Trong lòng Quý Minh Viên cảm động không thôi: "Thím, cảm ơn thím
Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: "Có thể đi được không
Quý Minh Viên nhấc chân lên, phát hiện chân mình đã hoàn toàn chết lặng, nhúc nhích, thiếu chút nữa ngã xuống
"Ngụy Quân, anh đỡ nó lên xe đi
Thẩm Mỹ Vân ngược lại không thể tự đỡ, cô có cánh tay nhỏ bắp chân cũng nhỏ, còn chưa đủ để Quý Minh Viên dựa vào, đừng thấy Quý Minh Viên mới hơn hai mươi, cơ thể cậu cường tráng giống như trâu
Cô không đỡ nổi
Sau khi có Thẩm Mỹ Vân phân phó, Ngụy Quân đương nhiên là việc nhân đức không nhường ai, tiếp nhận Quý Minh Viên, anh đỡ bên trái, cảnh sát Lâm đỡ bên phải
"Tôi vừa nhìn một chút, trong này bước chân hỗn độn, xuất hiện hai loại dấu chân, hẳn là của Trương Tiểu Hổ và Hồ Thiên Lãng
Không có người thứ tư ở đây
Thế nhưng trong thời gian ngắn, cảnh sát Lâm đã kiểm tra bên trong một lần, Thẩm Mỹ Vân có chút bất ngờ: "Nghĩa là chỉ có hai người bắt cóc Minh Viên
Quý Minh Viên nghe đến hồ đồ: "Hồ Thiên Lãng
Cậu ấy là bạn cùng phòng của cháu, cậu ấy rất tốt
Bình thường còn có thể giúp cậu mang cơm
Nhìn thấy Quý Minh Viên còn không thể tin, Thẩm Mỹ Vân đồng tình nhìn cậu: "Cháu còn không biết sao, là bạn cùng phòng Hồ Thiên Lãng cùng bạn nối khố với cậu ta, bắt cháu lại
Một người lấy tiền đặt cọc, một người lấy tiền bắt cóc
Cộng lại muốn bốn mươi vạn chuộc cháu
Quý Minh Viên nghe xong: "Chết tiệt, ngay cả bốn vạn cháu cũng không đáng, lại dám nói thách bốn mươi vạn
Cậu nhất thời sốt ruột: "Thím, thím sẽ không trả tiền rồi chứ
Nếu cô đã trả, thật sự có bán cậu đi cũng trả không nổi
Thẩm Mỹ Vân: "Nghĩ gì vậy
Thím đâu có nhiều tiền như vậy
Cô hời hợt nói: "Bọn thím tìm được chút quan hệ, sau khi tìm được vị trí của cháu, rút củi dưới đáy nồi, bắt Trương Tiểu Hổ và Hồ Thiên Lãng trước, lúc này mới tới cứu cháu
Câu chuyện cũng không khác nhiều lắm
Quý Minh Viên thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình có thể hoạt động, chỉ là đầu có chút choáng váng: "Thím à, sao thím lại chỉ mang có hai người
Sau đó cậu lăn đùng ra ngất
Chờ Quý Minh Viên tỉnh lại lần nữa, là ở bệnh viện, mở mắt ra khắp nơi đều là trắng nõn một mảnh, cậu còn có chút mờ mịt
"Thím ơi
Lâu lắm không nói chuyện, hơn nữa một giọt nước cũng chưa vào, ngay cả giọng nói cũng khàn khàn theo
"Minh Viên
Là Quý Trường Viễn, hôm qua anh ta đến, vừa vặn đúng lúc Thẩm Mỹ Vân đưa Quý Minh Viên đến bệnh viện, dọc theo đường đi sắp hù chết Quý Trường Viễn rồi
Nghe được giọng nói của Quý Trường Viễn, Quý Minh Viên cứng ngắc đảo mắt: "Ba, sao ba lại tới đây
Con về Bắc Kinh rồi sao
Không đúng, cậu đang ở Dương Thành mà
Quý Trường Viễn mừng đến phát khóc: "Không có không có, con vẫn ở Dương Thành, là ba từ Bắc Kinh tới
Thật xin lỗi, là ba tới chậm, để cho con chịu khổ
Dứt lời, không đợi Quý Minh Viên trả lời, anh ta đã vọt tới cửa, hô to: "Bác sĩ, bác sĩ, con tôi tỉnh rồi
Chỉ chốc lát sau, bác sĩ nối đuôi nhau đi vào, cầm ống nghe làm kiểm tra cho Quý Minh Viên
"Đây là số mấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đưa tay quơ quơ trước mắt Quý Minh Viên
Quý Minh Viên có chút câm nín: "Đây là số năm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bác sĩ, tôi là bị bắt cóc, tôi không phải biến thành kẻ ngốc
Có lời này, bác sĩ và Quý Trường Viễn đều yên tâm, bác sĩ đứng lên, nói với Quý Trường Viễn: "Khôi phục không tệ, chỉ là chấn động não nhẹ, thấy không có ảnh hưởng quá lớn, ở lại ba ngày là có thể xuất viện
Cũng may đưa tới đúng lúc, nếu không sợ là máu cũng có thể chảy khô, mặc dù như thế, Quý Minh Viên lần này vẫn bị thiệt thòi lớn
Thẩm Mỹ Vân cũng không nghĩ tới, lúc mang theo đồ ăn tới thăm Quý Minh Viên lại nghe được bác sĩ nói như vậy
"Chúc mừng, không có việc gì là được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô xách theo một cái hộp giữ ấm, bên trong chứa canh táo đỏ hầm gà đen, cực kỳ bổ, còn bổ máu, cực kỳ thích hợp với tình huống của Quý Trường Viên.