Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa

Chương 457: – Ngoại truyện 11: Hướng đến tương lai 1





Pằng pằng……” Âm thanh pháo hoa bắn lên quanh quẩn ở nơi xa
Đây là tiếng pháo hoa chúc mừng Tết Nguyên Đán
Mấy năm nay, mỗi năm đều xuất hiện tiếng vang như vậy
Đổng Kiến Thiết nằm trên ván giường nhỏ hẹp, nghe âm thanh vui mừng này nhưng trong lòng lại rất hoang vu
Lại một cái Tết Nguyên Đán đến rồi, hắn lại cảm thấy cuộc sống này sống càng không có mùi vị gì
Tuy nhiên Đổng Kiến Thiết vẫn duỗi tay lấy một cái gói giấy nhỏ từ dưới gối ra
Khi mở ra, bên trong gói giấy là những miếng giấy xé nhỏ
Hắn đếm từng cái, tổng cộng có mười hai cái
Đây là giấy hắn dùng để ghi chép
Bị nhốt trong tù lâu rồi, con người không có khái niệm với thời gian
Mười hai tờ giấy trước mắt có nghĩa là hắn đã ngây người trong tù mười hai năm
Đồng thời, cũng có nghĩa là hắn sắp ra tù
Ra tù là chuyện tốt
Ừ, chắc là chuyện tốt đúng không
Bây giờ Đổng Kiến Thiết cũng không biết, bản thân có muốn đi ra ngoài không
Khi mới vừa bị bắt, hắn rất tuyệt vọng
Bởi vì số tiền phạm tội quá lớn, hắn bị phán 15 năm tù
15 năm đó
Khi hắn ra tù đã hơn bốn mươi tuổi, hơn bốn mươi tuổi có thể làm được chuyện gì chứ
Kiếp sống lao ngục mười mấy năm cũng đủ hắn tách rời xã hội
Tuy rằng không trải qua nhưng trong giấc mơ thì mười mấy năm này chính là thời kỳ kinh tế quốc gia phát triển rất nhanh
Bỏ lỡ mười mấy năm này, hắn còn tương lai gì để nói sao
Còn không bằng ở mãi trong tù cho đến khi già đi
Tuy rằng trong lòng có suy nghĩ như vậy, nhưng mấy năm nay Đổng Kiến Thiết biểu hiện rất khá ở trong tù, còn có được cơ hội giảm án
Mấy năm trước lần lượt bắt đầu giảm hình phạt, đến bây giờ chỉ còn một tuần nữa là hắn có thể được thả ra
Haizz, trong lòng Đổng Kiến Thiết vừa rối rắm vừa vui vẻ, vừa sợ hãi
Hoàn toàn không biết tương lai nên làm cái gì mới tốt
——
Thời gian chậm rãi trôi qua trong sự rối rắm của Đổng Kiến Thiết
Khi hắn xách một cái túi nhỏ đi ra từ cửa sắt lớn của nhà tù thì cả người vẫn mê mang
Đặc biệt là ánh mặt trời sáng ngời trên đỉnh đầu, vào ngày mùa đông chiếu trên đỉnh đầu khiến hắn có loại cảm giác bản thân gặp được ánh sáng
Đồng thời, trước mắt cảm thấy choáng váng
Bên tai quanh quẩn lời nói dạy dỗ của đồng chí cảnh sát: “Sau khi rời khỏi đây thì làm người tốt đi, đừng quay lại nữa.”
Làm người tốt
Ha ha, Đổng Kiến Thiết đã không biết nên làm người tốt như thế nào nữa rồi
“Con ngẩn người làm gì đó?”
