[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Thanh đột ngột đẩy cửa bước vào
Triệu Chi sắc mặt trắng bệch như tuyết
"Thẩm, Thẩm Thanh tỷ, ngươi,"
Nàng thần sắc kích động, muốn nói gì đó, lại không biết nên nói thế nào
"Câm miệng,"
Thẩm Thanh mắng nàng, "Ngươi đồ hai mặt, chỉ biết sau lưng xúi giục người, coi người ta là đồ ngốc, là con dao để lợi dụng, đừng gọi ta là tỷ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta ghê tởm
Thẩm Thanh vốn luôn thanh lãnh ít nói, càng không phải người hay cãi nhau
Nhưng không ngờ, nàng lại lớn tiếng mắng người đến vậy, còn dùng những từ như "tiện nhân", "ghê tởm" thế này
"Thẩm Thanh, cậu bình tĩnh lại
Lưu Lệ Na vội vàng đứng dậy
Cô ta chạy tới một bên kéo Thẩm Thanh, một bên định đóng cửa lại, nhưng Thẩm Thanh đã đẩy cô ta ra, sau đó chẳng những không cho phép cô ta đóng cửa, mà còn một chân đạp cho cánh cửa mở rộng nhất
Lưu Lệ Na vội la lên: "Thẩm Thanh, cậu làm cái gì vậy, có gì thì vào nhà nói chuyện, chị em với nhau có hiểu lầm gì thì cứ nói cho rõ, đừng làm ầm ĩ quá mất mặt
"Hiểu lầm
Làm ầm ĩ quá mất mặt
Thẩm Thanh cười lạnh, nói, "Có hiểu lầm gì
Vừa nãy tôi nghe thấy không phải là hiểu lầm với tôi, mà là chửi bới xưởng trưởng chúng ta, chửi bới chủ nhiệm văn phòng của chúng ta, mọi người nếu có loại suy nghĩ đó trong đầu, vậy thì cứ nói lớn tiếng ra đi, để cho tất cả mọi người cùng nghe một chút, sau lưng kích động lòng người, kích động mọi người bất mãn với xưởng trưởng, với nhà máy để làm gì
Lúc này chính là lúc mọi người ăn cơm tối xong vừa về, Thẩm Thanh lại đứng ở cửa ra vào lớn tiếng nói như thế, rất nhanh đã có không ít người tới xem
Thẩm Thanh lập tức quay đầu, hướng đám thanh niên trí thức đang tò mò nhòm vào gọi, nói: "Phiền mọi người về gọi người trong ký túc xá của mình ra đây hết
Chỗ chúng ta có người có ý kiến với nhà máy xây nhà, xây ký túc xá cho công nhân viên chức, còn cả việc phân phối ký túc xá nữa, vậy thì mọi người cùng nhau đến đây nghe, thảo luận cho rõ ràng, cũng tránh việc sau lưng bàn tán, bị kẻ tiểu nhân xúi giục
Tưởng San San nghe thấy Thẩm Thanh gọi lớn tiếng ra ngoài thì vừa thẹn vừa xấu hổ, mặt đỏ bừng
Triệu Chi thì như muốn ngất đi luôn rồi
Nàng cố gắng chịu đựng cơn choáng váng, tiến lên níu lấy Thẩm Thanh, khóc nói: "Thẩm Thanh tỷ, Thẩm Thanh tỷ, tỷ đừng như vậy, đừng như vậy, em sai rồi, em sai rồi, tỷ muốn đánh em thế nào cũng được, tỷ đừng làm vậy..
Lưu Lệ Na cũng kéo Thẩm Thanh, van xin: "Cô nương ơi, cô bị điên rồi sao
Cô làm ầm ĩ như vậy, thì San San với Triệu Chi sau này biết làm sao mà sống
Cô tha cho tụi nó con đường sống đi
Trong tiếng nhao nhao ầm ĩ lôi kéo đó, bên ngoài đã vây kín người, rất nhanh gần như toàn bộ thanh niên trí thức ở viện đều đã tới đông đủ
Thẩm Thanh cười lạnh một tiếng, nói: "Làm ầm ĩ ra thì bọn họ sau này làm sao sống
Tha cho bọn họ con đường sống
"Ngươi nói thật đúng là nực cười, nếu những lời, những việc bọn họ nói, họ làm sau lưng là chính đáng, đàng hoàng, thì có làm ầm ĩ ra, người bẽ mặt chẳng phải là người khác sao
Sao bọn họ lại không sống nổi, không có đường sống chứ
Lưu Lệ Na: "..
