Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm

Chương 331: Nguyên Đản bị mắng 4




Nguyên Đản bị mắng 4
Hơn tám giờ, sân nhà họ Đường đã có không ít người tập trung, bà tổ của bọn nhỏ, nhóm người đội trưởng cũng đến, họ vui vẻ giúp đỡ nhau trang trí cho chiếc xe bò
Khoảng mười một giờ, Chương Nam Tuyền mặc quần áo mới, trước ngực đeo một đoá hoa lớn màu đỏ đi tới trong sự vây quanh của đám thanh niên
Nguyên Đản và A Tráng mặc quần áo của phù dâu nhí, đứng trước cửa phòng Đường Văn Tuệ, vừa cười hì hì vừa đưa ra “câu đố” cho Chương Nam Tuyền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương Nam Tuyền đã chuẩn bị sẵn sàng nên không sợ hãi gì cả
Cuối cùng, Đường Văn Sinh, anh rể cả và nhóm anh em họ mới là “câu đố” thật sự
Đặc biệt là Đường Văn Sinh, anh đưa ra một đề toán là đám người Chương Nam Tuyền phải đứng ngoài cửa, cầm bút chì cố gắng giải đề, không ai phát ra tiếng động nào
Đội trưởng nhìn cảnh tượng này, quay đầu nói với chú ba Đường: “Thằng nhóc này thật là, một đề toán cũng có thể làm khó đám thanh niên này.”
“Thật ra là không khó đâu, thật đấy.” Chú ba Đường cao giọng nói, để đám người Chương Nam Tuyền nghe thấy: “Thằng nhóc nhà tôi ngốc như vậy mà cũng tính ra được trong nửa tiếng đấy!”
Phù rể của Chương Nam Tuyền nghiến răng nghiến lợi: “Tôi tự biết khả năng của mình mà, tính toán trong phạm vi mười tôi còn làm được, chứ như này thì biết làm sao đây?”
“Thôi đi, ném một rổ tiền trước mặt cậu, nói cậu đếm số tiền cậu lấy đi, cậu chỉ đếm được đến mười thôi chắc?”
Người khác cười nói
Phù rể nghe vậy lập tức xốc lại tinh thần: “Chắc chắn tôi đây có thể đếm hết luôn!”
Câu nói này làm tất cả người trong sân phải bật cười
Đường Văn Tuệ đang dán tai lên cửa để nghe ngóng cũng bật cười
Chương Văn Tuyền không để âm thanh lọt vào tai, rất nhanh đã tìm ra điểm then chốt, cậu ấy đọc to đáp án
Đường Văn Sinh và những người khác cũng không làm khó bọn họ, ra hiệu cho Nguyên Đản và A Tráng mở cửa ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai phù dâu nhí mở cửa, bên trong là Đường Văn Tuệ đang đứng nghiêm chỉnh, hai bên trái phải là Thục Phân và Thuý Thuý, con gái nhỏ nhà đội trưởng
Hôm nay Đường Văn Tuệ rất xinh đẹp, cả cách ăn mặc lẫn vẻ ngoài
Đám người Chương Nam Tuyền nhìn không chớp mắt
“Nhìn mà ngu người luôn à?”
Đường Văn Cường nói to
Chương Nam Tuyền xốc lại tinh thần, sửa sang lại quần áo rồi mới đi tới Đường Văn Tuệ còn đang cảm thấy rất bối rối
Nhà trên đã được trang hoàng xong xuôi, chú rể và cô dâu phải chào tạm biệt cha mẹ, sau đó đi mời rượu từng vị khách
Sau khi ăn vội mấy miếng thức ăn, hai người lên xe bò, đằng sau là đội ngũ đưa dâu đi thẳng tới nhà họ Chương
Mẹ Đường và những người khác đứng ở cổng sân, nhìn đám người Đường Văn Tuệ đang đi xa dần, mẹ Đường cứ khóc mãi, mắt của chị dâu hai Đường và Phong Ánh Nguyệt cũng đỏ theo
“Gả cho người cùng đội mà, đừng khóc nữa, ngày nào cũng được gặp.”
Cha Đường an ủi họ
Chị cả Đường cũng gật đầu: “Đúng vậy, mẹ đừng khóc nữa.”
Lại nhớ tới năm cô ấy xuất giá, lúc đó sức khoẻ của mẹ Đường không tốt lắm, khóc đến ngất xỉu tận hai lần
Trên đường đi, cô ấy rất lo lắng cho mẹ Đường, chờ mãi mới đến ngày về nhà, chỉ mong có thể bay về thăm cha mẹ
“Mẹ, còn phải chiêu đãi khách khứa nữa đấy.” Chị dâu hai Đường nhắc nhở
“Cũng phải.” Mẹ Đường quay lưng lại với khách, vội vàng lau nước mắt: “Ngày vui mà, không được khóc, mau, mau đi tiếp khách.”
Ban ngày quá bận rộn nên không cảm thấy gì, buổi tối khi người đã đi hết rồi, Phong Ánh Nguyệt mới cảm thấy thiếu thiếu gì đó
Đường Văn Sinh và anh hai Đường đang ngồi chơi cờ, ai cũng mất tập trung
Trên bàn cờ, họ dùng con tốt để làm pháo, thế mà chẳng ai thấy có vấn đề gì
Phong Ánh Nguyệt:..
Chị dâu hai Đường và Nguyên Đản ngồi bên đống lửa, chỉ nhìn chằm chằm ngọn lửa chứ không nói gì
Cha Đường và mẹ Đường đã về phòng nghỉ ngơi
“Thảo nào thím cứ thấy không yên lòng.”
Chị dâu hai Đường bỗng nói
Nguyên Đản nghe vậy bèn nhìn qua: “Sao thế
Thím bị bệnh à?”
Chị dâu hai Đường trừng mắt nhìn nó: “Phải phải phải, bị bệnh bị bệnh.”
“Không được rồi.” Anh hai Đường ném quân cờ xuống, đi tới ngồi bên cạnh chị dâu hai Đường: “Không biết em út có quen không.”
Sáng hôm sau, Đường Văn Sinh lôi kéo Phong Ánh Nguyệt ra ngoài đi dạo, đi tới đi lui cũng tới gần nhà họ Chương
Phong Ánh Nguyệt chắp tay sau lưng, nhón chân nhìn vào sân nhà họ Chương, nhưng tường quá cao, cô không thấy được gì ở bên trong cả
“Hay là chúng ta vào đi?”
Cô hỏi
Đường Văn Sinh họ nhẹ một tiếng: “Hay là thôi đi.”
Bọn họ vừa rời đi không lâu, vợ chồng anh hai Đường đã đi tới
“Sao ban ngày ban mặt mà không mở cổng ra nhỉ?”
Anh hai Đường sầu não
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Có mở, nhưng chỉ mở một chút thôi.”
Mắt chị dâu hai Đường rất tốt, liếc một cái đã phát hiện ra gì đó
“Đi thôi, chúng ta qua bên kia đi dạo.”
Anh hai Đường chỉ chỉ mảnh đất trồng rau nhà họ Chương

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.