Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 70: Trọng Sinh Chi Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh

Chương 59: Hậu kình mười phần cao lương rượu




Trình Nịnh phái Hàn Đông Nguyên đi, sờ sờ cổ mình, ngẩn người một lát, thở dài.

Vẫn là tiếp tục công việc.

Nàng tính toán đi thành Bắc một đoạn thời gian, vậy bên này liền phải thật tốt sắp xếp, phải nhanh chóng đưa ra phương án đối phó lũ lụt bất ngờ khẩn cấp, cùng Kỷ Dương, đại đội trưởng, đại đội thư kí còn có Hàn Đông Nguyên bọn họ đều phải nói chuyện cho rõ, cái nào có thể làm, cái nào cần cải tiến, cái nào hiện tại liền muốn bắt đầu chuẩn bị.

May mà nàng đã nói chuyện lũ lụt bất ngờ này cho Hàn Đông Nguyên, cho dù hắn không tin, dưới sự kiên trì của nàng, trong khoảng thời gian nàng không ở đây, chắc chắn hắn cũng biết giúp nàng sắp xếp xong bên này.

Nghĩ đến Hàn Đông Nguyên, trong lòng lại có chút phức tạp.

Nàng đối với việc hắn thích nàng, vẫn không thể hoàn toàn thích ứng, nhưng không sao, cứ bỏ qua đi, vội vàng lập chương trình ứng phó lũ lụt xong; chuyện gì cần chuẩn bị trước thì giao cho Hàn Đông Nguyên, rồi lại đi thành Bắc một đoạn thời gian, tĩnh tâm một chút, cũng suy nghĩ kỹ một chút.

Nghĩ vậy nàng liền vùi đầu vào công việc.

Hàn Đông Nguyên định làm cơm chiên cho Trình Nịnh, nhưng trong phòng không có cơm thừa, đành ra nhà ăn đại đội lấy chút cơm, lại đi hậu trù tìm sư phụ xin ít thức ăn.

Sư phụ nhà ăn cũng là người trong thôn, tên Hàn Có Hòe, còn là Đại bá trong họ hàng của Hàn Đông Nguyên, rất quen thuộc, nghe nói hắn xin thức ăn thì hỏi hắn muốn gì.

Vật tư nhà ăn đại đội không tính là phong phú, nhưng vì kiếm chút tiền của thanh niên trí thức, cơ bản rau dưa thịt heo còn có rau dại trên núi nấm trứng gà vẫn là có đủ, chỉ là mỗi ngày chỉ nấu chút ít."Một nắm cải thìa, một miếng thịt heo, một chén nhỏ nấm tươi, măng khô hầm thịt, với lại hai quả trứng gà."

Hắn nói, "Tam Đại bá người chuẩn bị trước, bao nhiêu tiền để cháu đi thanh toán."

Hàn Có Hòe cười ghi mấy thứ đồ lên giấy, tùy ý viết một cái giá, đưa cho Hàn Đông Nguyên, nói: "Đây là về nhà nấu mì à?"

Mấy thanh niên trí thức thường đến lấy đồ ăn lẻ, bao nhiêu tiền bao nhiêu phiếu kỳ thực đều do sư phụ quyết, ước chừng tính ra là được."Ừ, về chiên cơm."

Hàn Đông Nguyên nhận tờ giấy, liền đi trả tiền.

Lúc đi ra gặp Liêu Thịnh, Chu Tiên Khai, Dương Hồng Binh đang đến ăn cơm.

Mấy người thấy Hàn Đông Nguyên ôm nhiều đồ ăn liền hỏi Hàn Đông Nguyên: "Anh, giữa trưa anh định tự nấu cơm à?"

Mặt Hàn Đông Nguyên không biểu cảm, "Ừ" một tiếng.

Chu Tiên Khai liền nói: "Vậy bọn tôi cũng không ăn ở đây nữa, anh, bọn tôi đi làm cùng anh."

Hắn cũng thèm ăn.