Lúc này, Cố Cạnh Văn cũng đã tới
Hắn thấy Thẩm Thanh, Lưu Lệ Na và Triệu Chi đang giằng co một chỗ
Triệu Chi níu lấy áo Thẩm Thanh, nước mắt đầy mặt, lảo đảo muốn ngã, khóc nấc cầu xin Thẩm Thanh
Hắn đã bao giờ thấy Triệu Chi như vậy
Lập tức nổi giận
Hắn một phen đẩy đám người ra, một tay đẩy Thẩm Thanh, kéo Triệu Chi vào lòng, quát Thẩm Thanh: "Cậu làm gì vậy
Cậu đã làm gì cô ấy
"Tôi làm gì cô ấy
Thẩm Thanh bị hắn đẩy mạnh ra, cười lạnh một tiếng, nói, "Mắt mù tai điếc không nghe thấy cô ta vừa nói chính mình sai rồi sao
Cậu hãy nghe xem cô ta đã làm cái gì đi
Được rồi, mọi người đều ở đây rồi, vậy thì chúng ta cứ vào nhà chính mà nói chuyện, tất cả mọi chuyện đều đem ra mổ xẻ cho rõ ràng
"Không, không,"
Triệu Chi lúc đầu tựa vào trong lồng ngực Cố Cạnh Văn như sắp ngất đi, nhưng nghe Thẩm Thanh nói vậy lại lập tức giãy giụa, liên tục lắc đầu nói "Không"
Cố Cạnh Văn thấy lạ, nhíu mày, lạnh lùng nói với Thẩm Thanh: "Chuyện ở ký túc xá của mấy cô thanh niên trí thức, không thể giải quyết nội bộ sao
Sao cứ phải làm ầm ĩ lên
"Chuyện ở ký túc xá nữ
Thẩm Thanh cười khẩy, nói, "Đây không chỉ là chuyện ở ký túc xá nữ
Tưởng San San biết hôm nay chuyện này không thể tránh khỏi
Nàng sống với Thẩm Thanh mấy năm, hiểu quá rõ tính Thẩm Thanh
Con người này bình thường không quá phản ứng với chuyện thị phi, nhưng cũng không phải là người dễ chọc
Hơn nữa, người này rất thật, không xé toạc mọi chuyện ra cho rõ ràng, thì nàng ta nhất định không để yên
Nếu đã vậy, chi bằng mình đứng ra cho nó đẹp mặt
Nàng ưỡn thẳng lưng, bước ra cửa, lên tiếng: "Nếu đã vậy, vậy thì đi thôi, cùng tới nhà chính nói rõ ràng
Triệu Chi hận không thể ngất xỉu đi cho xong
Nàng dùng tay đánh vào lưng Cố Cạnh Văn, dù Cố Cạnh Văn mặc áo lông dày vẫn bị nàng cấu cho đau
Nhưng nàng đâu phải người thường
Nàng biết dù là giả vờ ngất hay thật choáng thì cũng chẳng ích gì
Thật hôn mê thì coi như cái gì cũng mặc người khác nói
Chi bằng cứ gắng gượng mà đi, có gì thì mình cũng có thể ứng phó
Nàng hung hăng túm lấy áo Cố Cạnh Văn, đến khi áo Cố Cạnh Văn sắp rách ra thì cuối cùng cũng thoát được khỏi ngực Cố Cạnh Văn, tiếng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu mà lại nghiến răng ken két: "Đi thôi, đi nhà chính
Lưu Lệ Na thì thật muốn chết, chỉ có mấy chuyện nói qua nói lại thôi, sao lại làm ầm ĩ đến nước này
Nhưng giờ này cô ta còn có cách nào khác nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
