Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm

Chương 297: Mẹ Phong đòi tiền 2




Mẹ Phong đòi tiền 2
Lúc anh hai Đường đến thì bèn lấy đi đống củi mà nó đã vất vả xếp chồng lên
Cho dù như vậy, nó cũng không hề cảm thấy việc làm của mình là công cốc mà còn cố gắng chất đống củi để anh hai Đường mang đi
Đường Văn Sinh hỏi nó vài câu, Nguyên Đản đều biết mà trả lời, trong đó còn hỏi thêm vài đề số học
Nguyên Đản thoải mái trả lời, Đường Văn Sinh cũng khá hài lòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi Phong Ánh Nguyệt ngáp một cái tỉnh dậy thì Nguyên Đản và Đường Văn Sinh ở sân sau mới xem bò xong rồi bước ra
"Mẹ
Nguyên Đản vọt đến trước mặt Phong Ánh Nguyệt, ôm lấy chân của cô rồi ngửa đầu lên nhìn: "Con nhớ mẹ quá
"Mẹ cũng nhớ con
Phong Ánh Nguyệt ôm lấy nó: "Lớn thêm chút nữa là mẹ bế không nổi luôn rồi
Nguyên Đản hơi đắc ý: "Con và anh A Tráng cao gần bằng nhau đấy
Sau này con sẽ cao hơn cả cha
Khỏe hơn cả bác luôn
"Giỏi giỏi giỏi
Phong Ánh Nguyệt cười bỏ nó xuống rồi nắm tay nó về phòng lấy đồ: "Mẹ có vào thành phố mua đồ chơi mà tụi con thường thích đấy, đi xem nào
Ăn xong bữa sáng thì một nhà ba người Phong Ánh Nguyệt vào thành phố mua chút quà bánh, định bụng sang nhà bác cả và chú ba chơi
Bây giờ là ngày mùa, trong nhà bác cả ngoại trừ bác gái cả mang theo Yêu Muội và A Tráng thì mọi người đều ra đồng làm việc
A Tráng đã bắt đầu đi học rồi, hôm nay là cuối tuần nên được ở nhà
Nguyên Đản chia sẻ đồ chơi của mình cho thằng bé, thậm chí còn mang theo một cái giống như đúc đưa cho thằng bé nhưng lại bị A Tráng làm hư rồi
Về phần nhà chú ba thì ngay cả một người cũng không có, đều đi làm việc cả rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nên họ chỉ có thể quay trở về, đợi đến giữa trưa có người về nấu cơm thì lại sang
Sáng sớm, cha Đường phải lên trấn trên để mua thịt, lúc ông trở về thì chưa đến chín giờ, đầu đầy mồ hôi, lúc đi mang theo bụng đói mà lúc về bụng vẫn còn đói
Đi sớm để mua chút thịt tươi, mang theo bụng đói quay về là vì tiếc tiền không mua đồ ăn
Cũng may trong nồi có đồ ăn nóng cho ông, cha Đường về ăn cơm xong thì cũng bắt đầu đi làm việc, Đường Văn Sinh cũng đi theo
Phong Ánh Nguyệt ở nhà với mẹ Đường để dọn dẹp đồ ăn
Nguyên Đản không rời cô nửa bước
Nghe mẹ Đường kể mấy chuyện thú vị ở nhà ngang thì Phong Ánh Nguyệt cũng thường hỏi một chút về Tống Chi và chị dâu Vương, rất nhanh đã đến giờ cơm
Hai người về nhà, rửa sạch tay bắt đầu nấu cơm
Bây giờ ở ngoài đồng đang bận giẫy cỏ, sau khi làm xong đồ ăn thì Phong Ánh Nguyệt đeo ba lô, dắt theo Nguyên Đản đi ra đồng đưa cơm cho nhóm Đường Văn Sinh
Bởi vì đường khá xa nên giữa trưa họ sẽ không về
Đội trưởng thấy họ đến thì rất bất ngờ, biết được rằng là do lo lắng cho người trong nhà nên đến xem thử thì ông cũng yên tâm
Dọc đường đi đều có người chào hỏi Phong Ánh Nguyệt, cô cũng nhiệt tình đáp lại
Tới chỗ của Đường Văn Sinh thì Phong Ánh Nguyệt buông ba lô xuống, trải một tấm vải gai lên mặt đất, Đường Văn Tuệ qua giúp mang đồ ăn bên trong ra
Để tiện cho người nhà đến đưa cơm, thường chỗ làm việc sẽ khá xa, người tính điểm sẽ phân những người cùng nhà làm một chỗ, thế thì đưa cơm cũng tiện
Món chính cho bữa trưa là thịt hâm lại, mùi hương này khiến cho những người chưa được ăn món mặn ở gần đó đều ngoái lại nhìn
Sau khi về đến nhà, Phong Ánh Nguyệt thấy mẹ Đường còn đang chờ họ ăn cơm: "Mẹ à, đã bảo mẹ ăn trước đi mà
Cô đưa cơm rồi đợi người ta ăn xong mới quay về nên tốn chút thời gian
"Mẹ bảo để mẹ đưa cơm con cũng không chịu, nếu không đợi các con về ăn cơm thì mẹ ăn cũng không ngon
Mẹ Đường cười tủm tỉm nói: "Mẹ hâm ở trong nồi đấy, nóng hổi luôn
Phong Ánh Nguyệt cười bất đắc dĩ, nhưng cũng rất cảm động với tấm lòng của bà
Buổi tối cũng là thịt, cha Đường mua năm cân thịt về
Thịt xào, thịt hầm gì cũng có, ngay cả đồ ăn chay cũng đều là trứng chiên
Nghĩ rằng ngày mai hai nguời quay về thành phố thì sẽ không thể làm đồ ăn ngon cho bọn họ được nữa
Sau khi ăn cơm xong, Phong Ánh Nguyệt giúp dọn dẹp nhà bếp rồi nói với mẹ Đường: "Mẹ, con có chút chuyện muốn nói với mẹ
Vì thế nên mẹ Đường đi theo cô vào phòng
Phong Ánh Nguyệt lấy hai mươi đồng tiền trong túi đưa qua: "Con với Văn Sinh mỗi người một tháng có mười đồng, tụi con cầm tiền cũng không biết tiêu, mẹ lấy dùng đi nhé
Mẹ Đường đè tay cô lại: "Đưa cái gì
Tiền mà các con đưa lần trước mẹ còn chưa tính sổ với các con
Còn có vụ không biết tiêu tiền à
Bây giờ không cần dùng thì sau này ắt có chỗ cần dùng
"Vậy thì lần này mẹ nhận thì lần sau chúng con không đem về nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phong Ánh Nguyệt cười tủm tỉm nhét vào túi của bà: "Chưa nói đến chuyện bồi bổ thân thể cho Nguyên Đản, cha mẹ cũng phải bồi bổ vào, người trong nhà khỏe mạnh thì con với Văn Sinh ở bên ngoài cũng an tâm
Câu nói này chạm vào lòng của mẹ Đường

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.