Ngoại truyện: Nguyên Đản vào đại học 3
Nhìn thoáng qua tấm ảnh gia đình đặt trên tủ TV, cha Tần nhân lúc cậu Lưu đi nghe điện thoại, kéo Tần Lưu Hải hỏi: "Là cô bé đứng ở giữa đúng không
Tần Lưu Hải đỏ mặt: "Cha đừng xen vào
"Đúng ạ đúng ạ
Nguyên Đản đứng bên cạnh gật đầu
Tần Lưu Hải lập tức muốn cho cậu một đạp nhưng bị cha Tần cản lại: "Chuyện này có gì đâu, tương tư thời niên thiếu thôi mà, đâu phải cha con chưa trải qua bao giờ đâu
"Đừng nói nữa
Tần Lưu Hải chột dạ nhìn cậu Lưu đang nghe điện thoại một cái, kéo cha Tần không cho ông ấy nói tiếp
"Đừng nói nữa cha nuôi, nói nữa là cậu ấy cáu lên đấy
Nguyên Đản cười trộm nói
"Không nói, không nói nữa
Cha Tần nén cười, thật sự không nhắc nữa
Vĩnh Bình biết hôm nay bọn họ phải về nhà, thật sự rất lưu luyến
"Hồi còn nhỏ chúng ta còn hẹn nhau thi chung một trường đại học
Lúc Vĩnh Bình giúp Nguyên Đản bọn họ thu dọn đồ đạc thì bỗng dưng nhớ tới chuyện trước kia: "Bây giờ nghĩ lại, anh thi Học viện Mỹ thuật, em thi Đại học Y khoa, hoàn toàn không cùng chuyên ngành
"Vậy thì có gì đâu, chỉ cần liên lạc thường xuyên thì cho dù học đại học ở đâu, hoặc là làm nghề gì, chúng ta vẫn mãi mãi là bạn bè, là anh em
Nguyên Đản quay đầu lại nói
"Đúng vậy
Tần Lưu Hải cũng gật đầu, sau đó lấy quà mà mình đã chuẩn sẵn ra rồi đưa cho Vĩnh Bình: "Làm phiền anh Vĩnh Bình đưa em ấy giúp em nhé
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vĩnh Bình nhếch môi: "Anh không làm được đâu, nếu bị người khác hiểu lầm thì chết, để anh nhờ bà nội đưa giúp em
Nguyên Đản và Tần Lưu Hải lập tức nhìn sang
"Anh và chị Quải Quải..
Vĩnh Bình thấy bọn họ hiểu lầm thì vội vàng lắc tay: "Không phải ý đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khụ khụ, Nguyên Đản, em còn nhớ Tú Quyên ở ngõ nhỏ phía sau chúng ta không
Tình bạn giữa anh và cậu ấy đang trong giai đoạn phát triển, nếu như bị hiểu nhầm thì có khi tình bạn này của anh sẽ toang mất
"Vậy nhờ bà nội Lâm
Tâm trạng của Tần Lưu Hải giống như tàu lượn siêu tốc vậy, bây giờ bình tĩnh lại rồi thì đi theo Vĩnh Bình để tìm thím Lâm, nhờ đối phương tặng quà cho Quải Quải giúp mình
Thím Lâm cười tủm tỉm nhận hộp: "Cháu yên tâm, bà sẽ đưa tận tay Quải Quải, đến lúc đó bà sẽ gọi điện thoại cho cháu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Dạ
Tần Lưu Hải rời đi trong sự thỏa mãn
Lúc Nguyên Đản về đến nhà thì Thiết Đản đang ngủ trưa
"Bắt đầu ngủ từ hai giờ chiều, đến giờ còn chưa tỉnh
Mẹ Đường nói khẽ
Bởi vì muốn chờ anh trai về mà Thiết Đản không chịu về quê
Thế là cha Đường đã xuống chơi với họ
Nguyên Đản đặt quà mang về cho Thiết Đản lên bàn, sai đó ngồi xuống mép giường, hơn hai mươi phút sau, tay chân Thiết Đản nhúc nhích một chút, sau đó co người lại như rùa đen: "Bà nội, anh trai về chưa à
"Về rồi
Nguyên Đản đáp lời
Thiết Đản sửng sốt, quay đầu qua thì thấy Nguyên Đản thật sự đang ở đây, cả cơ thể nhỏ bé ngã sang một bên, Nguyên Đản nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, thuận thế ôm người vào lòng: "Vui chưa
"Vui ạ
Thiết Đản nhào tới hôn cậu vài cái: "Anh trai, anh trai, anh trai, anh trai
"Anh đây, anh đây, anh đây, anh đây
Nguyên Đản cười hì hì đáp lời
Hai anh em làm ầm ĩ một hồi lâu, cả người toàn là mồ hôi, Nguyên Đản mới dẫn thằng bé đi mở quà
Thiết Đản cười như chú vịt con, khà khà
Phong Ánh Nguyệt bọn họ xem TV trong phòng khách, nghe thấy tiếng cười này cũng bật cười theo
"Bây giờ xem như vui vẻ lại rồi
Mẹ Đường cảm thán
"Hai ngày nay ăn gì, chơi gì cũng muốn để lại một phần cho anh trai, đến tối ngủ còn muốn ngủ lại phòng của anh trai nữa, nếu Nguyên Đản còn chưa trở về thì chắc nó quậy ầm lên mất
Cha Đường lắc đầu
Rất nhanh, Nguyên Đản đã dẫn theo Thiết Đản với khuôn mặt nhỏ đỏ bừng đi ra, Thiết Đản giống như chú bướm nhỏ, khoe quà của mình cho ông bà nội và mẹ xem, nhìn thấy vẻ mặt đắc chí kia khiến Nguyên Đản cũng phải ngượng ngùng
"Chờ sau này anh trai đi làm, có tiền lương rồi, anh trai sẽ mua đồ tốt hơn cho em
"Dạ
Giọng của Thiết Đản vô cùng to rõ
Chạng vạng, Đường Văn Sinh tan tầm trở về, vừa mở cửa đã nghe thấy tiếng kêu la của Thiết Đản, nhìn vào phòng khách thì thấy Nguyên Đản đang cầm một chiếc ô tô nhỏ, Thiết Đản cầm một chiếc ô tô lớn, bây giờ ô tô lớn của Thiết Đản đang đuổi theo sau ô tô nhỏ, thấy sắp bắt kịp, Thiết Đản hưng phấn đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, kêu la lên