Cách cửa sắt lớn của nhà tù chưa đến một trăm mét, có một bà già mái tóc trắng xóa đang vội vàng chạy về phía Đổng Kiến Thiết, vừa chạy vừa lớn tiếng thét to lên
Phía sau bà già có một người đàn ông hơn ba mươi tuổi đi theo, đối phương có vẻ rất nôn nóng nhìn chằm chằm bà già, miệng kêu: “Mẹ, mẹ
Mẹ cẩn thận một chút……”
“Ồn ào cái gì hả
Còn con nữa, tại sao đi bộ chậm vậy
Mẹ con tự đến đây đón con.  Xem con như vậy, còn định không đi đúng không?”
Đổng Kiến Thiết nhìn bà lão tóc hoa râm, trên mặt có rất nhiều nếp nhăn ở trước mắt
Đối với hắn thì giọng điệu của đối phương rất xa lạ, nhưng giọng nói lại rất quen thuộc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Môi hắn ngập ngừng rất lâu, cuối cùng run run rẩy rẩy hô: “Mẹ……”
“Mẹ cái gì mà mẹ
Con đó, mới hơn bốn mươi, nói chuyện có tinh thần hơn một chút được không?”
Nói xong, bà nắm tay Đổng Kiến Thiết xoay người đi về phía trạm giao thông công cộng
Người đàn ông đi theo phía sau thấy vậy, rốt cuộc cũng tìm được cơ hội mở miệng nhưng giọng nói tương đối ngập ngừng, hiển nhiên khá xa lạ với Đổng Kiến Thiết
“Anh hai……”
Đổng Kiến Thiết nhìn người đàn ông trước mắt
Người này hơn ba mươi tuổi nhưng dáng vẻ rất trung thực, thân hình cũng khỏe mạnh
Nhìn sắc mặt của hắn, chắc cuộc sống rất dễ chịu
Cũng đúng
Tuy rằng hắn ngồi tù nhưng người nhà không từ bỏ hắn, thường xuyên mang một ít thức ăn đến đây thăm hắn, hắn cũng nghe được một ít chuyện ở trong nhà
Nhưng bởi vì cả nhà bận rộn, phần lớn là chị hai đến đây thăm hắn
Trước khi em út kết hôn sẽ thường đến thăm hắn, sau khi kết hôn thì ít khi lại đây
Đổng Kiến Thiết suy nghĩ cũng biết chuyện gì đang xảy ra
Có lẽ là người em dâu chưa từng gặp kia không thích em út tới thăm người anh trai ngồi tù này
——
Hắn mơ màng ngồi trên xe buýt, Đổng Kiến Thiết lén quan sát hành khách trên xe
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quần áo của những người này nhìn tươi sáng
Có rất nhiều kiểu dáng trước đây không có
Tuy rằng bây giờ là mùa đông và còn có tuyết rơi, nhưng mọi người không mặc đồ quá dày, ngược lại còn khá đẹp
Kết hợp với tình huống trong mơ, Đổng Kiến Thiết biết đây là thay đổi do thời đại mang đến
Vào ngay lúc này, bên tai vang lên tiếng “Linh linh”
Tiếp theo có một người cầm đồ màu đen lớn hơn bàn tay một chút, sau đó đặt ở bên tai bắt đầu nói chuyện
Đây là điện thoại từng xuất hiện trong mơ
Trước kia khi hắn ở Hồng Kông đã từng sử dụng, lúc đó nó lớn bằng cục gạch
Không ngờ rằng qua mười mấy năm, bây giờ thật sự chỉ lớn bằng bàn tay
Có rất nhiều thứ trong mơ đã có thể thấy được trong hiện thực
Nhưng tại sao vận mệnh của hắn trong hiện thực lại kém trong mơ nhiều đến như vậy chứ
Đây là câu hỏi mà Đổng Kiến Thiết thường tự hỏi sau khi ra tù
