Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm

Chương 252: Cha con giận dỗi 4




Cha con giận dỗi 4
Lúc ấy bọn họ đã đồng ý, kết quả là vừa mới ra khỏi nhà máy sản xuất giấy, bọn họ đã đi thẳng tới nhà ngang
Lúc bác Ngô gọi Phong Ánh Nguyệt xuống, cô còn tưởng là mình nghe nhầm
"Bạn học của cháu á
Cô chạy xuống nhìn một cái thì phát hiện ra đó là mấy bạn học lớp mười hai
Bình thường cô hay chia sẻ không ít phương pháp học tập ở trong lớp nên cũng quen biết một số người
Mấy người này chính là những người thường hay nói chuyện với cô
"Tôi sống ở tầng năm
Mọi người lên trên uống chút trà lạnh nhé
Phong Ánh Nguyệt vui vẻ mời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thấy dáng vẻ cô không giống như là đang khó chịu, mấy bạn học hai mắt nhìn nhau một cái rồi theo chân nhau đi lên tầng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chờ đến khi nghe thấy câu hỏi cẩn thận của bọn họ rồi, Phong Ánh Nguyệt mới nhận ra là bọn họ đã hiểu nhầm
Chỉ là cô cũng rất cảm động
"Cảm ơn mọi người đã nghĩ cho tôi, chỉ là đây đúng là do tự tôi để cơ hội lại cho người khác..
Lúc Đường Văn Sinh tan làm về nhà thì thấy trên bàn toàn là món mà mình thích ăn
Nguyên Đản đang giúp mẹ nó bưng bát đũa: "Cha, đừng có ngẩn người ra đó nữa, qua ăn cơm
Bây giờ thằng nhóc này ăn nói rất lanh lợi, có lúc còn khiến người ta rất bực mình
Đường Văn Sinh rửa tay ngồi vào bàn rồi cười nhìn Phong Ánh Nguyệt: "Mấy bạn học kia đã tới đây rồi hả
"Đúng thế, bọn họ bảo vốn là anh mời bọn họ trưa mai tới ăn cơm nhưng bọn họ sợ lát nữa anh tan làm về sẽ đe doạ em, không cho em nói thật nên vừa ra khỏi nhà máy sản xuất giấy đã tới tìm em ngay
Phong Ánh Nguyệt nói mà khó nhịn được cười
Đường Văn Sinh cũng không cảm thấy bất ngờ: "Bọn họ cũng rất tốt bụng
Có một số người có lòng nhưng lại chỉ dùng để vui vẻ vì có tên mình trong danh sách thôi chứ được mấy ai quan tâm tại sao người đứng hạng nhất không đi học đại học
"Đúng vậy
Phong Ánh Nguyệt gật đầu: "Em đã nói với bọn họ là trưa mai vẫn phải tới rồi
Chúng ta mời bọn họ ăn bữa cơm
"Được
Đường Văn Sinh múc một bát canh đặt tới trước mặt Phong Ánh Nguyệt, làm ngơ cái bát nhỏ đang đưa tới của Nguyên Đản
Nguyên Đản vẫn kiên trì giơ bát về phía trước
Phong Ánh Nguyệt làm như không nhìn thấy
Hai ngày nay cha con hai người này đang ầm ĩ giận dỗi nhau ấy mà
"Cái gì đấy
Lúc cái bát sắp bị Nguyên Đản dí đến trước mặt, Đường Văn Sinh mới không nhịn được hỏi
Nguyên Đản đảo mắt một vòng: "Con muốn ăn canh mướp
Cha múc cho con với
"Lớn tướng vậy rồi không biết tự múc à
Mặc dù nói thì nói vậy chứ thấy nó giơ đến nỗi tay tê rần, còn hơi run lên, cuối cùng Đường Văn Sinh vẫn giơ tay nhận lấy, sau đó vừa múc canh cho nó vừa hừ lạnh nói
"Con vẫn còn là trẻ con
Nguyên Đản nhìn bát canh mướp được đặt trước mặt mình, cười rộ lên: "Cha, cha đừng nóng giận, lần sau con sẽ không in dấu lên mặt cha nữa đâu
Ngày hôm trước, Đường Văn Sinh đang nằm trên ghế trúc nghỉ ngơi thì đột nhiên Nguyên Đản nghe lời Triệu Thiên dựt dây, chạy vào nhà bôi son đỏ của Phong Ánh Nguyệt lên cái miệng nhỏ nhắn của mình, sau đó hôn lên mặt anh mấy cái liền
Lúc Đường Văn Sinh mở mắt ra thì thấy son trên miệng Nguyên Đản đã in gần hết lên mặt anh rồi
Ngoài miệng nó lúc đó chỉ còn lại có chút xíu màu đỏ nữa thôi
Đường Văn Sinh cũng không nghi ngờ gì, trái lại còn bế Nguyên Đản lên giơ cao cao mấy lần
Triệu Thiên nín cười gọi Đường Văn Sinh xuống tầng chơi bóng rổ, thế là Đường Văn Sinh bèn đi theo xuống
Trên đường xuống tầng, bọn họ bị mấy thím mấy bác và mấy người bạn nhìn chằm chằm
Đường Văn Sinh cảm thấy không thoải mái nên giơ tay lên lau mặt một cái, chỉ thấy tay mình toàn màu đỏ
Anh cả Vương nhịn cười đưa gương cho anh xem
Sau khi nhìn thấy đống dấu vết trên mặt mình, Đường Văn Sinh tức giận đến nỗi đè Triệu Thiên ra nện cho một trận, sau đó lại lên tầng tìm Nguyên Đản
Kết quả là Nguyên Đản đã núp sau lưng Phong Ánh Nguyệt rồi, hơn nữa còn đã thẳng thắn khai báo hành vi phạm tội cho cô nữa
Cuối cùng thì anh cũng không đánh nó nhưng hai cha con lại ầm ĩ giận dỗi nhau
Nghe nó nhắc tới chuyện kia, Đường Văn Sinh nghiến răng ken két: "Tốt nhất là con nên nói lời giữ lời
Nguyên Đản toét miệng cười một tiếng rồi thoả mãn húp nước canh trong veo ngọt lành
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phong Ánh Nguyệt nhịn cười, cũng bưng bát canh lên húp

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.