***** Lúc Thẩm Thanh và Triệu Chi làm ầm ĩ náo loạn bên ký túc xá, Trình Nịnh đang cùng Hàn Đông Nguyên ở nhà chính tính sổ sách
Tính toán chi phí vận hành toàn bộ nhà máy trong hai tháng này
Một bên là những chi tiêu nhỏ thực tế, một bên là dự toán thu chi của tháng ba và tháng tư
Chi phí hai tháng
Đầu tiên là chi phí xây nhà xưởng, ký túc xá cho công nhân viên chức và sân trường
Ba mươi dân làng làm việc nửa tháng, dân làng nào làm đủ công thì mỗi tháng được 30 cân lương thô, ba mươi dân làng thì khoảng 1450 cân lương thô, nhưng họ còn phải mua thêm thịt và lương thực để cung cấp cho bọn họ, thêm chi phí nguyên vật liệu và các chi phí khác, tổng cộng dự toán khoảng 280 đồng
Sau đó là chi phí ở xưởng
Giai đoạn đầu, dân làng thay phiên nhau vào rừng chặt cây, bình quân mỗi ngày có khoảng 12 người, giữa kỳ sản xuất là 15 người, cuối kỳ xử lý là 9 người, cộng thêm Hàn Đông Nguyên, Trình Nịnh, Liêu Thịnh, Từ Kiến Quốc, Thẩm Thanh, Hứa Đông Mai, Diêu sư phụ, Kỷ Dương, tổng cộng 44 người, mỗi tháng công điểm là 1320 cân lương thô, tính ra một mao một cân thì mỗi tháng là 132 đồng
Diêu sư phụ ngoài 30 cân lương thô giống những người khác còn được trả thêm 30 đồng và 10 cân bột mì mỗi tháng, quy ra tiền mặt là 32 đồng
Những người khác chưa tính lương, chỉ riêng tiền công điểm đã là 164 đồng mỗi tháng
Hai tháng là 328 đồng
Sau đó là chi phí mua các công cụ cho xưởng, thực ra công cụ máy móc mới rất đắt, nhưng tất cả các công cụ trong xưởng đều là Hàn Đông Nguyên mua lại từ những đồ bỏ đi của xưởng nội thất, hết 180 đồng là kéo được hết về
Còn lại là chi phí cho việc sơn phủ bóng, các loại vật liệu, giấy nhám, phấn đánh bóng, bút lông, giấy báo các loại, cái này đều là chi phí thực tế, trước hết đã tiêu hết 85 đồng 2 hào
Lại còn có chi phí đi lại của Liêu Thịnh, Hàn Đông Nguyên và Trình Nịnh, vé tàu của Diêu sư phụ khi đến đây
Giải quyết chuyện công, họ có tiền cũng không tự bỏ tiền ra, nên tính rất chi tiết từ vé tàu, tiền ăn hàng ngày, phí giao thông, tổng cộng là 72 đồng, trong đó chủ yếu là tiền vé tàu, một vé đã 7 đồng 1 hào, ba người đi lại là 42 đồng 6 hào, những người còn lại ở trong làng thì chi phí cũng chỉ tốn thêm vài đồng tiền ăn uống
Như vậy, tổng chi phí hai tháng là 860 đồng
Thực ra trong này còn một phần là dự tính, vẫn còn một số chi phí thực tế họ chưa thể tính hết vào
Nhưng 800 lẻ 6 đồng, nếu tự mỗi người bỏ tiền ra thì người bình thường ai mà chịu nổi
Trình Nịnh tính đến đây thì tặc lưỡi, cũng may họ đã bàn được mối đơn hàng lớn rồi, nếu không đến tháng 5 phải bỏ thêm vào bao nhiêu tiền nữa đây
