Thập Niên 70 Trở Thành Mẹ Kế Ác Độc Của Nam Chính Truyện Khởi Điểm

Chương 46: Nâng lên cao 1




Nâng lên cao 1
Nguyên Đản vui vẻ gật gù khoái chí khiến Phong Ánh Nguyệt nhìn thấy cũng phải vui lây, nắm bàn tay nhỏ của nó hỏi han xem mấy ngày qua chơi cái gì ở nhà, có chuyện gì thú vị hay không
"Anh Xuyên Tử dạy con đan châu chấu, nhưng con chưa học được
Nguyên Đản hơi ỉu xìu
"Cô út bện giày rơm mới cho con, con thích lắm
Nhắc tới chuyện này, nó lại hưng phấn lên
"Ông hai bị ông nội mắng, còn bị bà hai mắng, con chia kẹo của con cho ông ăn, con được bế lên cao đấy
Nguyên Đản nói mà hai mắt sáng long lanh
Phong Ánh Nguyệt cười khẽ, nghe nó nói mãi đến khi bước vào cổng sân, Phong Ánh Nguyệt cúi người bế Nguyên Đản không chuẩn bị tinh thần trước lên
Giống như bế em bé vậy

Nguyên Đản vừa hưng phấn vừa ngượng ngùng, không dám giãy giụa, sợ Phong Ánh Nguyệt không bế nổi mình
"Không nâng lên cao được, chứ bế thôi thì mẹ vẫn làm nổi
Phong Ánh Nguyệt cười nói
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyên Đản ửng đỏ, bên cạnh là tiếng hô của A Tráng, nó vùi đầu vào vai Phong Ánh Nguyệt, gọi nhỏ một tiếng
"Mẹ..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phong Ánh Nguyệt dùng má cọ vào đầu nó: "Ngoan
Đường Văn Sinh đi ra, đón lấy Nguyên Đản đang cảm thấy mình hạnh phúc lâng lâng, cảm thấy bản thân đang bay lên cao nên Nguyên Đản mở mắt ra, thấy Phong Ánh Nguyệt đang đứng đối diện mình cười tủm tỉm
Còn nó thì cách mặt đất càng ngày càng cao
A Tráng đứng bên cạnh mở to mắt, ngửa đầu nhìn nó: "Oa
Nguyên Đản à em cao quá
Lúc Nguyên Đản được đặt xuống thì cả người vẫn còn ngơ ngác
"Choáng váng rồi hả
Đường Văn Tuệ bước tới chọc vào khuôn mặt của nó, Nguyên Đản lập tức núp bên cạnh cô, nhìn trộm Đường Văn Sinh vừa mới bế nó nâng lên cao
Nhưng mà Đường Văn Sinh cũng không bày ra biểu cảm gì, lúc này đang đi về phía phòng chứa củi, đây là củi ngắn mà anh hai Đường đã chẻ sẵn, cố ý chuẩn bị cho Đường Văn Sinh bọn họ mang tới nhà ngang để dùng
"Đi chơi với A Tráng đi
Phong Ánh Nguyệt thò qua xoa đầu nó
Nguyên Đản nhớ tới lời cô nói với nó ban nãy, vì vậy chạy vào nhà, lấy một nắm kẹo gói giấy vàng ra cho A Tráng ăn
"Chúng ta chia nhau ăn
A Tráng kéo Nguyên Đản ngồi xuống rồi chia ra ăn với nó, tay Nguyên Đản nhỏ nên một nắm kéo của nó chỉ vỏn vẹn khoảng bốn viên
Hai anh em anh hai viên em hai viên, vừa khéo chia đều
Phong Ánh Nguyệt cầm một cái sọt không lớn không nhỏ, phụ chất củi vào, trên mặt còn để thêm được chút rau xanh
Trong lúc bọn họ tới nhà bác cả thì Đường Văn Tuệ ra ruộng nhà hái rau, bây giờ đã về rồi
Sau khi xếp mọi thứ vào xong, Phong Ánh Nguyệt vác sọt trên lưng ngồi ở yên sau xe đạp, để Đường Văn Sinh chở một vòng xem có được không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đường Văn Sinh nghe theo, chỉ cần Phong Ánh Nguyệt ôm chặt eo anh là sọt sẽ không bị xóc nảy, cũng khá ăn toàn
A Tráng đã về rồi
Nguyên Đản thấy bọn họ soạn đồ xong chuẩn bị rời đi thì ngoan ngoãn đứng cạnh Đường Văn Tuệ
"Anh chị đi chậm thôi, đi đường nhớ cẩn thận
Đường Văn Tuệ dẫn Nguyên Đản đi tiễn bọn họ tới cổng sân
"Biết rồi, nhớ nói với mẹ một tiếng nhé
Đường Văn Sinh nói
Đường Văn Tuệ gật đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nguyên Đản vẫy tay với bọn họ, Phong Ánh Nguyệt cười nói: "Nguyên Đản, mấy ngày nữa mẹ lại về nhé
"Dạ
Nguyên Đản lộ ra nụ cười thật tươi
Trên đường, Đường Văn Sinh vác sọt, sau khi đẩy xe đạp đến cửa đội sản xuất mới để Phong Ánh Nguyệt vác sọt ngồi lên xe đạp, Đường Văn Sinh lái xe chạy vào huyện
"Văn Sinh, đi đường này tới đâu thế
"Tới bên anh rể cả
Hai người thường nói đôi ba câu, cảm thấy đi chưa bao lâu đã tới cổng lớn nhà ngang rồi
Đường Văn Sinh không đi đỗ xe mà vác sọt lên lầu trước, sau đó mới xuống lầu
"Thím
Niếp Niếp đứng ở cửa nhà mình, chào Phong Ánh Nguyệt đang bận chất củi
Phong Ánh Nguyệt ngẩng đầu lên đáp lại, vừa rồi lúc bọn họ trở về thì thấy chị dâu Triệu đang giặt quần áo ở bồn nước bên kia, vậy nên chỉ có một mình Niếp Niếp ở nhà thôi
Nhưng đều trên cùng một hành lang nên cũng chẳng có gì phải lo lắng
"Sao không đi chơi với mấy đứa Yến Tử đi
Con nít ở nhà ngang cũng khá đông
Bây giờ ở gò đất còn đầy tiếng nô đùa của bọn trẻ
Niếp Niếp ngượng ngùng nói: "Cháu không biết chơi trò mà các bạn chơi..
"Chuyện này có gì đâu, để lát nữa thím chỉ cho cháu
Phong Ánh Nguyệt cười nói

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.