Việc mua bán đàng hoàng cũng lắm nhiêu khê, tốn không ít công sức
May mà căn nhà đã bị bỏ hoang, nhiều người đến ở, chẳng ai ngờ rằng nó còn có thể quay về, nên mấy năm nay không ai để ý đến giấy chứng nhận quyền sở hữu đất đai này, cảm thấy nó chỉ là tờ giấy rách, vô dụng
Vậy nên, chỉ cần tìm được thứ này trong tay ai, bỏ chút tâm tư thì kiểu gì cũng lấy được
Nhưng Trình Nịnh muốn nhờ Hàn Đông Nguyên lo liệu chuyện sau này, nên chuyện này rốt cuộc từ đâu mà ra, vẫn phải giải thích rõ ràng
Nàng chỉ vào một tờ chứng nhận quyền sở hữu nhà đất, nói: "Cái này, số 26 Ngân Than, là nhà riêng của nhà họ Tiêu, tức nhà ông ngoại ta
Tiêu Kiện Sinh là tên cụ ngoại ta, năm xưa làm giấy tờ đổi nhà thì cụ vẫn còn, sau này giấy này do anh trai Tiêu Lan, tức cậu cả Tiêu Truyện Thụ giữ
"Cái giấy này, làm ta tốn không ít tiền
Cả nhà họ theo mẹ ta và Lương Ngộ Nông đi Nam Thành, hơn chục miệng ăn già trẻ, ở nhờ trong ba gian nhà ngang mẹ ta tìm, mà nhà ngang đó cũng không phải của họ, là mẹ ta tìm cho họ ở tạm, nói là ở nhờ, thật ra là thuê
"Về chuyện điều kiện nhà ở, bà ngoại không ít lần khóc lóc với mẹ ta, bà vừa khóc mẹ ta cũng khóc, sau rồi thì ốm, sau đó Lương Ngộ Nông lại rất tức giận, ông ấy mà giận là sẽ mấy tháng không thèm quan tâm người nhà họ Tiêu, đương nhiên cũng sẽ cắt viện trợ của họ
Cả nhà hơn chục người, chẳng mấy ai có việc làm, nếu không có mẹ ta với Lương Ngộ Nông giúp đỡ, cả nhà chết đói cả… Cậu cả nhà ta xuất thân giàu sang, đâu có chịu được khổ, ghét cay ghét đắng cái công việc quét đường, muốn Lương Ngộ Nông xin cho việc khác thì ông không chịu
Tiêu Lan và Lương Ngộ Nông rất quan tâm đến nhà họ Tiêu, nhưng không phải là chu cấp vô hạn, nhất là Lương Ngộ Nông, ông suy tính rất kỹ, mọi việc đều trong lòng bàn tay
Nhà họ Tiêu muốn có cuộc sống tốt đẹp, nhưng thân phận của họ như vậy, không bị điều xuống nông trường lao động cải tạo đã là may rồi
Lương Ngộ Nông đã mạo hiểm lắm rồi, sao có thể để họ sống sung sướng được
Nếu vậy thì mọi người cũng chẳng còn ngày nào dễ sống
Vì sao bà Tiêu lại thích Lương Niệm như vậy, lại lo Trình Nịnh nhận người thân làm mất cân bằng, bởi vì ngoài Tiêu Lan và Lương Ngộ Nông ra thì Lương Niệm cũng hàng ngày viện trợ cho họ
Tiêu Lan và Lương Ngộ Nông đều biết điều này, chẳng qua là nhắm mắt làm ngơ thôi
Dù sao chỉ cần đảm bảo người nhà họ Tiêu có cơm ăn áo mặc, những yêu cầu quá phận khác thì họ không chấp nhận
Lương Ngộ Nông nghĩ, các ngươi cứ dỗ Tiêu Lan vui vẻ thì ông sẽ đảm bảo cho ăn no mặc ấm
Chọc Tiêu Lan phát bệnh thì sẽ không có gì cả
Nháo vài lần thì người nhà họ Tiêu cũng ngoan
Trình Nịnh lúc đó tìm một chỗ ở tại Nam Thành, căn nhà trọ nhỏ hai tầng đường hoàng, không lớn lắm, chỉ có hai phòng, nàng bỏ ra 600 đồng mua được, sau đó cho người đến tìm cậu cả, bảo cậu ta đưa giấy chứng nhận quyền sở hữu đất biệt thự số 26 Ngân Than ra, rồi dùng căn nhà trọ đó để đổi lấy biệt thự số 26 Ngân Than trong tay cậu
