Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa

Chương 453: – Ngoại truyện 7: Rắc rối nhà họ Lữ 2





Hà Ngọc Yến không ngờ rằng đối phương vừa mở miệng đã nói câu này, cô kinh ngạc đến mức thiếu chút nữa đứng bật lên
Lúc này cô dẫn Thẩm Tiểu Muội đi vào phòng nghỉ của công nhân viên chức, rót một ly nước ấm cho cô ấy
Khi nghe thấy lời này, cô hít một hơi rất sâu, hỏi: “Là về đứa bé kia sao?”
Thẩm Tiểu Muội kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía Hà Ngọc Yến, ngay sau đó cười khổ: “Có phải mọi người đều không coi trọng đứa bé mà tôi nhận nuôi không?”
Hà Ngọc Yến lắc đầu: “Chủ yếu là cuộc sống gần đây của cô ngoại trừ đứa bé kia thì cũng không có thay đổi gì khác.”
Nghe thấy lời này, biểu cảm của Thẩm Tiểu Muội lại trở nên khó coi, “Tôi nghi ngờ đứa bé kia là con của anh Văn.”
Hà Ngọc Yến kinh ngạc nhìn qua: “Cô chắc chứ?”
Cô kinh ngạc không phải do con người Lữ Vĩ Văn tốt đến nhường nào mà là do mười mấy năm qua, đối phương cho người ta ấn tượng là một người chung thủy với hôn nhân
Biểu cảm Thẩm Tiểu Muội càng trở nên khó coi: “Chắc chắn
Những năm trước tôi nói muốn nhận con nuôi thì anh ấy nói hai vợ chồng chúng tôi cùng nhau sinh sống là tốt rồi, không ngờ khoảng thời gian trước anh ấy đột nhiên đồng ý
Lúc ấy tôi thấy bé gái kia đáng yêu nên mừng rỡ không chú ý đến gì hết.”
Lời này vừa nghe đã có ý ngầm
Quả nhiên, câu tiếp theo của Thẩm Tiểu Muội đã kể hết những chuyện đã xảy ra
Thì ra vào ngày nhặt được đứa nhỏ, Thẩm Tiểu Muội bàn bạc việc nhận nuôi với Lữ Vĩ Văn
Lúc ấy khi Thẩm Tiểu Muội nói ra với tâm trạng rất lo lắng, không ngờ rằng Lữ Vĩ Văn suy nghĩ nửa ngày đã đồng ý
Bất ngờ quá lớn khiến Thẩm Tiểu Muội quên tìm tòi nghiên cứu nguyên nhân phía sau
Cho đến ngày hôm qua, trong lúc vô ý cô ấy nghe thấy Lữ Vĩ Văn gọi điện thoại với người khác
Cô ấy không nghe thấy đầu bên kia điện thoại nói cái gì nhưng Lữ Vĩ Văn nói đã sắp xếp đứa nhỏ về đến nhà
Sau này hắn sẽ chăm sóc đứa nhỏ thật tốt, kêu đối phương đừng tới tìm hắn
Mấy câu nói vô cùng đơn giản, Hà Ngọc Yến nghe xong cũng phải hô lên hai tiếng cẩu huyết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong nháy mắt, cô lập tức hiểu ý nghĩa trong lời Thẩm Tiểu Muội
Đó là Lữ Vĩ Văn lên kế hoạch với người khác, cố ý đặt đứa nhỏ trước cửa hàng của Thẩm Tiểu Muội, bởi vì hắn biết đối phương muốn nhận nuôi một đứa trẻ
Chờ Thẩm Tiểu Muội ôm đứa nhỏ về, Lữ Vĩ Văn đồng ý nhận nuôi con
Cứ như vậy, hai bước đơn giản biến đứa con rơi bên ngoài của hắn thành đứa con trong nhà
Hà Ngọc Yến cũng nghe nhiều về loại chuyện này nhưng không ngờ sẽ xảy ra với người quen của cô
Tuy nhiên, có điều quan trọng nhất trong chuyện này còn chưa được xác minh rõ ràng
“Cô chắc chắn đứa nhỏ kia là của Lữ Vĩ Văn chứ
Không phải đứa nhỏ mà hắn kiếm ở chỗ khác sao?”
