Ngoại truyện: Cuộc sống mỗi ngày 6
Phú Quý không ngờ Đường Văn Sinh lại nói như vậy, thấy ông bà nội, ông cố và bà cố suốt ngày chiều chuộng mình cũng không nói gì, lồng ngực cảm thấy tức giận quay người chạy ra ngoài
“Đi thì đi
Ai thèm ở lại đây!”
Nguyên Đản khẽ hừ một tiếng, lớn tiếng nói: “Chạy nhanh lên, chúng tôi cũng không muốn giữ cháu ở chỗ này.”
Phú Quý thực sự chạy nhanh hơn
Thấy đã đến cửa thôn, nó quay đầu nhìn về phía sau, phát hiện không có người đuổi theo
Nhất thời Phú Quý cảm thấy tủi thân
Nó cố ý nán lại ở cửa thôn hơn mười phút, vẫn không có người đi qua
Thực sự tức giận
Phú Quý nghĩ đến ngày thường ông cố đối xử nó rất tốt, lại nghĩ đến bộ râu như bị bị chó gặm của ông cố, trong nội tâm liền xuất hiện sự áy náy
Nhưng nó không thể bỏ sĩ diện của mình đi được
Nếu bây giờ quay lại, chẳng phải nó sẽ bị chê cười sao
Vì vậy, Phú Quý chậm rãi đi về phía trước
Nó nghĩ rằng khi đám người Đường Văn Sinh đuổi theo nó thì sẽ có thể nhìn thấy nó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kết quả là, nó gần như đi bộ đến vị trí của công xã cũng không thấy có ai đến
Lần này Phú Quý thực sự hoảng sợ và tức giận
Nó cũng lanh lợi, chạy ra chỗ có điện thoại, móc tiền ra gọi về nhà bà ngoại, kết quả là mẹ nó bắt máy
Nghe nó nói muốn trở về, A Trân liền cười nhạo nói: “Không phải nói nhà này không giữ được con sao
Giờ nơi duy nhất con có thể ở chính là ở quê
Nếu như con không nghe lời, mẹ sẽ đưa con về quê ngoại của con
Bên kia chỉ có một căn nhà cũ nát, không có người thân, xem con sống như thế nào!”
Nói xong liền cúp điện thoại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trên thực tế, trước đó Nguyên Đản đã gọi cho cô ấy nên A Trân biết rõ có chuyện gì
Phú Quý - người bị cúp điện thoại, đỏ mắt
Nhưng dù sao nó cũng là một đứa trẻ thông minh, cũng không thực sự bốc đồng chạy đến những nơi xa lạ
Nó cứ đứng giữa chốn đông người cho đến khi trời gần tối, Phú Quý nghiến răng quyết định quay lại nhận lỗi
Càng đi, trời càng tối
Khi đến gần thôn, nó đã không còn nhìn thấy đường
Lúc này, bác cả Đường cầm đèn pin đi tới tìm người, vừa tìm vừa gọi tên
Trong lòng Phú Quý đau xót, vội vàng lớn tiếng nói: “Ông cố, con ở chỗ này
Ông đừng đi, để con đi qua!”
Biết rõ bác cả Đường đã già, Phú Quý sợ ông ấy sẽ ngã nên vội vàng chạy đến nơi có ánh đèn pin
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Chậm chút.” Bác cả Đường dựa vào Đường Văn Sinh nói: “Nếu con thực sự không thể ở lại được nữa
Sáng sớm mai để ông ba đưa con đến nhà ga.”
Ông ba là Đường Văn Sinh
“Con không đi.” Phú Quý sụt sịt, nắm lấy bàn tay già nua và thô ráp của ông cố: “Con chỉ ở lại đây thôi.”
Trên thực tế, so với thành phố, cuộc sống ở nông thôn khiến Phú Quý cảm thấy thoải mái hơn
Những người bạn nhỏ ở đây sẽ đưa nó chạy xung quanh, so với thành phố rộng rãi hơn nhiều, lên cây bắt chim, xuống sông bắt cá, rất tự tại
Mấy người ông cố còn rất yêu thương nó
Nghĩ đến đây, Phú Quý ngẩng đầu lên nhìn bộ râu đã cạo sạch của ông cố, nó khóc nói: “Con xin lỗi ông cố.”
“Tha lỗi cho con rồi, đi thôi, chúng ta về nhà ăn cơm.”
Bác cả Đường mỉm cười, Phú Quý nhanh chóng nói rằng sẽ không có lần sau
Họ đi được một lúc, Nguyên Đản cầm một chiếc đèn pin đi từ hướng Phú Quý quay lại
Sau khi Phú Quý rời đi, Nguyên Đản đi theo đường nhỏ đến công xã bên kia, sau đó đi theo Phú Quý trên con đường phía trên
Vì Phú Quý vốn cho rằng không có người tìm mình nên cũng không nhìn xung quanh
Tất nhiên không phát hiện cách đó không xa có người đi theo
Khi về đến nhà, Phú Quý thấy Đường Văn Sinh đang nói chuyện với ông nhưng không thấy chú họ đâu
Đến giờ ăn thì chú họ về
Nguyên Đản liếc nhìn nó một cái: “Yô, cháu đã về rồi à?”
Giọng điệu tự nhiên
Phú Quý muốn bĩu môi nhưng kìm lại được, thản nhiên đáp: “À.”
“Ăn đi, ăn đi.” Bác cả Đường rất vui vẻ, vội vàng gọi Nguyên Đản tới ngồi: “Cháu vất vả rồi.”
"Chuyện này không có gì đâu ạ.” Nguyên Đản cũng cười nói
Phú Quý không phát hiện bọn họ có gì bất thường
Hiện tại nó vẫn có chút sợ hãi Đường Văn Sinh cùng Nguyên Đản
Chỉ hy vọng mình ăn cơm rửa ráy thật nhanh rồi tranh thủ thời gian trở về phòng nghỉ ngơi, để không nhìn thấy bọn họ
Thấy nó có vẻ sợ Đường Văn Sinh và Nguyên Đản, chị dâu họ mỉm cười
Sau khi Phú Quý chạy trở về phòng, chị dâu họ thì thầm với cha con Đường Văn Sinh: “Đây là nó sợ mấy đứa đấy.”
“Cuối cùng cũng có người khiến nó biết sợ.” Bác cả Đường cười nói
“Cháu sẽ quay lại thường xuyên khi có thời gian.” Đường Văn Sinh hài lòng với việc Phú Quý sợ mình
Nguyên Đản đáp: “Trong viện của chúng cháu, không có đứa nhỏ nào không sợ cha.”
Đây là sự thật
Đường Văn Sinh còn từng vì vậy mà buồn rầu