Lúc đó biệt thự số 26 Ngân Than sớm không thuộc về nhà họ Tiêu, giấy chứng nhận quyền sở hữu kia căn bản chỉ là tờ giấy lộn
Cậu cả dù ngốc nghếch, cũng sớm bị khốn khó làm cho trong lòng run sợ đến thay đổi hoàn toàn, nhưng có người đột nhiên bỏ tiền ra mua giấy rách thì cậu ta cũng không thể không nghi ngờ, còn riêng chạy đi hỏi Lương Ngộ Nông xem tờ giấy kia còn dùng được không, còn có thể đòi lại nhà được không
Lúc ấy Lương Ngộ Nông nhíu mày, cho rằng cậu ta lại mơ mộng phú quý, quát mắng bảo cậu dừng lại, nói chuyện đó là không thể nào
Sau đó người kia không tìm cậu cả nữa
Cuối cùng cậu cả tự mình đi tìm người kia, người kia mới giải thích cho cậu là hiện tại đang ở trong nhà số 26 đó, vì có nhiều gia đình sống ở đó nên người kia muốn có cái giấy chứng nhận để chắc chắn, với lại căn nhà cũ ở Nam Thành cũng chẳng ai ở, hay là đổi lấy giấy đất với cậu cả, thế là cậu cả liền thấy có mùi âm mưu… Cậu ta thấy có lẽ người này muốn dùng giấy đó gây sự với mấy nhà ở số 26 kia, nghĩ vậy thì lại tin người này, nhưng tin rồi thì lại tiếc nếu bán đi, trong lòng rất khó chịu
Không đổi thì chẳng được gì, mà đổi thì có lợi quá lớn
Cậu cả giằng co hồi lâu, lại kỳ kèo mặc cả, bắt người ta phải thêm 120 đồng và 30 cân gạo trắng, cuối cùng ký kết hợp đồng mua bán hẳn hoi
Đúng, là hợp đồng mua bán nhà ở chính thức
Cậu ta, Tiêu Truyện Thụ, đã bán nhà riêng số 26 Ngân Than cho người kia
Sau đó Trình Nịnh lại ký hợp đồng mua bán với người kia, danh nghĩa chủ sở hữu và giấy chứng nhận đất đều về tay nàng
Thật là tốn bao công sức và tâm cơ
Hàn Đông Nguyên cầm tờ giấy ố vàng, nói: "Sao không bảo ta làm
Đâu cần tốn nhiều tiền như vậy
Nghĩ đến phải phí sức đi đường vòng, làm nàng phải hao tâm tổn trí nhiều như vậy, hắn thấy đau lòng
Trình Nịnh lườm hắn, nói: "Tình cảnh nhà họ Tiêu với Tiêu Truyện Thụ đó, nếu ta muốn lừa lấy tờ giấy này, thì dễ ợt chứ sao
Nhưng cái giấy này nếu mà lừa gạt lấy được thì chẳng đáng, đây là ta bỏ tiền ra mua nhà hẳn hoi, chứ không chỉ là tờ giấy
Hàn Đông Nguyên đương nhiên hiểu ý nàng
Ánh mắt hắn nhìn sang một tờ giấy khác, nói: "Đây là
Nói rồi hắn cầm lên xem, đọc lướt qua, nói, "Số 17 Ngân Than, cũng là nhà họ Tiêu
"Không phải,"
Trình Nịnh cười nói, "Là nhà họ Ngô
Dừng một lát lại nói thêm, "Chính là nhà cha nuôi của cô con gái nuôi mẹ ta đó, nhà họ Ngô xưa cũng là đại tư bản ở Quảng Thành đấy, nhưng mấy chục năm trước đã bị đi nông trường lao động cải tạo hết rồi, ngoài căn nhà này thì mấy thứ khác cũng mất hết, cái giấy này cũng là ta mua, nhưng chẳng tốn bao nhiêu, đúng là chỉ là tờ giấy mà không phải căn nhà
Ta tìm người ở trong căn nhà đó, tung tin ra, là muốn mua đồ cũ trong nhà, cả đồ trang trí châu báu gì đều muốn, sau đó có người đến tìm ta, ta chọn mua mấy thứ được, còn riêng nhờ cửa hàng đáng tin cậy đứng ra làm môi giới… giấy thì chẳng tốn mấy, mà thêm mấy thứ khác vào thì vẫn tốn rất nhiều tiền
