Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa

Chương 452: – Ngoại truyện 6: Rắc rối nhà họ Lữ 1





Sau khi Hà Ngọc Yến nghe nói về chuyện của nhà họ Triệu, chỉ cảm thấy rất thổn thức
Nếu nói cả nhà họ Triệu đều là người xấu thì cũng không đến mức đó, ít nhất anh con út nhà họ Triệu là người tốt
Lúc trước hắn đi theo Cố Lập Đông làm tài xế trong nhà máy, sau đó Cố Lập Đông đi ra ngoài làm một mình, hắn cũng đi theo
Bây giờ đã là đội trưởng đội vận chuyển của Cố Lập Đông, bình thường phụ trách quản lý, phân phối một ít công việc vận chuyển
Đội vận chuyển này của Cố Lập Đông chủ yếu phục vụ mấy cái siêu thị
Ngày thường đưa hàng hóa cho siêu thị, đồng thời cũng sẽ tiếp nhận đơn vận chuyển rải rác từ các khu vực xung quanh
Bởi vì kinh tế phát triển, nhu cầu vận chuyển rất lớn cho nên, đội vận chuyển này thường rất bận rộn
Sau khi nhà họ Triệu tách ra ở riêng thì cậu con út nhà họ Triệu không còn tiếp tục ở khu nhà chung số 2 nữa
Sau khi kết hôn cũng mua nhà gần trung tâm thành phố, thỉnh thoảng sẽ đi qua đưa thức ăn cho bác gái Khổng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mà về bác gái Khổng, lúc còn trẻ bà hy sinh cho cả nhà, đến khi già rồi cũng không có kết cục tốt
Cuối cùng bây giờ bà ấy dựa vào sự hỗ trợ của bác gái Phùng và các bác gái khác trong khu nhà chung mà mở một quầy hàng ở đầu hẻm chuyên bán đồ vụn vặt
Tuy không kiếm được nhiều tiền nhưng tốt xấu gì cũng có thể kiếm một chút tiền tiêu vặt
Hơn nữa, mỗi tháng anh con út sẽ đưa thức ăn, tiền dưỡng lão cho bà ấy
Cuộc sống cuối cùng cũng yên ổn
Còn về ông Triệu, mấy năm trước ông ta đã mất rồi
Rất nhiều người đều nói người tai họa như ông ta, chết sớm mới tốt
Dù sao Hà Ngọc Yến cảm thấy ông Triệu không phải người tốt, chết đi cũng không có việc gì
Đối với bác gái Khổng mà nói, quả thật như bớt đi một gánh nặng
Không ít người đều nói cuộc sống của bà ấy đã bắt đầu tốt lên
Đương nhiên, con người bác gái Khổng cũng chịu rút ra bài học
Nghe nói mấy năm nay bà ấy đã không còn trợ cấp cho con trai cả và con trai thứ nữa
Một lòng một dạ bắt đầu tiết kiệm tiền dưỡng lão
Mấy bác gái trong ngõ đều nói bà ấy hồ đồ cả đời, cuối cùng cũng có lúc tỉnh táo được một chút
——
“Tuy nhiên cách này của chú Tiền cũng đủ sắc bén.” Khi Hà Ngọc Yến nhắc đến chuyện xảy ra ở nhà họ Triệu với chồng, bản thân cũng không nhịn được mà cảm thán
Cố Lập Đông gật đầu: “Chuyện của nhà họ Triệu là do bọn họ tự chuộc lấy
Năm đó rõ ràng ông Tiền không làm gì bọn họ, kết quả họ lại muốn bắt nạt người ta
Bây giờ phong thủy đổi dời, hành động của chú Tiền chắc không chỉ như vậy thôi đâu.”
