Cầm theo hai miếng thịt lớn đi trên đường, bọn họ nhận được vô số ánh mắt ghen tị, cuối cùng hai người cũng về đến khu nhà chung Tất nhiên, nó lại thu hút sự chú ý của mọi người ở khu nhà chung lần nữa Những bác gái tụ tập buôn chuyện lập tức cảm thấy nói chuyện phiếm không còn hay nữa, chỉ có thịt mới là bá đạo Hà Ngọc Yến phụ trách nói chuyện với các bác gái vài câu Lúc biết thịt này được chuẩn bị để đãi bạn bè của Cố Lập Đông, mọi người cũng ngại nói anh đổi cho bọn họ một chút thịt Cả buổi chiều, Cố Lập Đông làm sạch đầu heo, hầm thịt heo Về phần con ngỗng lớn kia thì tung tăng nhảy nhót bị buộc vào cây cột dưới hiên nhà [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Bạn bè của Cố Lập Đông cũng nhanh chóng đi đến Đến gần sáu giờ chiều, người đến đầu tiên chính là Lâu Giải Phóng, là công nhân tạm thời trong xưởng sản xuất thép Người còn chưa đến nhưng giọng nói đã đến trước Hà Ngọc Yến đang làm giúp trong bếp, chợt nghe thấy tiếng Lâu Giải Phóng đang nói chuyện với bác gái Phùng ở ngoài sân “Vâng Đã lâu ngày không đến rồi, nếu không thì hôm nào có thời gian rảnh cứ đến đây cùng nhau ăn cơm.”
“Con có mang theo mấy chai Bắc Băng Dương tới đây Bác gái Phùng, dì có muốn một chai không Hà Ngọc Yến vừa nhìn sang lập tức nhìn thấy một người thanh niên có khuôn mặt trắng nõn tươi cười đang lấy ra một chai soda nhét vào tay bác gái Phùng Bác gái Phùng cũng nở nụ cười nói: “Chút nữa dì sẽ cho cháu thêm ít rau Lúc trưa chú Tào mang về một ít cây tể thái, làm rau trộn ăn rất ngon…”
Thấy vậy, Hà Ngọc Yến không khỏi quay lại nhìn Cố Lập Đông đang cắt thịt nói: “Lập Đông, người bạn này của anh rất biết cách nói chuyện đấy.”
Cố Lập Đông nghe vậy thì cười không ngừng: “Từ nhỏ tên Lâu Giải Phóng này đã nói chuyện rất ngọt ngào Ở khu nhà chính gần như không có người nào là không thích cậu ấy Bất kể là ông bà hay là trẻ nhỏ, ai cũng thích nói chuyện với cậu ấy.”
Hà Ngọc Yến cũng hiểu được người này rất biết cách nói chuyện, giống như đối tượng của Thẩm Thanh Thanh Nhưng Lâu Giải Phóng mang lại cho người ta cảm giác rất nhẹ nhàng, còn Lại Cáp Bình kia luôn khiến người ta có cảm giác gì đó kỳ lạ “Xin chào chị dâu Lập Đông, cuối cùng cậu cũng tìm chúng tớ rồi.”
Không biết Lâu Giải Phóng ôm đồ đi tới hành lang từ lúc nào Anh ấy chào đôi vợ chồng trẻ trong bếp, quen cửa quen nẻo đặt chai soda vào phòng chính sau đó đi đến phòng bếp giúp đỡ Cố Lập Đông thấy vậy thì bảo Hà Ngọc Yến đi vào nhà chính ngồi nghỉ, ở đây có bọn họ là được rồi Sai khi sắp cắt thịt xong, Hạ Tự Cường làm công việc bốc xếp trong nhà máy máy công cụ mới vội vàng chạy tới Hạ Tự Cường cũng không đến tay không mà mang theo một miếng thịt khô đi đến Cố Lập Đông thấy vậy, anh không khách sáo, nhận lấy rồi đưa cho Hà Ngọc Yến, sau đó nói chuyện với Hạ Tự Cường Cả ba cũng thường xuyên ăn cơm cùng nhau, Hạ Tự Cường vừa đến, ba người cùng bưng đồ ăn và bát đũa lên, hành động rất quen thuộc “Này, có phải dáng vẻ này của chúng tôi khiến cô bị giật mình không Haha, khi Lập Đông còn độc thân, tôi và Tự Cường thường xuyên đến đây ăn trực Với đề tài này, mọi người cùng nhau ngồi xuống bắt đầu ăn thịt heo hầm Đồng thời, Hà Ngọc Yến cũng nghe được rất nhiều chuyện khi còn nhỏ của Cố Lập Đông Bất kể là Lâu Giải Phóng và Hạ Tự Cường, trong khu nhà bọn họ có rất nhiều trẻ con cũng không có ai chăm sóc Sau khi tình cờ gặp Cố Lập Đông, cả hai thường đến sân chơi với Cố Lập Đông - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Bởi vì Cố Lập Đông là trẻ mồ côi, anh không thể nào chơi cùng với những đứa trẻ ở trong khu nhà chung nên anh chơi cùng Lâu Giải Phóng và Hạ Tự Cường Sau khi lớn lên, bởi vì điều kiện của hai người này rất kém, thỉnh thoảng bọn họ lại đến đây ăn ngủ Lúc ấy ông Cố cũng không ngại chăm sóc bọn họ, còn dạy bọn họ rất nhiều đạo lý làm người, nhờ đó mà cả hai đã tìm được công việc hiện tại “Chị dâu, chúng tôi đều là người thô lỗ, không biết nói lời nay, chỉ biết cảm ơn cô đã kết hôn với Lập Đông của chúng tôi.”