Nói xong, nàng rướn người hôn Hàn Đông Nguyên, nói, "May mà Tam ca ngươi biết kiếm tiền, không thì ta tiêu không đủ
Hàn Đông Nguyên khẽ hừ một tiếng
Nhưng được nàng khen thì hắn vẫn rất vui
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng thích tiền mà, vậy đương nhiên hắn sẽ cố gắng kiếm nhiều tiền
Trình Nịnh mỉm cười nói: "Mà giấy chứng nhận kiểu này mà không có hợp đồng mua bán hẳn hoi thì chắc chắn là không dùng được, ta cũng không định thực sự lấy nhà này, nhưng cũng không để cho nhà họ Ngô dễ dàng, ta có tính toán khác
Nói xong nhìn Hàn Đông Nguyên một cái, nói: "Tam ca, ngươi có thấy ta vô lý không
Hay là hẹp hòi, có thù tất báo
Hắn lại không biết kiếp trước người nhà họ Tiêu hại chết nàng, mà cũng bởi vì Tiêu Lan không quan tâm đến việc nàng nhận nuôi Lương Niệm mà nàng lại đi chọc tức nhà Tiêu Ngô thì đúng là rất lạ
Huống chi lúc đầu Tiêu Lan không phải là không muốn mang nàng đi, mà là cô của nàng thấy Tiêu Lan không hợp để nuôi con, không cho phép nàng mang đi mà thôi
"Ta vì người khác mà thấy ngươi vô lý sao
Hàn Đông Nguyên khẽ "Xuy" một tiếng, nói, "Ta trông có giống người thần kinh lắm à
Trình Nịnh liền nhào vào lòng hắn cười ngặt nghẽo
Kỳ thật nàng vẫn luôn cảm thấy hắn có thần kinh mà
Từ kiếp trước đến kiếp này nàng đều thường cảm thấy hắn bị thần kinh, nhưng điều đó không ngăn được việc nàng thích hắn
Hắn một tay ôm nàng, một tay mở mấy tờ giấy và hợp đồng mua bán trong hộp gỗ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng làm việc rất kín kẽ, lúc trước nhờ người kia làm mối cũng chỉ là người dẫn chuyện, nên tất cả hợp đồng mua bán đều nằm trong tay nàng
Trình Nịnh đã nói hết mọi việc với Hàn Đông Nguyên, việc còn lại thì Hàn Đông Nguyên tiếp quản
Mấy năm nay Hàn Đông Nguyên ở Quảng Thành không chỉ có mỗi việc học
Ngay từ mấy năm trước lúc Trình Nịnh học ở học viện mỹ thuật hắn đã sớm đến đây tìm hiểu mọi thứ rồi
Đến khi hai người thi lại vào đây, nghĩ vợ thích tiền, mà chỉ dựa vào trợ cấp sinh viên thì chắc chắn không đủ, nên đã nghĩ cách kiếm tiền, mà đúng lúc cải cách mở cửa, Quảng Thành lại đi đầu, nên rất nhiều việc dễ dàng hơn rất nhiều
Xử lý nhiều việc, thì người quen cũng nhiều lên
Hắn đến mấy văn phòng chính phủ hỏi han, rất nhanh liền biết được về tiến độ trả lại bất động sản
Giấy chứng nhận nhà họ Tiêu thì hắn giữ nguyên, căn nhà đã được mua bán đàng hoàng, có hợp đồng bán nhà của cậu cả Tiêu, Trình Nịnh tính để lại
Ngôi nhà của Ngô gia bên kia, Hàn Đông Nguyên đi quanh ngôi nhà kia, nhìn tình hình ngôi nhà, vị trí và môi trường xung quanh, liền liên lạc với cục hàng hải, trao đổi một hồi, sau đó chính hắn đứng ra đem biệt thự số mười bảy Ngân Than ven sông hướng biển của Ngô gia quyên cho cục hàng hải, nói là muốn xây một viện bảo tàng hàng hải..
