Gậy xào thịt 1
"Không có việc gì đâu, đừng xụ mặt nữa.” Cậu Lưu thấy mọi người dùng ánh mắt như thế nhìn mình thì cảm thấy vui vẻ: "Cậu rất nổi tiếng ở trong đơn vị, các lãnh đạo đều đến gặp cậu, còn bảo cậu phải dưỡng thương cho tốt, cũng không trừ tiền lương của cậu, vẫn trả lương cho cậu giống như lúc trước
"Quá nguy hiểm
Trong lòng Phong Ánh Nguyệt vẫn còn sợ hãi: "Cậu cả, sau này lúc tan tầm cậu vẫn nên đi chung với đồng nghiệp, nhiều người sẽ an toàn hơn
"Trong ngõ nhỏ này cũng có sáu người nữa cùng đơn vị với cậu cả, mặc dù khác phòng ban nhưng ít nhất cũng sẽ có một hai người gì đó tan tầm cùng lúc chứ
Đường Văn Sinh cũng nói
Cậu Lưu cười gật đầu: "Chính vì việc của cậu nên giờ mọi người đều cố gắng đi chung, mọi người đều chờ nhau cả, sau khi vết thương của cậu lành thì cậu cũng sẽ cùng đi làm và tan việc chung với mọi người, mấy đứa cứ yên tâm
Ông ấy còn phải chăm sóc cho Quải Quải, còn phải quan tâm chuyện của con gái nên rất luyến tiếc cái mạng này
Bởi vì không biết cậu Lưu bị thương cho nên hai người chỉ mua một chút nước hoa quả, thật sự rất xấu hổ, vì vậy, lúc cậu Lưu bảo bọn họ ở lại ăn cơm tối, Phong Ánh Nguyệt xắn tay áo đi vào bếp nấu cơm, cậu Lưu chỉ cho cô vị trí của nhà bếp
Đường Văn Sinh đi ra ngoài, đến khi quay lại trên tay đã xách theo rất nhiều thuốc bổ máu, cậu Lưu liên tục dạy dỗ anh nhưng Đường Văn Sinh chỉ xem như không nghe thấy gì
Hai đứa nhỏ Nguyên Đản và Vĩnh Bình mặc dù không ở chung với nhau thường xuyên nhưng cũng hay viết thư cho nhau, giờ gặp mặt, cả hai đều cảm thấy rất thân thiết
Buổi tối Vĩnh Bình dẫn Nguyên Đản về nhà họ Lâm ăn cơm, may mà mấy người Phong Ánh Nguyệt cũng đã thăm hỏi nhà họ Lâm, còn biếu một ít quà, nếu không chuyện này thật sự là quá ngượng ngùng
Ăn cơm chiều xong, mấy người Phong Ánh Nguyệt ngồi nói chuyện thêm một lúc rồi từ chối lời mời qua đêm của cậu Lưu và Lưu Phân, sau đó chuẩn bị quay về khách sạn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kết quả là Vĩnh Bình lôi kéo Nguyên Đản từ từ đi đến trước mặt hai người: "Dì Phong, chú Đường, không thể cho Nguyên Đản ngủ ở nhà cháu một đêm ạ
Nguyên Đản cũng dùng ánh mắt mong chờ nhìn bọn họ
Phong Ánh Nguyệt nhấc mi, Đường Văn Sinh ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Nguyên Đản lúc ngủ không nằm yên đâu
"Làm gì có
Con ngủ rất ngoan
Nguyên Đản nói ngay lập tức
Vĩnh Bình cũng đảm bảo sẽ không để cho Nguyên Đản bị lạnh
Hiện tại là mùa hè cho nên sẽ không bị lạnh, chỉ sợ bị nóng thôi, nhưng Vĩnh Bình nói trong nhà có quạt, cam đoan sẽ làm cho Nguyên Đản ngủ thật thoải mái
Thấy hai đứa nhỏ đều dùng đôi mắt mong chờ nhìn hai người, thím Lâm che miệng cười: "Còn không đồng ý mau đi, hai đứa sắp khóc rồi kìa
Chú Lâm cũng cười tủm tỉm gật đầu
Cậu Lưu cũng muốn để mọi người ở lại nhà mình
Thấy vậy, hai người Phong Ánh Nguyệt gật đầu đồng ý, Vĩnh Bình đương nhiên sẽ không kéo Nguyên Đản đến ở nhà cậu Lưu mà kéo nó chạy vào trong phòng của mình
"Vậy cháu nhờ thím Lâm và chú Lâm chăm sóc giùm đứa nhỏ này
"Hai đứa nói gì vậy, hay là cả hai cũng đừng có về, ở lại đây luôn đi
Thím Lâm giữ hai người lại
"Bọn cháu đã thuê phòng khách sạn rồi ạ, nếu mà không đi ở thì lãng phí lắm
Phong Ánh Nguyệt cười nói
Thím Lâm nghe cũng đúng: "Vậy hai đứa nhớ đến đây ăn cơm trưa, nói rồi đó, nếu không đến là thím giận đó
"Đúng rồi
Chú Lâm lại gật đầu lần nữa
Vì thế mọi người hẹn nhau cùng ăn bữa trưa ngày mai, lúc này hai người Phong Ánh Nguyệt mới rời khỏi
Lúc sắp đi ra khỏi ngõ, Phong Ánh Nguyệt nhìn thấy một người rất quen mắt, Đường Văn Sinh kéo cô đến chào hỏi với người đó, Phong Ánh Nguyệt giờ mới biết được đây là con cả của nhà họ Lâm
"Nghe cậu Lưu nói năm nay cậu ấy sẽ tham gia kỳ thi đại học, hình như trình độ cũng không tệ, hy vọng lúc này có thể thi đậu đại học tiếp tục học tập
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đường Văn Sinh nói
"Còn cô gái kia
Phong Ánh Nguyệt đang hỏi về cô gái mà anh cả Lâm thích, sống ở hẻm bên cạnh
"Cưới chồng rồi
Đường Văn Sinh lắc đầu: "Vốn dĩ người ta cũng không thích anh cả Lâm, chỉ là cậu ấy tự theo đuổi, lúc sau người ta không chỉ cưới chồng mà hai vợ chồng còn nhận anh cả Lâm làm anh trai, em thấy có giỏi không
"Quá giỏi
Phong Ánh Nguyệt không nhịn được cười thành tiếng: "Tiếc là năm đó nếu anh cả Lâm có thể nhìn Bồ Vũ vài lần thì cũng không cần phải hối hận như lúc này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nhưng mà thế này cũng khá tốt, mọi người đều có cuộc sống của mình
Đường Văn Sinh cũng cười theo