Lãng mạn 3
Lúc này, một ông cụ nói
"Mấy người nói rằng cha mẹ của Đường Văn Sinh có nhiều tiền nhưng tiêu xài hoang phí, cứ nghĩ sẽ nuôi được một đứa con có triển vọng trong cái cảnh khốn khó đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có được số tiền đó chẳng bằng dùng nó để làm mối cho bọn họ cô vợ tốt
Bây giờ đã biết mấy người ngày xưa nông cạn như thế nào chưa
Mấy người ngồi bên cạnh đều ngượng đỏ mặt
Cha Đường đưa cho bà tổ một miếng thịt, lúc về còn bảo con gái và con dâu của bà tổ đều ở đó, trong nhà thật sự rất náo nhiệt
Anh hai Đường lấy cớ là xử lý thịt, bèn đưa Chương Nam Tuyền vào nhà cùng ăn cơm, sau đó một cái đùi thịt để Chương Nam Tuyền mang về
Hiếm khi Chương Nam Tuyền đỏ mặt, nhận không được mà không nhận cũng chẳng hay
Sau khi Đường Văn Tuệ nói với Chương Nam Tuyền vài câu thì cậu ấy mới nhận rồi đi về
Về đến nhà, người nhà họ Chương thấy vài cân thịt thì lại chỉ trỏ Chương Nam Tuyền
"Bộ không biết ngượng à mà còn mang về
"Nhưng mà, con đưa sang cho Văn Tuệ cái gì đấy
Chương Nam Tuyền đỏ hết cả mặt: "Đúng là không nên thật
Nhưng nếu như không nhận lấy của cha Đường thì họ sẽ nói có phải là do không xem nhau như người nhà, cho nên mới không ăn thịt của nhà họ hay không
Đã nói thế rồi sao Chương Nam Tuyền từ chối cho được
"Sau hai ngày mổ gà thì con đưa sang cho Đường Văn Tuệ một con, đừng có đưa lúc nhà bên đó đang ăn cơm, biết chưa
Mẹ Chương dặn dò
"Vâng
Chương Nam Tuyền đáp lời
Ở bên này tặng cho nhà mẹ đẻ chị dâu hai, còn có cả chị cả Đường bên kia nữa
Đường Văn Sinh chạy xe đạp đi tặng
Phong Ánh Nguyệt cầm tay anh, lạnh buốt như băng trong khi anh vẫn đeo găng tay
Tặng cho hai nhà không ít đồ, mẹ Đường để Đường Văn Sinh đi sưởi ấm, không cho anh làm mấy việc sửa chữa đồ đạc này nọ
Anh hai Đường và cha Đường thu dọn xong thì ra ngoài
Về phía nhà họ Phong, do sự kiên trì của Phong Ánh Nguyệt nên bọn họ không đưa sang nữa
Mà cậu cả ở bên kia, khi đi chợ vào ngày hôm sau thì cha Đường vác theo một miếng thịt, tiện thể tập hợp luôn
Khi trở về, Phong Ánh Nguyệt đang dùng cối xay đá để xay đậu, chuẩn bị làm đậu phụ
"Hai mươi đồng kia lấy về mười đồng, còn mười đồng kia bảo là dùng hết rồi
Bên này cãi nhau hơi to nên mời đội trưởng bên kia của họ viết giúp hợp đồng vay nợ
Cha Đường trở về, tiện thể kể chuyện nhà mẹ đẻ của chị dâu họ đã lấy tiền
"Viết cái hợp đồng vay nợ đó thể nào cũng không thể lấy lại tiền ngay được
Đường Văn Tuệ nói
"Nói thế nào đi nữa thì nó cũng sinh nhiều đứa cho anh họ con như vậy, đừng nghĩ rằng sinh con đơn giản, cũng đau lắm đấy
Mẹ Đường nói
"Con có bảo là cô ta không đau đâu
Đường Văn Tuệ mím môi, giúp rót một gáo nước vào cối xay đá: "Con chỉ không thích thái độ làm người của cô ta thôi
"Một năm gặp có bao nhiêu lần đâu, nhịn đi
Anh hai Đường hiếm khi ghét người khác, thế nhưng anh ấy lại chẳng ưa gì chị dâu họ và thím năm, nghe Đường Văn Tuệ nói thế bèn an ủi cô ấy
Đường Văn Sinh xoay tay cầm cối xay đá, nhìn về phía Phong Ánh Nguyệt đang nhíu mày: "Em mệt à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Không có
Phong Ánh Nguyệt lắc đầu, tiện thể trừng mắt liếc anh một cái
Đường Văn Sinh ho nhẹ một tiếng để cho anh hai Đường thay Phong Ánh Nguyệt, anh hai Đường cười tủm tỉm giúp đỡ khiến cho Phong Ánh Nguyệt cười ngượng ngùng
Chị dâu hai Đường đang ăn hạt bí ngô ở nhà, nhìn thoáng qua thấy Phong Ánh Nguyệt lén lút xoa thắt lưng, cứ nghĩ rằng cô đến tháng nên bảo cô vào nhà bếp ngồi
Phong Ánh Nguyệt cũng không giải thích liền đi vào
Nguyên Đản cầm củ khoai hơ bên đống lửa chưa bao lâu, thấy cô bước vào bèn làm nũng: "Mẹ ơi, con muốn nghe kể chuyện
"Được
Phong Ánh Nguyệt ngồi bên cạnh nó, ôm nó vào lòng khe khẽ kể tiếp câu chuyện mà tối qua vẫn chưa kể xong
Sau khi làm đậu phụ xong thì mẹ Đường chia ra làm ba chén to để cho anh hai Đường và Đường Văn Tuệ đi biếu
Hai chén đưa đến nhà bác cả và chú ba, còn một chén thì đưa đến nhà họ Chương
Cũng không xa, mất tầm mười phút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vì trời vẫn đang có tuyết rơi nên phải đi chậm một chút
Cô ấy cũng không hề né tránh mà thoải mái chào hỏi thanh niên tri thức
Thanh niên tri thức cười nhìn chiếc giỏ cô mang theo, tò mò hỏi: "Cô đang đi đâu
Đưa cơm à
Đường Văn Tuệ cầm theo chiếc giỏ, cười nhẹ: "Tôi đến nhà Thục Phân