Dù không uống rượu nhưng anh ấy đã uống hai chai soda, Lâu Giải Phóng bắt đầu xúc động Cố Lập Đông nghe vậy, sợ đối phương dọa vợ mình nên nhanh chóng vỗ về bạn mình Nhưng Hà Ngọc Yến lại thản nhiên mỉm cười: "Yên tâm đi, tôi hiểu ý của anh mà, tôi sẽ sống với anh ấy thật tốt.”
Câu nói kia của Lâu Giải Phóng là để cảm ơn cô, cũng có một lời khuyên ngầm Hà Ngọc Yến cũng không khó chịu vì lời nói đó Dù sao Lâu Giải Phóng cũng là bạn hơn mười năm của Cố Lập Đông, vợ của bạn đối với anh ấy cũng là một người xa lạ, mọi người không hiểu nhau nên nói nhiều chuyện sẽ tốt hơn Hạ Tự Cường ăn nói vụng về, thấy vậy không biết phải nói gì cho hay, hắn không còn cách nào khác ngoài việc thuyết phục Lâu Giải Phóng ăn nhiều, nói ít đi Cố Lập Đông thì có chút bất đắc dĩ, cũng có chút vui vẻ đưa theo Kiểu cười giữa bạn bè này khiến Hà Ngọc Yến vừa vui vừa có chút ghen tị Cô là một người cô đơn, trước khi xuyên tới đây cô thật sự có rất nhiều bạn bè Thậm chí khi đi vệ sinh cũng thêm được wechat Nhưng cô thực sự không có người bạn cũ hơn mười năm nào có thể đứng ra bảo vệ bạn bè như vậy Sau khi cười đùa, mọi người tiếp tục ăn thịt ăn mì Kỹ năng nấu nướng của Cố Lập Đông thực sự rất tốt Khi hai người ở nhà đều là đối phương nấu ăn nhiều hơn Thịt heo hầm thơm lừng, Hà Ngọc Yến ăn cũng không hề có cảm giác ngấy mỡ Cộng thêm rau rừng trộn mà bác gái Phùng tặng càng giúp mọi người ăn được thêm nhiều thịt hơn Ăn xong, Hà Ngọc Yến đang định dọn dẹp bát đĩa lại bị ba người ngăn cản Cả ba người đều bảo cô đi dạo trong sân, bọn họ có rất nhiều kinh nghiệm dọn dẹp bát đĩa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Loại kinh nghiệm này khiến Hà Ngọc Yến cười không ngừng Cô đi ra ngoài cũng không xa, chỉ đi dạo trong sân, lắng nghe tiếng ồn ào của từng nhà, khói lửa có cảm giác rất sung túc Trong phòng, sau khi Hà Ngọc Yến đi ra ngoài Cố Lập Đông và hai người bạn bắt đầu dọn dẹp bát đũa, vừa dọn dẹp Cố Lập Đông vừa nói gì đó với Lâu Giải Phóng ở bên cạnh Sau đó Lâu Giải Phóng gật đầu đồng ý Hạ Tự Cường cũng tỏ vẻ như sẽ hỏi thăm giúp Sau khi ba người rửa bát và lau bếp sạch sẽ, Lâu Giải Phóng và hạ Tự Cường chuẩn bị chào tạm biệt “Nồi thịt đầu heo hầm này tớ đã để riêng ra từ trước, Giải Phóng, khi nào cậu về thì tiện đường đưa cho anh La giúp tớ.”
