Thẩm Mỹ Vân sững sờ ngay tại chỗ, ước chừng ba giây mới phản ứng trở lại
Con gái của cô Miên Miên đang ở trạm phát thanh mà!!
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mẹ à
Đây là nam Bồ Tát nào xuất hiện để phổ độ chúng sinh vậy??
Đến cứu cô ra khỏi dầu sôi lửa bỏng sao
Đây là khiến cô nghĩ gì được đó sao
Phải biết là cả dọc đường cô đã từng tưởng tượng ra xuống xe ra khỏi trạm xe lửa là có thể tìm thấy con gái
Thẩm Mỹ Vân gần như kích động đến nước mắt lưng tròng, cô đi tìm nhân viên tàu, chuyện đầu tiên chính là hỏi hướng đi đến trạm phát thanh
Sau khi biết được phương hướng
Cô gần như là dùng tốc độ tám trăm mét, trực tiếp chạy thẳng về hướng trạm phát thanh
*
Bên trong trạm phát thanh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quý Trường Tranh liên tiếp lặp lại ba lần, anh nói với nhân viên phát thanh ở bên cạnh: "Đồng chí, làm phiền cứ cách năm phút là lặp lại trên loa phát thanh một lần, cho đến khi đối phương đến nhận lại đứa trẻ mới thôi
Suy nghĩ một chút, quay đầu lại nhìn Miên Miên đang cuộn tròn lại một cái, vẻ mặt uy nghiêm trở nên dịu dàng hơn mấy phần: "Nếu như, tôi nói là nếu như, đứa bé này đến cuối cùng không có ai đến nhận lại, phiền cô đưa đến địa chỉ này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh lấy từ trong túi áo ra một cây viết, viết xoạt xoạt lên đó một dòng chữ
Chữ của anh rất đẹp, khỏe khoắn mạnh mẽ, khí khái lỗi lạc
Phát thanh viên đó nhìn đến ngây ngốc, ngẩng đầu lên đối mặt với khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của Quý Trường Tranh, khí phách mà lại sáng sủa
Trong lòng vô ấy nghĩ, chẳng lẽ người ưa nhìn như vậy, đến chữ viết cũng đẹp sao
"Có thể hiểu không
Thấy phát thanh viên hồi lâu không trả lời, Quý Trường Tranh kiên nhẫn hỏi lại một lần nữa
"Hiểu rồi hiểu rồi hiểu rồi
Quý Trường Tranh ừ một tiếng, ngồi xổm xuống nói với Miên Miên: "Ba cảnh sát phải ra ngoài làm nhiệm vụ rồi, cháu cứ ở đây đợi mẹ, nếu như không đợi được
"Có thấy ba cảnh sát đưa địa chỉ cho cô phát thanh viên không
Cháu cứ đến tìm địa chỉ đó tìm ba cảnh sát, có biết chưa
Miên Miên gật đầu cứ như con gà nhỏ đang mổ thóc, nhỏ giọng thì thầm: "Ba cảnh sát, chú phải đi rồi sao
Giọng điệu mang vẻ quyến luyến
Quý Trường Tranh hơi sững lại, anh gật đầu, không nhịn được xoa xoa đầu Miên Miên, phần tóc đó có xúc cảm rất tuyệt
Khiến người ta không dứt ra được
Nhưng mà, có quyến luyến không rời thế nào thì cũng phải rời đi rồi
Dù sao anh còn có nhiệm vụ bên người
Quý Trường Tranh đứng dậy, không quay đầu lại, bóng lưng cao to rắn rỏi cứ như vậy sải bước rời khỏi trạm phát thanh
Vừa ra khỏi cửa chính là hành lang dài ngoằn bên ngoài, anh vừa đi đến vị trí ngã rẽ.