Thẩm Tiểu Muội nghe ra sự nghi ngờ của Hà Ngọc Yến, lắc đầu: “Hình dáng khuôn mặt và lỗ tai của đứa nhỏ kia đều giống anh Văn
Lúc trước tôi còn nói đây là duyên phận
Sau khi nghe thấy anh ấy gọi điện thoại, tôi cảm thấy bản thân rất ngu ngốc
Là con ruột nên giống nhau là chuyện bình thường
Nhất định là anh ấy cảm thấy ở bên tôi mười mấy năm không có con, sau đó chạy ra bên ngoài sinh con với người khác rồi nghĩ cách ôm về lừa gạt tôi
Tôi cứ như đứa ngốc đáng thương vậy……”
Nghe thấy lời tự mắng bản thân của cô ấy, Hà Ngọc Yến thở dài
Tuy rằng cô cảm thấy phân tích của Thẩm Tiểu Muội rất hợp lý nhưng Hà Ngọc Yến là người chú trọng chứng cứ
Thật ra trong lời tự thuật vừa rồi của Thẩm Tiểu Muội có lỗ hổng, cho nên phải xác định đứa nhỏ kia có phải của Lữ Vĩ Văn không đã rồi mới thảo luận lại
Chỉ là người ta chạy từ xa đến đây kể khổ với cô, nếu bây giờ cô phản bác, có lẽ Thẩm Tiểu Muội sẽ cảm thấy người làm bạn là cô cũng muốn vứt bỏ cô ấy
Nghĩ như vậy, Hà Ngọc Yến duỗi tay vỗ vỗ tay đối phương: “Cô đừng đau lòng
Muốn ly hôn gì đó đều là quyết định của cô
Chuyện này không có gì để nói
Nhưng chắc cô cũng muốn tìm hiểu rõ ràng rốt cuộc mười mấy năm này bản thân có gả sai người không đúng không
Đã xảy chuyện, cô không nên suy nghĩ một mình, tốt hơn hết là hỏi thẳng Lữ Vĩ Văn.”
Hà Ngọc Yến là một người trực tiếp như vậy
Cô không thích đoán tới đoán lui
Mà hiển nhiên Thẩm Tiểu Muội chìm vào mê chướng này không thoát ra ngoài được
Thẩm Tiểu Muội ngơ ngác nghe Hà Ngọc Yến nói chuyện, biểu cảm hơi thả lỏng
Vào buổi chiều cùng ngày, khi hộ gia đình trong khu nhà chung số 2 chuẩn bị ăn cơm chiều thì Thẩm Tiểu Muội đang ở ngồi trong nhà chính nhìn về phía Lữ Vĩ Văn đang đi vào nhà
Cô ấy mở miệng nói một câu: “Chúng ta ly hôn đi!”
Lời này khiến Lữ Vĩ Văn sợ tới mức bị ngạch cửa vướng ngã trên mặt đất
Đầu hắn đập vào đá xanh, phát ra tiếng kêu rên rất dọa người
Càng dọa người hơn là Lữ Vĩ Văn không hề chú ý cái trán xanh tím của mình mà có vẻ mặt không thể tin tưởng được, rống giận: “Tại sao chứ?”
Sau khi rống xong, Lữ Vĩ Văn nhận ra giọng nói của mình rất lớn liền lập tức ngậm miệng lại
Thẩm Tiểu Muội cười ha ha hai tiếng: “Không ly hôn cũng được, anh nói rõ ràng chuyện đứa bé trước đi
Đứa nhỏ này có phải hay con ruột của anh không?”