Ai trong số bọn họ cũng có thể hiểu được sự tuyệt vọng lúc trước của nhà họ Tiền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đứa con trai duy nhất chết trẻ, còn bị hàng xóm mắng là tuyệt hậu mỗi ngày
Nếu không phải những hàng xóm khác trong khu nhà chung hỗ trợ, hai vợ chồng già có thể sống đến bây giờ không cũng không thể bảo đảm
Cho nên mọi người đều không nói gì về chuyện của nhà họ Triệu
Mấy ngày kế tiếp, Hà Ngọc Yến nghe nói những chuyện khác nhau của nhà họ Triệu
Hôm nay vợ của anh hai Triệu đánh nhau với vợ của anh ba Triệu, ngày mai là anh ba Triệu đánh anh hai Triệu kêu oa oa
Con cái của hai nhà cũng không chịu nhường nhịn, đánh đến mức như sét đánh vậy
Làm cho hàng xóm trong ngõ đều được xem một trận náo nhiệt
Cho đến khi nhà máy của Tiền Gia Hưng bắt đầu xây dựng, người nhà họ Triệu mới dần ngừng lại
Chủ yếu là do việc xây dựng nhà máy cần không ít công nhân, một số người đã chạy tới công trường hỗ trợ
Đến lúc này thì khu nhà mới yên ổn hơn một chút
Đương nhiên, đây chỉ là nhà họ Triệu yên ổn lại
Nhưng năm nay có lẽ là một năm tương đối đặc biệt
Nhà họ Triệu bên này mới yên ổn lại, một vị hàng xóm của nhà họ Tiền —— nhà họ Lữ, cũng bắt đầu xuất hiện vấn đề
——
Nhà họ Lữ chỉ có hai vợ chồng là Lữ Vĩ Văn và Thẩm Tiểu Muội
Sau khi hai vợ chồng kết hôn đã được nhà máy phân đến khu nhà chung, ở liền mười mấy năm
Tuổi tác của hai người đã ba mươi mấy tuổi mà vẫn không có con
Mấy năm trước Hà Ngọc Yến sẽ khuyên Thẩm Tiểu Muội vài câu, kêu cô ấy không thể thả lỏng tâm trạng thì kêu Lữ Vĩ Văn đi kiểm tra đi
Mấy năm nay, Hà Ngọc Yến đã không nhắc đến đề tài này nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô cũng suy nghĩ về hai vợ chồng này
Thẩm Tiểu Muội đi khám không ít bác sĩ, đều không kiểm tra ra vấn đề gì
Vào lúc này, thông thường có thể đoán vấn đề nằm trên người người chồng
Đáng tiếc, Thẩm Tiểu Muội không dám nhắc đến vấn đề này với Lữ Vĩ Văn
Đương sự đã không nói, Hà Ngọc Yến là một người ngoài càng không nói
Hơn nữa, cô quen biết hai vợ chồng này mười mấy năm
Cũng không thấy bọn họ bởi vì chuyện con cái mà cãi nhau, cho nên mọi người đều chấp nhận việc sau này vợ chồng bọn họ sẽ không có con
Nhưng cuối tháng 5 năm 1988, Thẩm Tiểu Muội ôm một đứa trẻ từ bên ngoài về
Khi cô ấy ôm đứa trẻ về, vừa lúc Hà Ngọc Yến đang ở khu nhà trò chuyện về Khâu Hướng Hoa và Tào Đức Học với thím Giang
Hai người họ cùng học tiến sĩ ở cùng thành phố nước M
Trời xa đất lạ ở chung với nhau nhiều hơn, dần dần có tình cảm
Tuổi tác hai người chỉ hơn kém một tuổi
Sau khi du học thì hoàn cảnh gia đình đều giống nhau, lại là hàng xóm nên rất thích hợp hẹn hò
Sau khi bọn họ học xong tiến sĩ ở nước M, hai người bọn họ thậm chí tìm được đơn vị làm việc một năm, tích lũy một ít kinh nghiệm làm việc
Bây giờ đã lên kế hoạch tháng sáu về nước, vào đơn vị nghiên cứu liên quan làm việc
Từ giờ đến tháng sáu còn chưa đến một tháng, thím Giang muốn bàn bạc với Hà Ngọc Yến chuẩn bị vài thứ trước khi con về nước
——
Nhìn thấy Thẩm Tiểu Muội ôm một đứa trẻ chưa tròn một tuổi trở về, Hà Ngọc Yến rất kinh ngạc
Cô không rảnh nói thêm cái gì với thím Giang nữa mà hỏi: “Đứa nhỏ này từ đâu ra vậy?”
Biểu cảm của Thẩm Tiểu Muội rất rối rắm: “Phát hiện ngoài cửa hàng của tôi.”
Năm trước Thẩm Tiểu Muội mở cửa hàng quần áo phụ nữ ở gần đây, việc kinh doanh khá tốt
Hà Ngọc Yến nhìn biểu cảm của cô ấy, kinh ngạc hỏi: “Cô định tự nuôi dưỡng nó sao?”
Bình thường nhặt được trẻ con, phản ứng đầu tiên của mọi người sẽ là tìm cảnh sát
Làm gì có lý tự ôm về nhà
Cho dù là Cố Lập Đông, năm đó khi bị nhặt được cũng được đưa đến Đồn Cảnh Sát trước
Thẩm Tiểu Muội rối rắm: “Không phải tôi và A Văn mãi vẫn không có con sao
Tôi đã hơn ba mươi tuổi rồi
Hơn hai mươi tuổi còn không sinh được, bây giờ cũng không được.”
