại mở cửa.”
Hà Ngọc Yến gật đầu, cô quyết định giao chuyện này cho Cố Lập Đông còn cô quay lại buồng trong thay quần áo
Cô đi đến nhà chính rót ly nước ấm uống
Cùng lúc đó, sau khi an ủi vợ mình xong, sắc mặt vừa mới dịu lại của Cố Lập Đông trở nên âm trầm trong nháy mắt
Anh cũng không hề khách sáo mà tiện tay xách tên nhóc trên tay lên, trực tiếp xách tên nhóc đi nhanh đến cửa nhà họ Đổng ở Đông sương phòng
Hôm nay Đổng Kiến Thiết định đi đến nhà họ Lâm cầu hôn, sáng sớm đã thức dậy chuẩn bị
Tuy rằng hắn không thích Lâm Hà Hương nhưng vì hình tượng của bản thân mà mỗi ngày không thiếu dành thời gian chăm sóc bản thân
Cho nên mới sáng sớm hắn đã thức dậy cầm dao cạo râu vui vẻ thoải mái mà ngâm ca
Trong lòng hắn đang suy nghĩ chờ sau khi cầu hôn có thể lấy một chút thịt từ nhà họ Lâm về
Đã lâu hắn không ăn thịt, miệng nhạt nhẽo không cảm nhận được mùi vị gì
Cũng ở dưới tình huống này, cửa lớn nhà họ Đổng đột nhiên bị người khác đá một cái rất mạnh
Không chờ Đổng Kiến Thiết phản ứng lại thì nghe thấy tiếng kêu to sợ hãi của em trai Đổng Kiến Dân vang lên ở bên ngoài: “Cứu mạng, cứu mạng
Anh ba cứu em, cứu em.”
Giọng nói rất lớn, không chỉ Đổng Kiến Thiết nghe được mà có không ít người ở trong sân đều nghe thấy âm thanh, sôi nổi thức dậy ra cửa xem xét xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì
Mà khi Đổng Kiến đi ra ngoài thì nhìn thấy Cố Lập Đông cao lớn mạnh mẽ, anh xách em trai của hắn bằng một tay đứng dưới hành lang
Biểu cảm trên mặt tương đối khó coi
Đổng Kiến Thiết vẫn luôn là người thông minh
Hắn nhìn thấy loại tình huống này lập tức nhận ra em trai mình chắc chắn làm chuyện xấu
Hắn nhớ đến âm thanh chói tai nghe thấy khi thức dậy, một suy nghĩ hiện lên trong lòng
Hắn kiềm chế suy nghĩ trong lòng, cố gắng nói với vẻ mặt kiên cường: “Lập Đông, mới sáng sớm cậu xách em trai tôi làm gì vậy?”
Nói xong, hắn định duỗi tay ôm lấy Đổng Kiến Dân tuy nhiên lập tức bị Cố Lập Đông né tránh sang một bên
Lúc này, hàng xóm xung quanh cũng nhìn thấy rõ tình huống bên ngoài, mọi người nói thầm trong lòng
Tuy rằng số mệnh của Cố Lập Đông không tốt nhưng nhân phẩm anh rất tốt
Bọn họ cũng không cảm thấy sáng sớm Cố Lập Đông không nghỉ ngơi đã chạy tới bắt nạt tên nhóc Đổng Kiến Dân này
“Mới sáng sớm em trai cậu lén dùng đá đập vỡ cửa sổ nhà tôi
Nếu không phải tôi lái xe giao hàng trở về trước, có phải cả nhà các người định bắt nạt vợ tôi đến chết không?”
“Ui choa……”
Hàng xóm xung quanh nghe thấy lời này thì bùng nổ
Thừa dịp chồng người ta không ở nhà, hành động chạy tới đập cửa sổ quả thật không khác gì so với mấy tên đầu đường xó chợ
Loại hành vi suy đồi đạo đức này có thể bị bắt đi bêu rếu khắp nơi đấy
Lúc trước mọi người không cảm thấy Cố Lập Đông bắt nạt người khác, bây giờ vừa nghe đã cảm thấy tên nhóc Đổng Kiến Dân này xứng đáng
Đổng Kiến Thiết sắp bị tên nhóc con này làm cho tức chết rồi
Làm chuyện xấu không đáng sợ, đáng sợ là lại bị người khác bắt được tại trận
Nhưng cho dù tức giận thì tên nhãi này vẫn là em trai ruột của hắn, hắn vẫn phải đứng bên phía em trai
“Lập Đông, Kiến Dân chỉ là một đứa trẻ tám tuổi
Trẻ con biết cái gì, thằng bé không cố ý
Cậu thả thằng bé ra đi
Cửa sổ nhà cậu bị đập, buổi chiều tôi sẽ đi cắt hai miếng kính về bồi thường cho cậu.”
