Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm

Chương 296: Mẹ Phong đòi tiền 1




Mẹ Phong đòi tiền 1
Ngoại trừ Nguyên Đản thì mọi người đều dậy cả
Đường Văn Tuệ lôi kéo Phong Ánh Nguyệt bất ngờ không thôi: "Không ngờ ai người sẽ về vào đêm nay đấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đúng vậy, đúng vậy, đói lắm rồi đúng không
Chị đi nấu mì cho tụi em
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặt mày chị dâu hai Đường cũng rất hớn hở, Đường Văn Tuệ nghe vậy bèn vội vàng xắn tay áo: "Chị dâu hai, em với chị cùng đi
Phong Ánh Nguyệt không cản, cô bị mẹ Đường kéo đi chuyện trò: "Gầy quá, hai con gầy quá rồi
Bà quan sát hai người đau lòng nói
Lúc nói chuyện lại bị anh hai Đường nghịch chiếc đèn pin chiếu vào mắt, bà liền trừng mắt nhìn sang: "Quậy chưa đủ à
Anh hai Đường ngay lập tức tắt đèn pin: "Thứ này tốt ghê đấy, sáng hơn cả đèn dầu luôn
"Cái này được sạc bằng điện, chỗ chúng ta không có điện
Cha Đường nhận lấy xem thử: "Cái này quả thật rất tốt, chờ chỗ chúng ta có điện thì mua một cái về mà dùng
"Bởi vì trong nhà không có điện nên con không mua
Đường Văn Sinh nói xong rồi lại quay sang mẹ Đường: "Không có gầy bao nhiêu đâu ạ, mẹ nhìn nhầm rồi đấy
"Đúng rồi đấy
Mẹ à, con còn béo ra này
Phong Ánh Nguyệt cho bà xem cánh tay của mình
Mẹ Đường lại nhếch miệng: "Béo gì chứ, gầy đây này
Không được, mẹ đi luộc trứng cho các con
Phong Nguyệt vội vàng chạy phía sau: "Không cần đâu mẹ à
"Các con trễ thế mới về, chắc chắn là xuống xe ở công xã bên kia, đi lâu như vậy, chắc là đói bụng lắm rồi
Mẹ Đường không nghe cô nói, cầm lấy sáu quả trứng ra ngoài, thêm cả mì mà chị dâu hai Đường nấu thì một tô có đến ba cái trứng
Sau khi người nhà thấy Phong Ánh Nguyệt bọn họ ăn xong thì mới vui vẻ trở về phòng ngủ
Chờ đến khi Đường Văn Sinh rửa mặt xong rồi trở về phòng thì mới nhận ra bên cạnh Phong Ánh Nguyệt có thêm một thằng nhóc, nó ngủ rất sâu, vừa nhìn là biết bị người khác bế đến đây
"Không biết buổi sáng lúc thức dậy thấy tụi mình thì nó sẽ phản ứng ra sao đây
Phong Ánh Nguyệt ngáp một cái, kéo chăn ôm lấy Nguyên Đản cười nói
Đường Văn Sinh cầm đèn dầu trong tay, kề sát vào để nhìn rõ gương mặt Nguyên Đản đã hai tháng không gặp
"Trông gầy vậy, nhưng cũng cao hơn nhiều rồi
"Đúng rồi, mẹ bảo đang trong quá trình phát triển ấy mà, trông như sắp sáu tuổi rồi
"Sáu tuổi phát triển có phải hơi nhanh không
Tại sao phải là mười một, mười hai tuổi
Đường Văn Sinh buông đèn dầu, cởi áo khoác nằm xuống rồi dập đèn
Phong Ánh Nguyệt dựa sát vào, Đường Văn Sinh ôm cô vào lòng, để lại Nguyên Đản ngủ một mình với cái chăn nhỏ
"Mẹ bảo có vài đứa nhỏ phải phát triển đến mấy lần nữa
Phong Ánh Nguyệt chưa từng nuôi con bao giờ nên cũng không có kinh nghiệm, cơ mà có vài học sinh trước khi đến kì nghỉ hè trông rất bụ bẫm ú nú, thế mà khi khai giảng thì lại vừa cao vừa gầy, qua thêm một kì nghỉ đông thì lại trở nên mập mạp
Đêm nay hai người cũng đã mệt mỏi nên nhanh chóng thiếp đi
Sáng sớm, Nguyên Đản nghe thấy tiếng gà gáy bèn đạp chân mấy cái, ngáp thêm vài lần, còn định trở mình hai cái rồi đi xem con bò mình yêu thích
Thế mà trở mình chưa được một nửa lại lăn vào cái ôm thơm mềm, nó còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một bàn tay to đẩy nó ra ngoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Dậy rồi thì rời giường đi, đừng có phiền mẹ của con
Nguyên Đản tròn xoa mắt, nhìn Đường Văn Sinh ôm lấy Phong Ánh Nguyên vào lòng: "Cha
Mẹ
Giọng nói của nó hơi to và cả khuôn mặt mơ màng của nó khiến Đường Văn Sinh bật cười: "Ừm, không nhìn nhầm đâu, đi ra ngoài đi
Nguyên Đản không nghe, thấy Phong Ánh Nguyệt còn đang ngủ say sưa, nó thẳng thừng đắp cái chăn nhỏ của mình rồi nằm xuống bên cạnh Phong Ánh Nguyệt: "Con không dậy đâu, con muốn ngủ nữa
"Vậy thì đừng có làm ồn
Đường Văn Sinh cũng không giục nó ra ngoài, anh xoa nhẹ đầu nó rồi nói nhỏ
Nguyên Đản gật đầu thật mạnh, khuôn mặt toàn là vẻ tươi cười, ánh mắt lấp lánh sự vui sướng, cứ như thế, nó nằm lại bên cha mẹ mình lâu thật lâu, mãi sau khi Đường Văn Sinh rời giường thì Nguyên Đản mới lưu luyến dậy theo
"Cha ơi, quần áo với giày của con đâu
Nguyên Đản ngồi ở bên giường không tìm được quần áo và giày, bèn hỏi thật nhỏ, sợ sẽ đánh thức Phong Ánh Nguyệt
Sau khi Đường Văn Sinh mặc quần áo xong thì ôm lấy Nguyên Đản, nó vươn tay choàng qua cổ của anh
Lúc đi tới phòng của ông bà nội, Nguyên Đản vội vàng tụt xuống mặc quần áo và mang giày vào, sau đó lại mở cửa phòng Phong Ánh Nguyệt để nhìn
"Nguyên Đản, đừng có quậy mẹ cháu, để cho mẹ ngủ thêm một lát đi
Chị dâu hai Đường trở về phòng lấy đồ, thấy nó đứng ở cửa phòng mà không dám vào, thế là gọi nó một tiếng
"Dạ
Nguyên Đản đóng cửa phòng lại, sau đó lạch bạch chạy đi tìm Đường Văn Sinh
Đường Văn Sinh đang ở sân sau chẻ củi, còn nó xếp chồng từng khúc củi đã được chẻ sang một bên

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.