Hai vợ chồng nói về chuyện này một lúc Ăn sáng xong bọn họ lập tức đi ra ngoài “Không biết ông Khang có thích loại trà này hay không?” Nơi hai người đến chính là nơi tái chế rác của ông Khang.
Lúc trước Cố Lập Đông nhờ người đi khắp nơi tìm mối quan hệ, muốn tìm được việc cho vợ Vừa lúc, dạo gần đây bên chỗ ông Khang nhận đống đồ phế phẩm hết lần này đến lần khác Ông đang muốn tìm một công nhân tạm thời để giúp phân loại những "rác thải" tái chế này Công việc này là công việc tạm thời, hơn nữa nội dung công việc nghe rất mệt mỏi Nhiều người có quan hệ cũng không sẵn lòng đến đây Những người không quan tâm đương nhiên không biết trạm tái chế đang tuyển dụng vị trí như vậy Tối qua khi trở về Cố Lập Đông nói chuyện với Hà Ngọc Yến, anh vẫn cảm thấy công việc này quá mệt mỏi, lo lắng vợ bị ảnh hưởng nên anh không muốn Kết quả, Hà Ngọc Yến lập tức nhận lời “Yên tâm, hôm nay chúng ta chỉ đến trạm phế phẩm làm thử mà thôi Anh đứng đó nhìn em làm việc Nếu không mệt thì em vẫn làm, còn nếu mệt thì chắc chắc em sẽ không nhận công việc này nữa.”
Bởi vậy cho nên hai người quyết định đến trạm phế phẩm để tự trải nghiệm nội dung công việc Nếu thật sự mệt mỏi thì hai vợ chồng sẵn sàng từ bỏ công việc này “Cháu đến là tốt rồi, đưa quà đến cho ông nữa làm gì?” Ông Khang vui mừng khách sáo nhưng tay lại không chút khách khí nhận lấy túi lá trà mà Cố Lập Đông cầm theo Cầm lấy lá trà, ông mở ra ngửi ngửi: “Trà ngon Loại trà này cũng không dễ mua từ hợp tác xã cung ứng.”
Thấy đối phương thật sự thích, Hà Ngọc Yến cười rộ lên Những lá trà này là Cố Lập Đông thu mua của những người dân ở ngoài thành Bởi vì làm vận chuyển nên Cố Lập Đông có vài người quen ở ngoại thành Nhiều lần anh nói sẽ đưa cô qua đó xem, nhưng hơn nửa tháng nay công việc bộn bề Đừng nói là đến ngoại thành, ngay cả hai người bạn của mình Cố Lập Đông còn chưa có thời gian gặp mặt —
Sau khi ba người uống trà xong, ông Khang từ từ nói: “Trong trạm phế phẩm này, hầu hết đồ đạc đều là những đồ rách rưới những người kia gửi đến Chuyện này chắc cô nhóc cũng biết rồi!”
Hà Ngọc Yến đã đến đây mấy lần, gỗ đầu chó và mấy cái ghế lắc trong nhà cũng được sửa ở đây Tất nhiên cô biết tình hình ở đây Diện tích của trạm phế phẩm nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ Đa số đồ đạc bên trong đều là đồ phế phẩm mà những người như Bao Lực đã đập phá gửi đến Những thứ tốt đẹp được những kẻ kia gom góp gửi đến những nơi ủy thác đáng tin cậy Những thứ được gửi đến đây vốn là những thứ phế phẩm không dùng được Cũng có người đến đây để mua Phần lớn họ đều mua một ít gỗ vụn và giấy vụn rồi đem về nhóm lửa “Nội dung công việc cũng không nhiều lắm, cứ cách vài ngày những người này sẽ đưa đồ đến đây, cháu dọn dẹp, sửa sang lại là được Công việc đòi hỏi nhiều sức khỏe thì không cần cháu làm, Ông đây vẫn còn là một người khỏe mạnh.”
Tuy mọi người gọi là ông Khang nhưng năm nay ông vừa mới 50 tuổi, còn vài năm nữa mới đến tuổi nghỉ hưu Khi còn trẻ ông đã học được kỹ năng đấm bốc từ ông Lâm nên cơ thể rất cường tráng Chỉ là ông không kiên nhẫn với việc phân loại những thứ phế phẩm này nên đã nộp đơn tìm một nhân viên tạm thời khác Đã xác định được nội dung công việc, hai vợ chồng cũng không cảm thấy vất vả Cô đeo bao tay bảo hiểm lao động vào, cầm lấy cái kìm sắt đi vào sân nhỏ Trong sân vẫn chất rất nhiều đồ như trước [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Mấy thứ này được chuyển đến vài ngày trước.” Giọng nói ngượng ngùng của ông Khang vang lên từ ngoài cửa Rõ ràng ông cảm thấy mình đuối lý vì đã bỏ dở quá nhiều công việc Hà Ngọc Yến lớn tiếng đáp lại, sau đó cô hất cằm với Cố Lập Đông: “Thế nào Công việc này có mệt không?”
