[Thập Niên 70] Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng

Chương 2302: Ngày Thứ Hai Trăm Sáu Mươi Ba Xuyên Không 3




Cô ấy không chỉ phải lo lắng cho ba mẹ nơi xa, còn phải lo lắng em trai thi trượt, có giữ được một ngày ba bữa cơ, cô ấy còn có một đứa con gái nhỏ, còn có người chồng đi làm ăn xa nhà, cô ấy là hậu phương vững chắc
Diêu Chí Anh hận không thể phân thành hai đó
Lần này đi phương Nam nhập hàng, thời gian đều giảm hết mức, trước khi đi đã sắp xếp cho Tiểu Kim Bảo, tiếp theo là em trai, còn cả Sa Liễu
Một khi cô ấy đi, quầy hàng phải giao cho Sa Liễu, ngay cả việc kinh doanh của mình cũng tạm thời phải dừng, không có cách nào khác, Sa Liễu không chống đỡ được việc kinh doanh, chỉ có thể trông coi cửa tiệm trong nhà
Thẩm Mỹ Vân vừa nghe, liền siết chặt tay cô ấy: "Thật không dễ dàng gì
Diêu Chí Anh thở dài: "Chị cũng không biết sao sau khi kết hôn lại bận bịu tới vậy
Thẩm Mỹ Vân nhướn mày: "Vậy chị ở nhà làm phú bà đi
Dù sao thì Kim Lục Tử ở bên ngoài cũng kiếm được không ít tiền, nuôi cả nhà họ cũng còn dư dả đi
Diêu Chí Anh vừa nghe câu này, chút nữa nhảy dựng lên: "Vậy không được, chị vẫn phải bận rộn
"Mỹ Vân
Cô ấy thành thật nói: "Em không biết cảm giác tựu kiếm ra tiền sảng khoái như nào đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Mỹ Vân: "..
Không, cô biết
Nếu không, bây giờ cô bán sống bán chết kiếm tiền làm gì
Hai nữ đồng chí đối mắt, trầm mặc không nói: "Kiếm tiền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ừm, kiếm tiền
Từ Bắc Kinh đến Dương Thành mất bốn ngày, lúc lên tàu họ đều mặc áo khoác bông lớn, lúc xuống tàu chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, vậy mà đã hơi đổ mồ hôi rồi
Trước khi đến Thẩm Mỹ Vân đã nói cho Cao Dung rồi, vậy nên hai người họ vừa xuống tàu đã thấy Cao Dung ngồi trên một chiếc xe máy, trên tay còn cầm một cái bảng nền đỏ chữ trắng, trên đó viết ba chữ Thẩm Mỹ Vân
Quá bắt mắt rồi
Đến nỗi Thẩm Mỹ Vân vừa bước ra đã nhìn thấy, nếu không phải bây giờ cô đã trưởng thành và trầm ổn hơn, có lẽ cô đã che mặt lén lút bỏ chạy
Sau đó cô dẫn Diêu Chí Anh tới
Cao Dung lập tức đặt tấm biển xuống: "Đến rồi à
"Đi thôi, em chở chị đi ăn chút đồ ăn ngon trước, sau đó chúng ta quay lại lấy hàng
Thẩm Mỹ Vân nói: "Trực tiếp đến nhà xưởng đi, bọn chị đang vội
Lấy hàng sớm về sớm, cửa hàng sẽ sớm có thứ để bán
Năm nay sắp trôi qua, đương nhiên không thể bỏ lỡ dù chỉ một ngày
Cao Dung có chút tiếc nuối, nhưng vẫn vỗ vỗ ghế sau của chiếc xe lớn: "Chị lên xe đi ạ
Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, cô lên trước, Diêu Chí Anh theo sau, hai người cầm hành lý trên tay, dọc đường đều cầm chắc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên trong hành lý không phải là vật dụng thường ngày mà toàn là tiền
Thẩm Mỹ Vân mang năm vạn, Diêu Chí Anh mang ba vạn, hai người cộng lại mua được tám vạn tiền hàng, đây đều là vì đợt chạy rút cuối năm, chỗ tiền có thể dùng đều mang hết đi
Thẩm Mỹ Vân thật sự cũng như vậy, cô giữ lại hai nghìn tệ để ở nhà, số tiền trước đây tiết kiệm đều đã mang theo
Đến xưởng quần áo Sa Hà của Cao Dung lập tức vào nhà xưởng xem hàng, lúc trước Thẩm Mỹ Vân đã gửi đến hai bản thiết kế, bây giờ đều đã được sản xuất rồi
Áo khoác bông lớn màu xanh đỏ, có tổng cộng bốn kích cỡ từ vừa đến cực to, Thẩm Mỹ Vân sờ từng chiếc một và nói: "Đều là dùng bông vải chất liệu tốt chứ
"Vâng ạ
Cao Dung gật đầu: "Bởi vì chút bông vải này, thời gian trước em đã chạy đôn chạy đáo qua mấy thành phố, dốc hết sức mới lấy được hết chỗ bông vải này
Cô ấy không nói đến chuyện vì chỗ bông vải này, cô ấy suýt chút nữa đã bị bắt
Đầu năm nay bông vải trở thành chất liệu đặc biệt, người bình thường không thể mua được, cô ấy dốc hết tâm sức, mới có thể mua được chỗ bông này, tất cả đều được may thành áo khoác bông
Thẩm Mỹ Vân: "Em không đi Tân Cương sao?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.