Hai vợ chồng này nói chuyện không hạ giọng, rất nhanh đã có không ít hàng xóm tới đây dò hỏi đã xảy ra chuyện gì
Lữ Vĩ Văn muốn mở miệng nói không có việc gì nhưng Thẩm Tiểu Muội đã kể rõ ràng mọi chuyện ra
Cứ như vậy, mọi người thật sự kinh ngạc
Tuy nói Lữ Vĩ Văn không phải người chồng tốt biết săn sóc, nhưng mười mấy năm qua có không ít người cảm thấy nhân phẩm của hắn rất tốt, đối xử với Thẩm Tiểu Muội cũng rất tốt
Không ngờ rằng hắn lại làm hành động khuất tất sau lưng, ôm đứa con hoang sinh ở bên ngoài cố ý giả bộ thành đứa trẻ bị vứt bỏ để vợ nhận nuôi
Phương pháp này thật sự độc ác
Trong nháy mắt, toàn bộ tiền viện tràn ngập những lời răn dạy Lữ Vĩ Văn
Thẩm Tiểu Muội duy trì vẻ mặt tức giận, ánh mắt lại cẩn thận nhìn Lữ Vĩ Văn
Chờ khi phát hiện đối phương không hé răng, cô ấy lại cảm thấy nản lòng thoái chí
Đặc biệt là sau khi Lữ Vĩ Văn không muốn nói ra lai lịch của đứa nhỏ, Thẩm Tiểu Muội càng cảm thấy bản thân rất ngốc
Mấy ngày kế tiếp, Thẩm Tiểu Muội vì vấn đề ly hôn với Lữ Vĩ Văn mà bắt đầu giằng co
Đương nhiên, chuyện giằng co này cũng không có cãi cọ ồn ào mà nó là cuộc chiến tranh lạnh giữa Thẩm Tiểu Muội với Lữ Vĩ Văn
Cô ấy cũng không chăm sóc đứa bé kia nữa mà dọn vào cửa hàng ở
Tuy nhiên chuyện của hai vợ chồng này cũng không làm mọi người chú ý quá lâu
Bởi vì có một chuyện quan trọng hơn đã xảy ra
Đó chính là hẻm Đinh Hương của bọn họ sẽ phá bỏ di dời
Chuyện này có nghĩa là toàn bộ kiến trúc trong ngõ đều sẽ tiến vào trình tự phá bỏ di dời
Các khu nhà chung như chỗ bọn họ, cho dù diện tích nhà ở không lớn nhưng sau khi phá bỏ di dời cũng có thể được chia không ít tiền
Lúc này, có người hơi hối hận năm trước không bỏ tiền mua đứt căn nhà đang ở với nhà máy
Năm trước, hiệu quả và lợi nhuận của nhà máy máy móc không được tốt lắm nên nhà máy bán đã quyền tài sản mấy tòa nhà chung ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngoài mặt thì nói là phúc lợi cho công nhân, cũng chỉ có công nhân trong nhà máy mới được tham dự
Chỉ cần công nhân viên chức trong nhà máy ở khu nhà chung, sau khi đối phương trả tiền mua nhà thì quyền tài sản sẽ từ nhà máy chuyển sang tên của bọn họ
Loại chuyện tốt này có không ít người tham dự vào
Đương nhiên cũng có người cảm thấy nhà trệt của khu nhà chung không đáng giá, muốn tiết kiệm tiền mua nhà lầu
Bây giờ chính sách vừa được công bố, những người không mua nhà quả thật tức muốn điên rồi
Trong những người này không bao gồm Lữ Vĩ Văn, bởi vì hắn đã sớm mua căn nhà mình đang ở
Chỉ là chuyện của hắn càng khiến người khác muốn nổi điên hơn
——
“Cậu buồn phiền gì chứ
Cãi nhau với vợ thì phải giải thích rõ ràng với cô ấy, tôi biết cậu không phải loại người làm xằng bậy ở bên ngoài.”