Trình Nịnh nhìn đống chi phí mà thấy xót hết cả ruột
Nàng nhìn Hàn Đông Nguyên, thầm nghĩ, thảo nào kiếp trước hắn lại còn phải dựa vào dược liệu để làm thêm nghề phụ, đem đi bù lỗ cho xưởng
Nói đi cũng phải nói lại, kiếp trước nếu không có cô đem tiền và các loại phiếu tới, không có người giúp việc đắc lực như cô, lại phải bỏ thêm vào từng ấy tiền, vậy thì xưởng của hắn làm sao mà vận hành được, vậy mà lúc trước hắn còn gân cổ lên cãi không cần cô bỏ tiền cho hắn
Còn nữa, nếu không có những mẫu thiết kế của cô, các chi tiết bao gói của cô thì mấy thứ đồ dùng da rắn hoặc bao tải của hắn mang đến xưởng nội thất, làm sao mà bán được giá tốt chứ
Hàn Đông Nguyên bị nàng nhìn đến sợ hãi, nói: "Sao vậy
Trình Nịnh cũng không tính tiếp nữa
Nàng cầm bút hỏi hắn, nói: "Này, Tam ca, nếu em không tới đây, cũng không có tiền và bột mì gạo lương các loại phiếu của em, thì nhiều tiền thế này, anh lấy tiền đâu ra mà đắp vào
Lại muốn nhắc đến tầm quan trọng của nàng
Hàn Đông Nguyên cảm thấy nha đầu kia hiện tại đúng là..
Hắn không bắt nạt nàng đúng là sắp lên trời rồi
Bất quá liếc nhìn nàng một cái hắn lại lười tính toán với nàng, nàng cứ đắc ý với ý tưởng của mình đi, vừa định mở miệng tùy tiện hố nàng vài câu, thì Trình Nịnh bên kia lại bồi thêm: "Tam ca, anh nghĩ kỹ chút đi, đừng có nói qua loa cho xong chuyện
Thật ra em biết anh rất lợi hại, không có em thì anh chắc chắn cũng hô mưa gọi gió, em chỉ là tò mò, muốn biết anh sẽ làm như thế nào thôi, như vậy cũng có thể cho em chút định hướng
Nàng thực sự tò mò
Bất quá hắn lợi hại thì lợi hại thật, nhưng trong cái thời buổi đặc thù này, có những lúc cũng khó mà phòng được kẻ tiểu nhân hãm hại
Hàn Đông Nguyên ban đầu vốn định tùy tiện nói vài câu để qua chuyện
Bất quá khi nhìn thấy đôi mắt nàng vô cùng nghiêm túc, gần như mang theo chút thành kính, thì những lời kia liền bị nghẹn lại
Hắn bình tĩnh nhìn nàng mấy giây, rồi thu hồi tầm mắt, im lặng một lúc, mới nói: "Kiếm tiền thôi, chứ còn làm được gì nữa, ta cũng đâu có nghèo như ngươi tưởng; trước đó không phải bán mấy cái radio, còn thu mua một ít đặc sản núi rừng đem bán sao
Chỗ đó đã có không ít tiền rồi, hơn nữa,"
"Nếu ngươi không có ở đây thì quy mô sạp hàng làm sao mà lớn được như vậy
Trời biết, thật ra hắn chỉ là lười làm ruộng, nhìn mọi người mùa đông ngày nào cũng chạy đi chặt cành cây về làm củi đốt, hoặc không thì đi săn thỏ, cả đám người một ngày cũng chẳng bắt được mấy con thỏ hay chim sẻ, trời lạnh thì sơ sẩy lại ngã lăn xuống sườn núi bị thương, đúng là..