“Pha lê bị đập vỡ đương nhiên phải bồi thường
Tên nhóc con này cũng phải bị dạy dỗ
Cậu muốn tôi ra tay hay là cái người làm anh ba là cậu ra tay đây?”
Cố Lập Đông không thể miêu tả rốt cuộc bản thân tức giận bao nhiêu khi vừa trở về thì nhìn thấy Đổng Kiến Dân cầm đá đập cửa sổ nhà mình
Nhưng anh còn lý trí, biết bản thân ra tay đánh Đổng Kiến Dân thì nói không chừng những người hàng xóm vừa mới nói chuyện giúp anh sẽ đồng tình với tên nhóc con này
Dù sao thì con người đều có thói quen đồng tình với bên yếu thế hơn
Nhưng anh không ra tay, không có nghĩa là Đổng Kiến Dân có thể vỗ mông làm như không có việc gì xảy ra
Đổng Kiến Thiết sợ ngây người với hành động ngang ngược này của Cố Lập Đông
Em trai hắn chính là con mồ côi từ trong bụng mẹ, là mạng sống của mẹ hắn
Nếu hắn ra tay thì nói không chừng sẽ ầm ĩ một trận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bác gái Trịnh xông ra vào giây phút mấu chốt này
Nhìn thấy con trai bảo bối bị Cố Lập Đông xách quần áo không buông tay
Bà ta lập tức xông lên muốn ôm con trai về
Mà Đổng Kiến Thiết thấy vậy, hắn nhẹ nhàng thở hắt ra đồng thời cố ý ra vẻ duỗi tay ra
Hắn có dáng vẻ muốn ngăn mẹ lại nhưng lại không ngăn cản được
Người xung quanh cũng muốn bước lên cản nhưng động tác không nhanh bằng bác gái Trịnh
Vào ngay lúc này, một cây chổi màu nâu ở góc nghiêng phía sau trực tiếp quăng lại đây, ngăn cản đường đi của bác gái Trịnh
“Tại sao em ra ngoài vậy?”
Hà Ngọc Yến có vẻ mặt nhẹ nhàng khi nghe thấy lời nói của Cố Lập Đông, cô mỉm cười trả lời một câu: “Đương nhiên là tới cứu anh rồi.”
Hai vợ chồng liếc nhìn nhau, một loại ăn ý chảy xuôi giữa hai người
Tiếp theo, Cố Lập Đông trực tiếp ném Đổng Kiến Dân trong tay về phía Đổng Kiến Thiết
Anh vỗ hai tay như muốn phủi sạch sẽ thứ đồ dơ gì trong tay vậy
Anh nói một câu với Đổng Kiến Thiết: “Buổi chiều khi tôi tan làm về nhà phải nhìn thấy pha lê
Còn về tên nhóc con này……”
Nói tới đây, Cố Lập Đông cố ý xụ mặt hừ hai tiếng: “Còn có lần sau nữa thì đừng trách tôi ra tay.”
Nhìn bóng dáng Cố Lập Đông nắm tay vợ đi về nhà, nhóm hàng xóm sôi nổi thảo luận nói: “Lập Đông vẫn quá nhẹ tay rồi.”
“Đúng vậy, tên nhóc con Kiến Dân này không phải lần đầu tiên dám làm mấy chuyện thiếu đạo đức này.”
“Chả thế à
Lúc trước khi ăn tết thằng bé còn ném pháo vào hố phân trong nhà vệ sinh
Vụ nổ kia khiến ông Trần ở nhà bên cạnh dính nước phân đầy người.”
Nghe nhóm hàng xóm thảo luận con trai út nhà mình, bác gái Trịnh cảm thấy giận dữ
Không chờ bà ta mắng hai câu đã nghe thấy trên mặt đất truyền đến tiếng kêu rên ai da ai da của con trai lớn
Lúc này mọi người mới chú ý tới vừa rồi Cố Lập Đông ném Đổng Kiến Dân cho Đổng Kiến Thiết
Bởi vì tên nhóc Đổng Kiến Dân quá mập nên đã đập vào làm cánh tay của anh trai mình trật khớp
“Ai da cánh tay bị thương, hôm nay còn làm sao đi cầu hôn đây……” 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.