Tào Đức Tài duỗi tay vỗ vỗ bả vai của Lữ Vĩ Văn, lại rót một ly rượu cho đối phương
Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn xung quanh tiền viện một vòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này hai người đang ngồi trên ngạch cửa nhà họ Lữ, bên cạnh đặt một chai bia thủy tinh, trong tay mỗi người cầm một ly pha lê có nửa ly rượu, vừa uống vừa nói chuyện phiếm
Thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng náo nhiệt truyền đến từ đầu hẻm
Ngày hôm qua có thông báo phá bỏ di dời
Văn phòng đường phố dẫn người phá bỏ di dời đến đây gửi thông báo cho mỗi nhà
Lúc ấy có không ít người vui vẻ đến mức nhảy dựng lên, cũng có người nghe thấy tin tức này thì chửi đổng
Tào Đức Tài còn đỡ, căn nhà của bọn họ đã được mua từ đời ông cố cho nên không có bất kỳ vấn đề gì
Hơn nữa nhà hắn có hai căn phòng lớn, dựa theo tiêu chuẩn của bên phá bỏ di dời công bố thì nhà hắn có thể nhận được ba căn nhà có diện tích trên dưới 70 mét vuông, đồng thời còn phí hộ khẩu tái định cư, cái này tính toán dựa theo số người trên hộ khẩu
Tuy nhiên phí tái định cư này, hộ gia đình trong khu nhà chung của bọn họ hầu hết đều là dân có hộ khẩu Bắc thành, không có cũng không sao
Cuộc sống của mình thuận lợi hơn một chút, Tào Đức Tài mới nhịn không được mà bắt đầu khuyên Lữ Vĩ Văn
Theo hắn, tuy rằng Lữ Vĩ Văn kết hôn mười mấy năm không có con nhưng cuộc sống của Lữ Vĩ Văn không tệ
Vợ cũng không phải loại người gây chuyện, xem như một người vợ tương đối tốt trong khu nhà chung
Hơn nữa hai vợ chồng này không phải người lười biếng, mỗi người đều có công việc, không có con cũng có thể tiết kiệm được không ít tiền
Hơn nữa lần này phá bỏ di dời, nói không chừng tiền trong túi lại tăng thêm không ít, không cần thiết bởi vì nguyên nhân khác mà cãi nhau với vợ
——
Lữ Vĩ Văn không ngờ Tào Đức Tài sẽ tới khuyên mình, mở miệng nói một câu: “Anh tin đứa nhỏ kia không phải con tôi sao?”
Đứa nhỏ kia là đang nói đến đứa trẻ bị vứt bỏ mà Thẩm Tiểu Muội ôm về nhà trong khoảng thời gian trước
Mấy ngày hôm trước sau khi Thẩm Tiểu Muội ồn ào một trận, thì dọn đến cửa hàng ở
Đứa nhỏ kia bị ném ở trong nhà
Bình thường Lữ Vĩ Văn phải đi làm nên đưa đứa nhỏ đến nhà ba mẹ của hắn trước
Chỉ là ba mẹ ở chung với anh hai, cũng không thể chăm sóc đứa nhỏ này quá lâu được
Nghĩ đến chuyện của đứa nhỏ kia, Lữ Vĩ Văn lại cảm thấy đau đầu
Tào Đức Tài nhướng mày: “Đương nhiên là tin rồi
Tốt xấu gì chúng ta cũng làm việc chung trong nhà máy
Tôi biết rõ ai thành thật, ai không thành thật.”
Trong nhà máy máy móc thì công nhân viên chức là nam giới chiếm đa số
Đàn ông nhiều thì sẽ có rất nhiều chuyện
Hắn biết có không ít chuyện có người nói chuyện hài hước hay thô tục, thậm chí bỏ tiền ra ngoài tìm phụ nữ
Trong túi những người này có tiền thì làm ra dáng vẻ khó lường, còn khoe khoang chuyện bản thân tìm phụ nữ bên ngoài ở trước mặt bọn họ, nói bọn họ không có con trai, tiền trong túi đều là do mình kiếm, tại sao không tiêu chút tiền ra ngoài tìm phụ nữ vui vẻ một chút
Tào Đức Tài nghe thấy lời này chỉ cảm thấy ghê tởm, rõ ràng đã kết hôn hoặc có bạn gái, vậy mà còn làm loại chuyện này
Trước kia họ cũng không dám như vậy
Mấy năm nay có lẽ trong túi có nhiều tiền hơn, bọn họ lại trở nên hư hỏng hơn
Tào Đức Tài không có cách nào ngăn cản những chuyện này, nhưng hắn biết người đàn ông nào trong nhà máy là người thành thật
Vừa lúc Lữ Vĩ Văn là người như vậy
Tuy rằng người này làm việc không tích cực, nhưng thật sự không có suy nghĩ gian xảo như những người đó
Mấy ngày trước Thẩm Tiểu Muội làm ầm ĩ một trận, hắn cũng cảm thấy cô ấy rất thiệt thòi nhưng Lữ Vĩ Văn không giống loại người này. 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.