Mặc dù chỉ là cái giấy chứng nhận bất động sản, nhưng giấy chứng nhận bất động sản này nằm trong tay người thường có thể chẳng có tác dụng gì, nhưng từ ngành chính phủ đứng ra đối với ngành chính phủ, đi đường chắc chắn sẽ thuận tiện hơn rất nhiều
Trình Nịnh và Hàn Đông Nguyên đang tiến hành thủ tục quyên tặng, còn người nhà họ Tiêu và Ngô gia thì đang tất bật vì chuyện nhà cửa, chốc chốc lại đến văn phòng chính phủ hỏi thăm tin tức, chốc lát lại chạy đến nhà Lương gia
Bọn họ làm phiền Tiêu Lan, nhờ Tiêu Lan thúc giục Lương Ngộ nông, giúp nghĩ cách tăng nhanh tiến độ trả lại bất động sản
Tiêu Lan bị họ làm cho đau đầu, xoa thái dương nói: "Đã nói với các ngươi bao nhiêu lần rồi, các ngươi ngay cả giấy chứng nhận quyền sở hữu đất đai bất động sản cũng không có, thủ tục trả lại chắc chắn sẽ không dễ dàng làm được như vậy đâu, các ngươi vẫn nên nghĩ cách, tìm ra giấy chứng nhận quyền sở hữu đất đai bất động sản trước đi, nếu không các ngươi nói cái nhà kia là của các ngươi thì chính là của các ngươi sao
Tiêu đại tỷ và người nhà Ngô gia đều đau đầu một trận
Năm đó nhà bị đập phá, bọn họ bị lôi đi, căn bản không thể mang theo thứ gì, ai mà biết cái giấy chứng nhận quyền sở hữu đất đai bất động sản đi đâu chứ
Còn Tiêu đại cữu bên Tiêu gia lại vô cùng chột dạ và kinh sợ
Bởi vì giấy chứng nhận bất động sản của nhà họ Tiêu là do chính hắn tự tay bán đi
Lúc này hắn thật sự hối hận phát điên, vì cái phòng trọ nhỏ hai mươi mét vuông mà bán đi biệt thự Ngân Than của nhà mình..
Tiêu đại tỷ nói với Tiêu Lan: "Tiểu muội, tình huống ban đầu muội không phải không biết, rối bời như vậy, ai mà biết giấy chứng nhận bất động sản rớt ở đâu, hoặc là bị ai cầm đi
Ta nghĩ không phải chỉ riêng nhà ta có tình huống này, rất nhiều nhà khác chắc cũng có, chuyện này không có một chương trình giải quyết sao
Tiêu Lan cau mày xoa thái dương không lên tiếng
Ở bên cạnh nàng, Lương Niệm kéo cánh tay nàng giúp cầu xin: "Mẹ, mẹ cứ nhờ ba giúp dì cả đi, mọi người đều biết trước đây xảy ra chuyện gì, chắc chỉ cần đến sở đăng ký đất đai làm thủ tục báo mất là xong..
"Dễ dàng như thế à
Tiêu Lan đột nhiên cười lạnh một tiếng, nói: "Ngươi nói là của ngươi thì chính là của ngươi
Vậy thì tại sao chính sách được ban hành, hiện tại những nhà riêng ở Ngân Than kia, trước đây người nào ở vẫn là người đó ở
Theo lời các ngươi nói thì, ngay cả giấy chứng nhận quyền sở hữu đất đai bất động sản cũng không có, dựa vào làm thủ tục báo mất là có thể đòi lại được một căn nhà, vẫn là nhà cũ từ mấy chục năm trước, vậy chẳng phải loạn hết lên à
Chuyện này Ngộ nông đã biết rồi, hắn có thể ra sức tự nhiên sẽ ra sức, không làm được thì các ngươi ở đây làm ầm ĩ với ta cũng vô ích,"
Nói rồi nàng lại đè đầu, vẻ mặt đau khổ
Tiêu lão thái và Tiêu đại tỷ vốn còn muốn nói, vừa nhìn thấy dáng vẻ này của Tiêu Lan thì lập tức đều lộ ra vẻ vừa sốt ruột vừa nghẹn lại buồn giận lại không biết phát giận với ai..
Thật sự là, dáng vẻ của Tiêu Lan thực sự muốn phát bệnh đến nơi rồi
Nếu nàng phát bệnh, Lương Ngộ nông nổi giận, thì họ mới thật sự là đừng hòng được gì...