Hắn nghĩ không rõ, tại sao tương lai của bản thân biến thành như này
——
Tuy rằng Đổng Kiến Thiết còn đang ở trạng thái hoảng hốt, nhưng hiển nhiên bác gái Trịnh không muốn hắn tiếp tục có dáng vẻ này
Sau khi xe buýt chạy hơn hai giờ, rốt cuộc cũng về tới hẻm Đinh Hương
À đúng rồi, bây giờ nơi này không có tên là hẻm Đinh Hương nữa mà tên là khu phố Đinh Hương
Hẻm Đinh Hương lúc trước, bởi vì phá bỏ di dời nên toàn bộ con hẻm và khu vực xung quanh đều bị phá bỏ di dời, xây dựng thành khu phố lớn có hàng nghìn gia đình sinh sống
Lúc ấy nhà của bọn họ không nằm trong danh sách phá bỏ di dời, dù sao thì quyền tài sản nhà của bọn họ thuộc về nhà máy
Lúc phá bỏ di dời, cả nhà họ Đổng chỉ nhận được tiền tái định cư đầu người
Nhưng bác gái Trịnh có tiết kiệm một chút tiền bán giày
Ngay lúc đó, khi họ dọn trở lại giá nhà không cao như bây giờ
Hơn nữa bác gái Trịnh không muốn sống xa hàng xóm lâu năm nên cuối cùng bỏ tiền mua một căn nhà của nhà họ Thẩm
Căn nhà lớn của nhà họ Thẩm có quyền tài sản tư nhân, bọn họ được bồi thường hai căn nhà lớn
Nhà họ Thẩm chỉ có một đứa con gái nên không cần nhiều nhà như vậy, cuối cùng họ đồng ý bán một căn nhà được bồi thường cho bọn họ
Lúc ấy, có rất nhiều người cảm thấy bà ta mua căn nhà này quá đắt nhưng mười mấy năm trôi qua, ai mà không khen bác gái Trịnh tài giỏi chứ
Hừ, bà ấy bán giày suốt bao nhiêu năm cũng không phải là bán không công đâu
——
“Ủa, đó…… Đó không phải là Đổng Kiến Thiết sao?”
Trong tay bác gái Phùng đang cầm hai củ khoai tây, nhìn người đi qua cửa nhà của mình thì kinh ngạc đến mức làm rơi khoai tây xuống, đập lên mu bàn chân của mình
Ông Tào đang xem TV trong phòng khách nghe thấy lời này thì lập tức nhảy dựng lên: “Ra ngoài rồi à!”
Bác gái Phùng nhìn ba mẹ con đã đi tới căn nhà cuối cùng, liên tục gật đầu: “Đúng rồi
Mấy ngày trước nghe chị Trịnh nói sắp ra tù, không ngờ cũng ra kịp Tết Nguyên Đán.”
Tết Nguyên Đán là ngày nghỉ theo quy định của nhà nước, hơn nữa phần lớn người sống trong tòa nhà này đều làm việc ở đơn vị cho nên hôm nay phần lớn mọi người trong cả tòa nhà đều ở trong nhà
Đã quên nói, cả tòa nhà này có tất cả sáu tầng, một tầng lầu có tám căn hộ
Kết cấu kiến trúc rất bình thường
Mỗi căn hộ nối liền nhau, bên ngoài là hành lang
Loại căn hộ này có điểm khác biệt với nhà ngang lúc trước ở chỗ là diện tích bên trong căn hộ không lớn
Căn hộ có ba phòng tiêu chuẩn, một phòng khách, một phòng bếp, một nhà vệ sinh
Hơn nữa còn có hệ thống sưởi trung tâm
Mùa đông ở trong căn hộ này, bác gái Phùng không hề cảm thấy lạnh lẽo
Đương nhiên khi vừa nhìn thấy Đổng Kiến Thiết xuất hiện, cảm xúc của bà kích động nên càng không cảm thấy lạnh
Nhà bọn họ ở lầu hai, lúc trước khi dọn lại đây là rút thăm được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lầu hai tổng cộng có tám căn hộ, nhà của bà ở căn hộ số 1 ngay bên cạnh cầu thang
