Mà chỗ Mạc hà, có bao nhiêu người nguyện mua một chiếc áo sáu mươi tệ chứ
Cô ấy do dự một chút: "Tôi tạm lấy chỗ còn lại đi
"Tôi sợ ở Mạc Hà không mua nổi cái áo này
Thẩm Mỹ Vân ở Bắc Kinh sẽ khác, Bắc Kinh nhiều người giàu
Cô ấy suy xét điều này rất đúng
Thẩm Mỹ Vân: "Thế này đi, em lấy năm trăm và số còn lại cho chị
Diêu Chí Anh gật đầu: "Được, chị sẽ quay lại xem trước xem có bán được không
Sau khi chốt được phân chia số lượng, Thẩm Mỹ Vân liền xem tiếp các kiểu dáng khác, tuy nhiên do áo khoác nhung lông chồn tạo ấn tượng quá tốt nên cô không ưng kiểu dáng nào khác
Thật sự không bằng chiếc áo đang cầm trên tay
Tuy nhiên, nhà Lão Tùy có áo len nam, Thẩm Mỹ Vân nghĩ đã mua áo khoác nhung lông chồn rồi nên dứt khoát mua một ít áo len nam
Dù sao bán áo khoác hay áo len cũng là bán
Nếu đã chịu mua một chiếc áo khoác lông chồn rồi vậy thì đương nhiên cũng không bủn xỉn chút tiền mua chiếc áo len
"Cái áo len này bán thế nào
Lão Tùy: "Nếu cô lấy nhiều, thì tôi lấy giá hai mươi tệ
Thẩm Mỹ Vân và Diêu Chí Anh nhìn nhau: "Vậy tôi muốn thử một nghìn cái
"Tôi lấy năm trăm cái đi
Đàn ông là trụ cột trong gia đình, theo lí mà nói, sẵn sàng nỡ mua quần áo sao
Diêu Chí Anh hơi nghi ngờ, dù sao nếu lỡ không bán được, vậy đành để anh Lục mang đến chỗ ông Mao Tử bán vậy
Dù sao thì quần áo ở chỗ ông Mao Tử cực kỳ khan hiếm, nhất là khi thời tiết lạnh giá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu nghĩ vậy, cho dù nhập hàng dường như cũng không lo không bán được
Lão Tùy nghe xong ghi lại hết, anh ta dường như là một người có tài kinh doanh trời sinh, nhanh chóng chào hàng những sản phẩm khác: "Cô muốn xem thử chiếc quần bông đệm nhung này không
"Những chiếc quần bông chúng tôi có ở đây là hàng tồn kho trước đó, nên tôi bán tất cả với giá bốn tệ một chiếc
Vì kiểu dáng không đẹp mà chúng cũng đã được cất giữ trong kho lâu rồi
Thẩm Mỹ Vân sờ vào chất liệu của chiếc quần bông
Tất cả đều là những chiếc quần bông dày rộng
Thấy cô chăm chú quan sát, Lão Tùy giới thiệu: "Đây là quần bông phối với áo khoác quân đội đợt trước, về sau áo khoác quân đội được mua hết, còn lại \quần bông, để ở đây hai ba năm rồi
Quần bông này ở phương Nam đã bán khó rồi, chứ đừng nói đến lại còn là kiểu cũ
Thẩm Mỹ Vân thấy chất lượng tốt, mấu chốt là nó rẻ, giá bốn tệ một chiếc, cô mang về tùy tiện bán cũng được giá khoảng mười tám hoặc hai mươi tệ
Cô và Diêu Chí Anh nhìn nhau, cả hai đều gật đầu
"Anh có bao nhiêu cái
"Ba nghìn cái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tim của Thẩm Mỹ Vân hạ quyết tâm: "Chí Anh, thế chị lấy bao nhiêu cái
Diêu Chí Anh: "Mỗi người một nửa
Loại quần bông to này cực kì thích hợp mặc ở phương Bắc, đặc biệt ở những nơi lạnh giá như Mặc Hà
"Được rồi, vậy mỗi người một nửa
Thẩm Mỹ Vân nghiến răng nói: "Lão Từ, chúng tôi muốn lấy hết chỗ này
Cô lập tức đổi chủ đề: "Nhưng anh không được giới thiệu quần áo cho chúng tôi nữa
Cô bỏ qua món nợ, chỉ mới mua chỗ quần áo của Lão Tùy đã hết hai vạn tệ rồi
Lão Tùy cười híp mắt nói: "Cũng chỉ có vài kiểu dáng, những kiểu tốt nhất đều được các cô chọn hết rồi
Người này rất biết cách ăn nói, đúng là người làm kinh doanh
Lấy được ba mặt hàng áo khoác nhung lông chồn, áo len, quần bông từ chỗ Lão Tùy, hai bên tính toán hóa đơn phải trả, Thẩm Mỹ Vân phải trả hai vạn một nghìn hai trăm ba mươi ba tệ
Cũng vượt quá chỉ tiêu rồi
Thẩm Mỹ Vân quyết đoán không nhìn, không thể chỉ vung tiền nhập quần áo, còn có đồng hồ điện tử, kính mắt cũng phải nhập về một lô nữa
Những thứ này được coi là mặt hàng nhỏ, cô định đặt trước gian hàng hai khay nhỏ để bán là được rồi
Dù sao thì lượng khách bên đó cũng rất đông.
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]