Khéo tay 6
Thím Điền ngồi không bao lâu thì đi bận rộn, Phong Ánh Nguyệt chuẩn bị tiếp tục móc mũ, Đường Văn Sinh đứng dậy khóa cửa lớn, mang bếp than cũng bưng vào trong phòng, cửa sổ này mở ra cũng sẽ không có việc gì
"Lát nữa chắc sẽ có người đi lên tìm em, nếu em muốn an tĩnh móc xong cái mũ này thì nghe theo anh
Phong Ánh Nguyệt nhếch môi cười: "Được.”
Thật đúng là có mấy người lên tìm cô, có điều thấy cửa lớn đóng lại, bên trong cũng không có tiếng nói chuyện, mấy người cười mập mờ, nhao nhao rời đi
Chờ Phong Ánh Nguyệt móc xong, Đường Văn Sinh mang theo cái nón, còn có những sợi len kia, cưỡi xe đạp về quê
Trùng hợp chính là mấy ngày nay, Đường Văn Tuệ móc mũ cho cha mẹ, tuy rằng làm có bộ dáng không được đẹp lắm, vẫn là giữ ấm, sau khi nhìn thấy cái Phong Ánh Nguyệt móc, Đường Văn Tuệ thoáng cái hiểu được mình lúc trước sai ở chỗ nào
"Em sẽ móc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh ba yên tâm, em móc xong liền đưa đến nhà ngang.”
"Thật sự không thành vấn đề
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi Đường Văn Sinh nhiều lần xác nhận không thành vấn đề thì vội vàng trở về nhà ngang, Phong Ánh Nguyệt ở nhà một mình, anh lo lắng
Đám người mẹ Đường cũng không muốn giữ anh lại, chỉ đi đến mảnh đất của riêng mình mang theo một số loại rau, bảo anh mang về
"Sao không ở nhà cả đêm
Phong Ánh Nguyệt thấy anh về thì hỏi
"Dù sao ngày mai cũng phải đến nhà máy sản xuất giấy
Đường Văn Sinh ngồi xuống vươn tay sưởi ấm: "Sau khi anh đi có bao nhiêu người tới tìm em?”
"Mấy người
Phong Ánh Nguyệt nói đến chuyện này thì vui: "Em nghĩ em lại sắp kiếm được tiền.”
“Anh phải dựa vào em nuôi thôi
Đường Văn Sinh cảm khái nói
"Vậy thì nuôi
Phong Ánh Nguyệt gật đầu
"Buổi tối anh nấu cơm, báo đáp em
Sau khi Đường Văn Sinh sưởi tay ấm áp, vươn tới nắm lấy tay Phong Ánh Nguyệt
"Cùng làm đi
Lúc này đạp xe quay lại, trời lại lạnh, Phong Ánh Nguyệt vẫn thương xót anh
Cái mũ này tuy rằng Dương Bảo Quốc không có quy định khi nào cần, nhưng đương nhiên là càng nhanh càng tốt, cho nên những ngày kế tiếp Phong Ánh Nguyệt vẫn luôn ở nhà móc mũ, cửa thường xuyên đóng lại, ngẫu nhiên xuống lầu vào nhà xí
Chị dâu Triệu còn tưởng rằng thân thể cô không thoải mái, Phong Ánh Nguyệt cười nói: "Chỉ là cảm thấy buồn ngủ, muốn ngủ.”
"Không phải là có chứ
Chị dâu Triệu nói
"Vừa mới tới kỳ, không có đâu, chỉ là đơn giản muốn ngủ
Sợ cô ấy hiểu lầm, Phong Ánh Nguyệt vội vàng nói
"Vậy em cũng chú ý một chút
Chị dâu Triệu cười tủm tỉm nói
"Biết rồi, biết rồi
Ngày Đường Văn Tuệ đến, Phong Ánh Nguyệt đã giao hàng trước, lúc này mới bắt đầu đợt thứ hai
Cô nhìn hết chiếc mũ Đường Văn Tuệ mang đến, cuối cùng chọn ra hai cái có một chút vấn đề: "Hai cái này chị sửa một chút, em nhìn xem.”
Đường Văn Tuệ liên tục gật đầu, ngồi ở một bên nhìn kỹ
Chờ hai cái mũ kia cũng sửa xong, Phong Ánh Nguyệt đếm, tổng cộng mười hai cái
Đường Văn Tuệ có chút ngượng ngùng nói: "Hai ngày đầu em chỉ có thể móc một cái, sau khi quen dần mới một ngày hai cái.”
"Được mà, không tồi rồi, quen rồi là sẽ khéo léo mà
Phong Ánh Nguyệt khen ngợi: "Chị sắp tới cũng mua len, em cứ lấy một ít về làm.”
Cô nghĩ giống như Dương Bảo Quốc ra giá, thu mũ Đường Văn Tuệ, nhưng Đường Văn Tuệ lại nghiêm túc nói
"Lúc em đến, cha mẹ đã nhiều lần dặn dò, có thể nhận được công việc tốt như vậy, là chị dâu ba kéo em làm, nghĩ đến em, em không thể chiếm lời của chị nữa
Năm hào một cuộn len, tổng cộng mười hai cuộn, đó chính là sáu đồng
Đường Văn Tuệ lấy sáu đồng ra đặt ở trên bàn trước: "Đây là tiền sợi len lần trước, chị nhất định phải nhận, còn cái mũ này, bên kia người ta thu chị một đồng một cái, đó là chị nên có được, ý của cha mẹ bên em là tám hào một cái là được.”
Ý là để cho Phong Ánh Nguyệt lãi thêm hai hào
Phong Ánh Nguyệt nghe vậy, không xúc động là không thể nào, sở dĩ nhà họ Đường hài hòa như vậy, trong đó không thể tách khỏi chính trực cùng suy nghĩ của cha Đường và mẹ Đường
Cuối cùng Phong Ánh Nguyệt chỉ thu một hào lãi: "Như vậy đi, chị thu em chín hào một cái, cái khác chúng ta ai cũng không cần nhắc tới nữa, trở về nếu cha mẹ nói em, em cứ nói là chị tức giận.”
"Em..
Phong Ánh Nguyệt đè tay cô gái lại: "Em gái, như vậy cũng rất tốt, em cứ nói chị rất tức giận.”
Đường Văn Tuệ chỉ có thể nắm chặt tay cô: "Vâng.”
Giống như trước đây, Đường Văn Tuệ ăn cơm trưa rồi lại đi, lúc này đây cô ấy không cho Phong Ánh Nguyệt đưa mình đi, bởi vì lúc cô ấy tới là xe trong đội, người bắt xe là Chương Nam Tuyền, cậu ấy cũng có việc đến huyện, cho nên liền cùng nhau tới
Lúc này Chương Nam Tuyền đang chờ cô ấy ở ngã ba bên ngoài nhà ngang
"Anh đã ở đây bao lâu rồi
Trong sọt của Đường Văn Tuệ đều là sợi len, trong tay còn mang theo hai cái túi vải, bên trong là Phong Ánh Nguyệt nhét sườn cho cô ấy còn có thịt ba chỉ