Cố Lập Đông nghe thấy giọng điệu trêu chọc của đối phương, anh bất lực lắc đầu Sau đó anh tìm khắp nơi, tìm được một cái ghế lành lặn rồi đưa cho Hà Ngọc Yến —
Lần đầu tiên Hà Ngọc Yến đến nhặt của hời, khi nhặt được đồ thì trời đã ngả về tây Lần này đến thì cái gì cũng có Bởi vì mọi thứ đều là đồ đạc trong nhà bị người ta đập nát Không có mùi gì lạ, chỉ có vài vết vỡ, thật sự chỉ có vết vỡ Thỉnh thoảng sẽ có mấy miếng thủy tinh rơi từ bên trong rơi ra nhưng khi cầm kìm sắt để tìm đồ Hà Ngọc Yến cũng không cảm thấy bất tiện Hơn nữa, trong đống đồ đổ nát này, những đồ gia dụng lớn cũ đã chất thành đống ở góc sân - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt Cái này còn tốt hơn so với những gì Hà Ngọc Yến tưởng tượng ban đầu Dựa theo chất liệu, đầu tiên Hà Ngọc Yến chọn ra các sản phẩm bằng sắt Sau khi trạm thu mua thu gom được một đống lớn thì người ở cửa hàng sắt thép sẽ đến mang chúng đi để tái chế Sau các đồ sắt còn có các loại gốm sứ và thủy tinh Hầu hết những thứ có thể chuyển đến đây đều bị hư hỏng do va đập Hà Ngọc Yến nhìn thấy một chiếc bình gốm sứ trong đó Toàn bộ phần đáy của chiếc bình đều bị vỡ nhưng thân bình vẫn rất tốt Bức tranh thủy mặc trên đó rất đẹp Trước khi xuyên qua, điều kiện của gia đình cô tương đối tốt, cô cũng có một chút hiểu biết về những chiếc bình lọ này Trên tay cô là một cái bình hoa, có lẽ là được làm từ thời nhà Tống Bây giờ chắc còn chưa có được biết đến nhưng hai mươi năm nữa giá trị sẽ lên đến bảy con số Đáng tiếc cái đế đã bị vỡ Giá trị của cả cái bình cũng bị giảm đi rất nhiều “Nếu thích thì cứ mua về.”
Cố Lập Đông ở bên cạnh chú ý đến nét mặt tung tăng như chim sẻ của vợ, anh mỉm cười khích lệ cô Từ lúc lấy được cục vàng đầu chó về nhà, Cố Lập Đông nhận ra vợ rất thích nhặt đồ Hơn nửa tháng lái xe anh không thu được gì Cuối cùng vợ cũng thích một cái bình hoa, anh nhất định phải mua lại “Anh không sợ em làm anh tán gia bại sản sao?” Tâm trạng Hà Ngọc Yến rất tốt, cô trêu đùa anh Lúc trước cô đã mua bàn trang điểm và ghế lắc nhưng trong khu nhà lại có người không thích cô, nói cô là một nàng dâu mới muốn làm chồng tán gia bại sản Sau khi nghe xong, Cố Lập Đông nhún nhún vai nói: “Cái này có là gì chứ Tiền kiếm được thì phải tiêu, lấy chồng thì cơm ăn áo mặc cũng phải tiêu của chồng Nếu tiền của anh không đủ cho em tiêu thì chúng ta còn là vợ chồng sao?”
Cuộc trò chuyện của hai người thú vị khiến ông Khang ngoài cửa nghe thấy cũng phải cảm thán người trẻ tuổi đúng thật là tình cảm Nhưng ông Khang cũng nghe thấy hai người nhắc đến cái ghế lắc Lúc này ông mới nhớ đến chuyện đã xảy ra trước đó, liền đi đến sân nhỏ nói:
“Không phải lần trước hai đứa mua cái ghế lắc kia về sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hai đứa vừa đi không lâu thì có một nữ đồng chí như phát điên, lật tung chỗ này của ông thành một đống lộn xộn, nói muốn tìm cái ghế lắc này Ông thấy người phụ nữ này điên điên khùng khùng nên đã đuổi đi rồi.”