Lâu Giải Phóng cầm lấy cái giỏ, trong đó có một cái nồi đất nhỏ bằng lòng bàn tay người lớn, trong nồi đất nhỏ đựng thịt heo hầm được nấu riêng Sau khi tiễn bạn không lâu, hai vợ chồng rửa mặt rồi nằm lên giường nói chuyện Lúc này Hà Ngọc yến mới biết Cố Lập Đông đã nhờ Lâu Giải Phóng hỏi thăm chuyện của Lại Cáp Bình “Sẽ không có chuyện gì đâu!”
Cố Lập Đông lắc đầu: “Có lẽ Lại Cáp Bình không phải nhân vật lớn gì Hơn nữa, Giải Phóng lại rất giỏi giao tiếp Có cậu ấy giúp đỡ, có lẽ chúng ta sẽ nhanh chóng điều tra được thông tin chi tiết về người này.”
Sau khi điều tra rõ ràng, Cố Lập Đông định sẽ nói chuyện trực tiếp với chú Thẩm về chuyện này, kể cả những gì Lý Lệ Lệ đã nói Cố Lập Đông làm chuyện này không có mục đích gì, chủ yếu là vì tình cảm của vợ đối với đồng chí nữ này, từ nhỏ anh đã không có cha không có mẹ, chú Thẩm thím Thẩm đối xử với anh rất tốt, thím Phạm giống với thím Khâu, đều may quần áo cho anh Lúc đó đối phương không quan tâm đến sự báo đáp Bây giờ, anh không cần nỗ lực bao nhiêu cũng có thể giúp đỡ nhà họ Thẩm cho nên Cố Lập Đông sẽ giúp chuyện này Hà Ngọc Yến gật đầu: “Không có gì nguy hiểm là tốt rồi.”
“Những chuyện này em không cần phải hao tâm tốn sức, ngày mai phải đến trạm phế phẩm làm chính thức Trạm phế phẩm đó hơi đặc biệt, quy mô tương đối nhỏ, không có nhà ăn cho nhân viên Anh đã hỏi thăm, ở con phố phía trước của trạm phế phẩm có một hợp tác xã cung ứng, em có thể đến thẳng đó để ăn.”
Nơi làm việc của hai đơn vị đều là do xã cung ứng và tiếp thị tiếp quản nên tất nhiên có thể sắp xếp đi ăn cùng nhau “Nếu không ăn được, sau này chúng ta sẽ đến tiệm cơm quốc doanh để ăn…”
Cố Lập Đông chưa nói xong Hà Ngọc Yến đã ngủ rồi Anh cúi đầu hôn lên thái dương của đối phương sau đó ôm người vào lòng Sáng sớm hôm sau, lần đầu tiên Hà Ngọc Yến đi làm vào những năm 1970 Công việc rất dễ, quá trưa cũng không có ai đem đồ bỏ đến trạm phế phẩm Đương nhiên, cô cũng rảnh rỗi đến điên Ông Khang vẫn đang ngồi ở chỗ cũ đọc báo, thấy cô chán nản nhìn đồng hồ đã hơn mười một giờ Ông dứt khoát dẫn cô đến hợp tác xã cung ứng ở con phố phía trước Ngay phía sau nhà ăn của hợp tác xã cung ứng, đằng trước là quầy bán hàng, đằng sau là kho căng tin Đây là lần đầu tiên Hà Ngọc Yến đến nhà ăn của nơi làm việc, cô nhìn xung quanh để mở rộng tầm mắt của mình Vừa nhìn, cô đã thấy một bóng dáng khiến người ta ngạc nhiên ***
Đúng lúc hôm nay Cố Lập Đông cũng không lái xe Anh ở trong xưởng phân loại các phiếu vé nhiên liệu trong thời gian này Với tư cách là lái xe vận chuyển, lượng dầu diesel tiêu thụ mỗi khi xe chạy cần phải được đăng ký Lượng diesel sử dụng nhiều hay ít cũng cần được xác nhận với bộ phận tài chính Buổi trưa khi tan làm, Lâu Giải Phóng trực tiếp đi từ nhà máy thép đến Cố Lập Đông thấy vậy, anh biết chuyện đã có manh mối Anh lập tức dẫn anh ấy đến nhà ăn lấy đồ ăn rồi đi thẳng ra khoảng đất trống ở bên ngoài nhà ăn, hai người vừa ăn vừa nói chuyện [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Sau khi nghe được tin từ chỗ Lâu Giải Phóng, Cố Lập Đông nhíu mày Anh suy nghĩ, sau khi ăn xong anh sẽ đến bộ phận an ninh để tìm Thẩm Thiết Sinh.