nên hắn mới làm nghề mộc, nói là làm nhà máy nhưng kỳ thực chỉ là làm một cái xưởng mà thôi
Năm ngoái vào mùa đông, hắn bảo mọi người làm mấy cái thớt gỗ, ghế đơn giản, cũng bán được 120 đồng rồi đấy
Đương nhiên, thực ra cũng chỉ đủ để mọi người ăn no thôi
Nhưng vốn dĩ hắn cũng không muốn làm lớn
Chỉ là một cái đại đội thôi, xưởng có làm lớn thế nào cũng là của đại đội, thật sự kiếm được nhiều tiền cũng phải đề phòng người ta dòm ngó, có đáng không
Bất quá nàng đã hứng thú làm như vậy thì tùy nàng vậy
Nàng vui là được rồi
Dù sao nàng chỉ là muốn làm sản phẩm tốt hơn, cũng đâu có ý định làm to chuyện gì
"Vậy số dược liệu đó, vẫn có thể cho mọi người trồng được không
"Không vấn đề gì
Có điều sạp cũng chỉ chứa được có chừng đó thôi, đâu cần nhiều công nhân đến vậy, những người dân khác không có việc gì làm thì cứ trồng dược liệu cũng tốt; dù sao ta cũng chỉ là người hướng dẫn thôi, việc này giao cho trong đại đội làm là được rồi, đừng làm phiền ta là được, nếu trồng không được thì thôi vậy
Trình Nịnh không để ý đến thái độ đáng ghét của hắn
Nàng đang nghĩ về chuyện này
Đúng vậy, đầu đội bao nhiêu mũ, làm lớn từng bước một thôi, ngay từ đầu nhà máy đâu cần làm nhiều như vậy
Vậy rốt cuộc là giai đoạn nào có vấn đề nhỉ
À đúng rồi, nàng đột nhiên nhớ ra, kiếp trước trận lũ quét bất ngờ, cả thôn dọc theo dòng suối bị cuốn trôi hết, hoa màu cũng chẳng còn, người dân thì chết và bị thương không biết bao nhiêu mà kể
Xưởng mộc tuy không nằm trực tiếp ở nơi chịu tai họa, nhưng thiệt hại chắc chắn cũng rất nghiêm trọng
Những năm thường mọi người đã không đủ ăn, vậy mà còn phải trải qua một trận tai nạn lớn như thế, có thể tưởng tượng được tình cảnh thê thảm của cả thôn
Nàng nhìn gương mặt sắc bén, lãnh đạm nhưng lại mang theo chút lười nhác của hắn mà đột nhiên đỏ hoe cả mắt
Cho dù là rất nhiều người ở bên cạnh hắn, nhìn vào hắn, cũng chỉ toàn nói rằng hắn tính tình ương bướng, thất thường, ngạo mạn, coi trời bằng vung, thích gây chuyện đánh nhau..
Hắn không hòa thuận với cha mình, quan hệ với những người trong nhà cũng chưa từng thân thiết
Trong lòng nàng bỗng dưng cũng thấy có chút xót xa
Không, là rất xót xa
Nàng cúi đầu, buông mắt, rồi lại xoa xoa cái mũi có chút cay, hít sâu một hơi, chợt nghĩ đến gì đó, bỗng nhiên nói: "À phải rồi, sau này khi ra ngoài giao dịch, cứ nói tiền vốn nhà máy, đều là tiền của em nhé
Dù sao sau này tiền lương khi hắn bán công tác cũng đều đưa cho nàng giữ hết, tiền vốn của xưởng là của hắn hay là của nàng thì có gì khác biệt chứ
"Chẳng phải trước giờ vẫn nói vậy sao
Hắn thờ ơ đáp
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn một cái, nói: "Không chỉ là tiền của em, mà còn là tiền ba em để lại cho em, tiền trợ cấp
Nàng quyết không phải là người có tiền gì cả
Số tiền mà nhà máy có được, là tiền ba nàng khi ở biên cương hy sinh, là tiền quốc gia trợ cấp cho liệt sĩ trẻ mồ côi, nhiều năm như vậy cô của nàng đều chưa bao giờ đụng tới, vẫn luôn để dành tiền trợ cấp đó cho nàng
Hắn ngẩn người
Tác giả có lời muốn nói:
Buổi tối 23:00, đúng rồi, là 11 giờ đêm đó, moah moah ~~ Cảm tạ đã ném ra mìn: Thỏ lớn 1 cái; Cảm tạ đã rót dịch dinh dưỡng: bubu, trời sao 20 bình; Hồng giòn 8 bình; A ngốc 3 bình; trúc thu, kéo dài 2 bình; kẹo mạch nha 1 bình; Vô cùng cảm tạ mọi người đã ủng hộ, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!