Hai vợ chồng đều cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ Cố Lập Đông lập tức nói cảm ơn Ông Khang vẫy vẫy tay: “Có lẽ người này đang có chuyện gì đó, sau này đừng nhắc đến cái ghế lắc đó nữa.”
Làm việc ở trạm phế phẩm nhiều năm như vậy, ông Khang nhìn thấy rất nhiều người muốn đến nhặt của hời Hừ, nếu thật sự nhặt được nhiều đồ tốt trong trạm phế phẩm như vậy thì nhà ông đã chất đầy đồ tốt từ lâu rồi —
Hai vợ chồng làm việc hơn một giờ mới dọn dẹp xong sân nhỏ Đồng thời cũng chọn ra một số đồ tốt Một cái bình hoa mất đáy, một cái radio không có nút bấm, còn có một cái chậu men có một cái lỗ Bình hoa được mua về để làm đồ trang trí, cái máy có thể tháo rời các linh kiện, chậu men thì càng hữu dụng hơn, sau khi vá các lỗ lại, đến mùa đông có thể làm chậu than Đồng thời, hai người cũng xác định công việc này Hà Ngọc Yến có thể làm Dù sao, lượng công việc hai người làm trong một giờ tương đương với rác rưởi chất đống của một tuần Nói cách khác, một tuần bận rộn hai tiếng, những lúc khác không có chuyện gì làm sẽ được nghỉ ngơi Công việc này ai cũng muốn làm “Tình hình chỗ này là như vậy, công việc này không vất vả mà là rườm rà [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hơn nữa nói ra cũng không vẻ vang gì Cũng chỉ là công việc tạm thời, tiền lương cũng không nhiều, một tháng mười tám tệ nhưng những ngày nghỉ lễ cháu sẽ được thưởng tiền và một phần quà tặng Bình thường sau khi làm việc xong, thời gian còn lại cháu không cần phải ở lại đây.”
Điều cuối cùng này khá hấp dẫn Là do ông Khang và ông Lâm là bạn tốt, cộng thêm việc ông đã biết Cố Lập Đông nên mới giao công việc này cho bọn họ Sau khi nói xong mọi việc, hai bên thống nhất ngày mai, cũng là xế chiều ngày thứ hai sẽ tiến hành thủ tục nhận việc Buổi sáng Hà Ngọc Yến phải đến trường một chuyến, lấy chứng nhận tốt nghiệp trung học về —
Sau khi tạm biệt ông Khang, hai người gói ba đồ vật hỏng vào bao tải Cố Lập Đông mang nó đi thẳng về nhà Vừa bước ra khỏi đường của trạm phế phẩm, anh lập tức nhìn thấy một bóng người vội vã chạy về phía trạm phế phẩm Lúc người này đi qua Hà Ngọc Yến còn quay đầu lại nhìn cô một cái Hà Ngọc Yến bị nhìn thì rất khó chịu, rõ ràng người nhìn cô là một nữ đồng chí nhưng ánh mắt của đồng chí này khiến người ta rất khó chịu Mà người này nhìn qua Hà Ngọc Yến cũng cho rằng người phụ nữ này rất xinh đẹp Nhưng cô ta cũng không có ý định ngắm phụ nữ đẹp Ma Lưu Nhi chạy đến trạm phế phẩm, vừa định bước vào trong đã bị ông Khang chặn lại “Này này, cô làm gì vậy?”
Ông Khang nhận ra nữ đồng chí này, chính là người phụ nữ vì tìm ghế lắc mà khiến trạm phế phẩm bừa bãi lộn xộn Sau khi bị ngăn lại, vẻ mặt của người phụ nữ rất khó chịu nhưng cô ta vẫn nói thật: “Ông, tôi tìm cái radio bị hỏng về nhà tháo linh kiện ra để dùng.”
Ông Khang nghe xong, hai mắt trừng lớn: “Đi đi đi, chỗ này của tôi là trạm phế phẩm, không có radio tốt như vậy.”
“Không phải…” Người phụ nữ bị ông Khang từ chối lập tức muốn giải thích Ông Khang cũng mặc kệ điều này, sau khi ngăn cản người đó ông đóng cửa lại “Không phải ông phục vụ vì nhân dân sao Tại sao lại phải đóng cửa lại.”
“Tôi khinh, ông già chết tiệt, tôi sẽ đi khiếu nại ông…”
Ông Khang ngồi ở vị trí của mình, thoải mái lắc tờ báo trên tay Hừ, ông già ông mới không cho loại người như vậy đi vào trạm phế phẩm đâu.