Mà nhà họ Đổng ở căn hộ số 8
Hơi xa một chút nên không nghe thấy được tiếng động ở nhà họ Đổng
Tuy nhiên người trong tòa nhà này đều là người ở khu nhà chung số 2
Cho nên không chỉ bác gái Phùng nhìn thấy Đổng Kiến Thiết, những người khác cũng thấy được
Trong khoảng thời gian ngắn, mọi người đều không vội nấu cơm
Ai cũng không sợ lạnh mà vươn đầu ra khỏi cửa nhà, tò mò nhìn về phía nhà họ Đổng
——
Nhà họ Đổng, Đổng Kiến Thiết nhìn nhà mới ở trước mắt, cảm thấy không biết theo ai
Đây là cảnh tượng chưa từng xuất hiện ở trong mơ
Ở trong mơ, lúc này hắn đã là phú hào nổi tiếng ở phương bắc, ra vào đều lái xe hơi xa hoa, ở chung cư xa hoa, biệt thự
Mà căn nhà được bồi thường này
Trong mơ hắn căn bản không chú ý
Nhưng bây giờ tất cả đều đã khác
Biểu cảm của Đổng Kiến Thiết càng trở nên hoảng hốt
“Con suy nghĩ gì vậy
Nhanh đi tắm rửa và thay quần áo để đuổi đen đủi đi.”
Bác gái Trịnh duỗi tay vỗ mạnh Đổng Kiến Thiết một cái, sau đó kêu con trai út dẫn con trai lớn đi tắm rửa
Nhà mới này rất tốt
Mùa đông cũng có thể tắm rửa một chút, bây giờ đi đến nhà tắm lớn cũng không kịp rồi
Chờ lát nữa phải ăn cơm trưa, đến phòng tắm nhà mình tắm rửa một chút trước đã
Đổng Kiến Thiết bị em trai mình đẩy mạnh vào phòng tắm, vẫn còn ngây ngốc
Căn nhà không giống trong mơ, mẹ hắn cũng không giống trong mơ chứ đừng nói đến em trai hắn
Trong mơ mẹ hắn không lanh lẹ như vậy, phần lớn thời gian bà ấy thường có dáng vẻ rất kiêu ngạo và giọng rất lớn
Nhưng lời nói ra phần lớn là khoe khoang con trai phú hào của mình
Còn em trai
Trong mơ em trai có Hà Ngọc Yến dạy dỗ, trở thành giáo viên thể dục của trường cấp ba trọng điểm
Thân hình cao lớn, săn chắc, rất thông minh và biết làm việc. 
Nhưng người em trai vừa rồi đẩy hắn vào phòng tắm, tuy rằng vẫn cao lớn nhưng dáng người rõ ràng không hề rèn luyện
Vẻ ngoài nhìn hàm hậu, giống như một tên ngốc to con
Còn chị hai, chị hai không trở về, nghe nói đang bán giày trong cửa hàng
Trong mơ chị hai cũng không bị vứt bỏ mà là dựa vào bản thân để sống rất thoải mái
Trong hơi nóng mờ mịt bốc hơi trong phòng tắm, Đổng Kiến Thiết bị vòi hoa sen cọ rửa khiến khuôn mặt cảm thấy đau đớn nhưng vẫn không thể trốn thoát khỏi cảnh trong mơ
Trên thực tế, trong mười mấy năm qua, tuy rằng hắn ngồi tù nhưng cảnh trong mơ kia không rời đi
Mỗi một ngày, mỗi một ngày, Đổng Kiến Thiết luôn nằm mơ thấy cùng một giấc mơ
Ở trong mơ hắn có tất cả mọi thứ, hơn nữa cảnh tượng trong mơ vô cùng chân thật
Điều này khiến cho hắn tỉnh dậy càng đau khổ hơn
Tới bây giờ, Đổng Kiến Thiết có chút không rõ là không biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra! 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.