"Đúng là không tệ
Phong Ánh Nguyệt gật đầu: "Đây là con trai em, Nguyên Đản
"Anh biết
Anh cả Phong cảm thấy em gái có hơi thay đổi, trước đây cũng không dám nói chuyện với mình như thế: "Gả đi cũng không phải hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ, rảnh thì về nhà thăm
"Nếu rảnh rỗi em sẽ trở về, anh bận việc đi, chúng em đi trước
Phong Ánh Nguyệt nói xong không đợi anh cả Phong đáp lời, để Nguyên Đản ôm chặt mình, vèo một cái đã nhảy lên xe đạp đi mất
Anh cả Phong ăn một mồm bụi đất, anh ta hắt hơi hai cái, khẽ chau mày lại không nói gì
Phong Ánh Nguyệt trợn trắng mắt nói với Nguyên Đản ngồi sau đang không biết người kia là ai, quan hệ với mình thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nguyên Đản ôm cô, sau khi nghe xong lớn tiếng nói: "Là người xấu sao
Nó chưa từng gặp cậu mình, nhưng biết anh A Tráng và anh Xuyên Tử có cậu, cậu của A Tráng hơi xấu, luôn đến nhà bọn họ vay tiền, cậu của anh Xuyên Tử rất tốt, còn dẫn bọn họ xuống sông mò cá
Nhưng nó quá nhỏ, lần nào cũng không cho nó xuống nước, chỉ ở trên bờ sông trông coi thùng gỗ
"Xem như thế đi
Phong Ánh Nguyệt cười trả lời
"Vậy đi nói với cha
Nói với ông bà nội, bác hai bác gái hai người họ
Đánh không lại thì đánh hội đồng, đây là bác hai nói
Nguyên Đản nhớ rất kỹ
"Được, chờ cha con về, mẹ sẽ nói với anh ấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phong Ánh Nguyệt dừng xe đạp bên bờ sông ở huyện, mang theo Nguyên Đản đi lòng vòng bên bờ sông, còn nhặt được mấy viên đá màu trắng
"Cái này cho chị Yến Tử, cái này cho chị Niếp Niếp, cái này cho anh Quân Tử..
Nguyên Đản rất chân thành suy nghĩ chia mấy viên đá kia làm sao
Hiện tại bờ sông cũng không sạch sẽ như đời sau, lúc này trên bờ sông không chỉ có cỏ dại cao cỡ nửa người, còn có cây lớn
Tiện tay hái một nắm lá cây, Phong Ánh Nguyệt bọc mấy viên đá kia lại, sau đó dùng cỏ dại buộc vào đòn ngang xe đạp, cứ như vậy mang theo Nguyên Đản về nhà ngang
"Nguyên Đản đi đâu chơi thế
Yến Tử đang chơi nhảy lò cò cùng đám bạn nhỏ ngay trong đập, thấy nó đang ngồi trên xe đạp lần trước đến, lập tức cùng đám nhỏ vây quanh
"Đi thật nhiều nơi
Em còn nhặt được tảng đá
Nguyên Đản bị Phong Ánh Nguyệt ôm xuống xe, mặt còn hồng hồng
Sau khi Phong Ánh Nguyệt đệm lại khăn phía sau lưng cho nó, như thường lệ dặn dò một phen, rồi đi lên lầu
Cô đi đun nước gội đầu tắm rửa
Chờ đun xong nước tắm cho Nguyên Đản, lại gọi Nguyên Đản về nhà, tắm rửa cho Nguyên Đản ngay tại chỗ rửa mặt bên kia
Thím Lý vác rổ đi ngang qua, không nhịn được nói thầm: "Thật biết lãng phí củi lửa
Phong Ánh Nguyệt coi như không nghe thấy
Khi Đường Văn Sinh trở về, không thấy bóng dáng Nguyên Đản trong đập, lên lầu thì phát hiện nó và Yến Tử còn có Niếp Niếp đang vây quanh thùng gỗ chỗ bồn rửa không biết nói cái gì
"Đang làm gì thế
Anh đi qua hỏi
Yến Tử và Niếp Niếp lập tức đứng nghiêm, Nguyên Đản hơi căng thẳng nhìn thùng gỗ bên cạnh: "Nhìn tảng đá
Đường Văn Sinh cúi đầu nhìn, bên trong có một chút nước, trong nước có năm, sáu tảng đá màu trắng
Thùng gỗ là của nhà bọn họ
Nhìn lướt qua ống tay áo Nguyên Đản có hơi ướt, anh đưa tay nhấc lên: "Về nhà đi
Nguyên Đản giấu nắm tay ra sau, đi theo phía sau anh
Yến Tử và Niếp Niếp liếc nhau
"Tớ nói chú Đường rất hung dữ trước mặt Nguyên Đản mà, mẹ còn mắng tớ nói bậy
"Đúng vậy, không giống chú Đường bình thường
Về đến nhà, Đường Văn Sinh để thùng gỗ một bên, sau đó lấy hai miếng bánh bỏng gạo được gói kỹ từ trong bao vải ra: "Mang đi ăn với mẹ đi
Phong Ánh Nguyệt từ trong phòng ra, nhìn thấy bánh bỏng gạo trên bàn cười nói: "Hôm nay em cũng mua, còn nói chờ tối anh về cùng ăn đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Vậy thì đúng dịp
Đường Văn Sinh cười nói
Nguyên Đản thấy anh cười, trong lòng nhẹ nhàng thở ra
Nhưng sau đó Đường Văn Sinh bắt nó đưa tay ra
Nguyên Đản căng thẳng, vô ý thức nhìn về phía Phong Ánh Nguyệt
Phong Ánh Nguyệt không nhìn thấy, cô hấp màn thầu, lúc này cũng xong rồi cho nên đi bên ngoài nhìn màn thầu
"Vươn ra
Thấy nó không động, Đường Văn Sinh lại nói một lần
Nguyên Đản mấp máy môi, cẩn thận từng li từng tí duỗi hai tay ra
Đường Văn Sinh lôi kéo ống tay áo nó kiểm tra, chỉ thấy chút xíu ẩm ướt, không nghiêm trọng: "Lần sau cẩn thận một chút, bà nội con nói trẻ con không cẩn thận sẽ dễ bị lạnh, nếu bị lạnh sẽ phải đi tiêm, biết tiêm không
Nguyên Đản lập tức che mông mình lại, kinh hoảng nhìn Đường Văn Sinh: "Không tiêm
"Tiêm cái gì
Phong Ánh Nguyệt mang màn thầu vào phòng, thấy Nguyên Đản bày ra tư thế này còn tưởng Đường Văn Sinh muốn đánh nó