Hà Ngọc Yến và thím Giang nhìn nhau, hai người đều cảm thấy chuyện này nên đi tìm cảnh sát trước
Thẩm Tiểu Muội thấy vậy, đành phải ôm đứa trẻ ra ngoài một chuyến
May mắn gần đó có một Đồn Cảnh Sát, sau khi làm xong tất cả thủ tục trở về, đứa nhỏ này tạm thời để cho Thẩm Tiểu Muội chăm sóc
Nếu Đồn Cảnh Sát bên kia không tìm thấy ba mẹ của đứa trẻ, Thẩm Tiểu Muội có thể làm đơn nhận nuôi
Đương nhiên, tiền đề nhận nuôi cần chồng của Thẩm Tiểu Muội đồng ý
Hà Ngọc Yến cảm thấy chuyện này hơi khó khăn
Dù sao thì lúc trước Thẩm Tiểu Muội nhắc đến chuyện nhận con nuôi nhưng đều bị Lữ Vĩ Văn từ chối
Không ngờ rằng rất nhanh Hà Ngọc Yến đã nghe nói Lữ Vĩ Văn đồng ý nhận nuôi đứa nhỏ này
“Em cũng không ngờ đó, em còn nghĩ rằng Lữ Vĩ Văn không thích trẻ con cơ.”
Dựa theo suy nghĩ của người bây giờ, không sinh được con sẽ suy nghĩ đến việc nhận nuôi
Bình thường nhận nuôi có khuynh hướng nghiêng về con trai
Mà đứa trẻ được Thẩm Tiểu Muội nhặt được trước cửa hàng là con gái
Những người hàng xóm lâu năm bọn họ đều cảm thấy là có người cố ý ném con
Bởi vì biết tình huống của Thẩm Tiểu Muội, điều kiện trong nhà không kém nhưng lại không có con, ném con đến chỗ cô ấy thì đứa trẻ có thể sống giàu sang. 
Cố Lập Đông nghe thấy lời cảm thán của vợ, trong lòng cũng cảm thấy hơi kinh ngạc
Anh không thân thiết với Lữ Vĩ Văn, đối phương không phải người lớn lên từ nhỏ ở khu nhà chung mà là sau khi kết hôn được nhà máy phân đến đây, nếu nói người này khiêm tốn thì cũng thật sự khiêm tốn
Lúc trước Phó Giám đốc Lữ trong nhà máy là chú của hắn, tuy nhiên do có một chút liên lụy với Lâm Đông nên đã bị đuổi việc
Sau đó người nhà họ Lữ cũng không sống tốt lắm
Lữ Vĩ Văn cũng bởi vì chú mình nên mười mấy năm qua vẫn luôn không có bất kỳ cơ hội thăng chức gì
Mà đối phương ngoại trừ người họ hàng là Phó Giám đốc này, chuyện khiến hắn nổi tiếng hơn nữa là vì không có con
Đừng xem thường miệng của đàn ông
Cố Lập Đông đi lại ở bên ngoài nghe thấy không ít đàn ông trong nhà máy nói thầm về Lữ Vĩ Văn
Có người nói Lữ Vĩ Văn nhu nhược, có người nói hắn nên đổi vợ khác
Dù sao thì cũng có một số lời vô cùng dơ bẩn, Cố Lập Đông nghe xong cũng cảm thấy tai bẩn theo
Nhưng một người như vậy lại kiên trì mười mấy năm và có tình cảm khá tốt với Thẩm Tiểu Muội
“Chúng ta là người ngoài, cũng không biết tình huống cụ thể của bọn họ
Tuy nhiên bọn họ đã hơn ba mươi tuổi, muốn nuôi dưỡng một đứa trẻ cũng rất bình thường, cũng có năng lực nuôi dưỡng.”
Khoảng thời gian kế tiếp, Hà Ngọc Yến lần lượt nghe thấy chuyện về đứa trẻ này
Có đôi khi ở trên đường gặp được Thẩm Tiểu Muội ôm con đi mua đồ, hoặc ôm con đi đến cửa hàng quần áo
Dù sao nhìn dáng vẻ chắc là sống rất vui vẻ
Thẩm Tiểu Muội vui vẻ, bọn họ làm bạn bè đương nhiên cũng vui thay cho cô ấy
Vốn tưởng mọi chuyện cứ trôi qua như vậy
Khi mọi người đặt sự chú ý trên nhà máy của nhà họ Tiền, có một ngày Thẩm Tiểu Muội chạy đến thư viện tìm Hà Ngọc Yến
“Yến Tử, tôi muốn ly hôn.” 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.