Nhà ăn đại đội mà làm chút đồ ngon là tốn tiền, nhưng hắn lười, một mình cũng lười nấu, huống hồ hiện giờ hắn ở trong ký túc xá công nhân viên chức, người nhiều mà lại ở nhờ mấy hộ dân làng, giờ cơm lúc nào cũng có người làng nấu, hắn lại càng lười tự làm, giờ gặp Hàn Đông Nguyên định tự làm cơm thì vội vàng xáp vào.

Hàn Đông Nguyên liếc nhìn hắn, nói: "Muốn ăn cơm thì tự đi làm, đợi tôi làm xong các cậu đến."

Ai rảnh để ý tới các ngươi?

Phiền phức.

Nói xong liền đi thẳng.

Chu Tiên Khai nhìn Liêu Thịnh, Liêu Thịnh đã trực tiếp đi đến cửa sổ chờ cơm.

Chu Tiên Khai hỏi Liêu Thịnh: "Tình huống gì?"

Trước đây ký túc xá bọn họ cũng thường ngày hay nấu cơm.

Hàn Đông Nguyên toàn là trực tiếp mua đồ, đến lúc bọn họ động tay là được, giờ thì lại cự tuyệt à?

Tối hôm qua Liêu Thịnh mới bị Hàn Đông Nguyên đánh vào đầu một bao sách, nhún vai, nói: "Gần đây hắn chả đắc tội với Nịnh Nịnh muội tử à? Chắc là nấu cơm cho Nịnh Nịnh muội tử rồi, tụi mình đừng xía vô cho vui."

Xía vô cũng vô ích, hắn sẽ không cho cậu ăn, không chừng lại còn bị đánh một trận, thấy không, đầu hắn chính là bằng chứng đây.

Tính khí thối tha này, đáng đời bị Nịnh Nịnh muội tử giận!

Chu Tiên Khai sờ cằm, việc này hình như có hơi lâu à, hắn nhớ hai người kia không phải là đã làm lành rồi sao, lại có tình huống mới à?

Hắn hỏi Liêu Thịnh: "Chuyện là sao? Tớ nhớ hai người họ không phải là làm lành rồi à? Trình thanh niên tri thức tốt tính vậy, đâu có để bụng nhiều như thế? Này, cậu bảo xem chúng ta cứ đi ăn chực một bữa đi, hắn không cho mình ăn, thế nào Trình thanh niên tri thức nàng nhất định sẽ cho mình ăn á."

Hắn thật sự không nhịn được cái lòng hóng chuyện rực lửa.

Liêu Thịnh cảm thấy cái đầu có vấn đề không phải là hắn, mà là Chu Tiên Khai.

Hắn liếc xéo hắn một cái, nói: "Tính tình Nịnh Nịnh muội tử có tốt đến đâu thì cũng không chịu nổi có người tính tình tệ đâu."

Nói xong một tay lôi Chu Tiên Khai, nói, "Được rồi, cậu đừng suốt ngày cứ hóng hớt, ăn cơm thì cứ ăn cơm đi, muốn ăn cơm chiên thì mai mốt tự chiên, đúng là cái miệng cậu, nói chuyện rề rà không ngừng.

Nguyên ca với Nịnh Nịnh muội tử có gì đáng mà hóng hớt chứ?

Chu Tiên Khai: "? ? ?"

Việc này có liên quan gì đến việc mình lắm lời chứ? !

Quay lại chuyện Hàn Đông Nguyên mua đồ về nấu cơm.

Hắn không thường nấu cơm, nhưng chuẩn bị cơm chiên lại rất bài bản, cũng may họ là làm ở xưởng ăn, bát nhiều.

Hắn rửa rau rồi lần lượt thái, trên bếp xếp hàng năm sáu cái bát lớn nhỏ không giống nhau, lần lượt đựng cải thìa thái nhỏ, thịt heo thái sợi, nấm thái hạt lựu, trứng gà, hành lá...

Hàn Đông Nguyên nói làm cơm chiên cho Trình Nịnh, Trình Nịnh cũng không muốn chỉ để mình hắn bận rộn, nghe có tiếng động thì đẩy cửa ra ngoài.

Thấy trên bếp xếp một dãy bát lớn nhỏ, còn trên thớt gỗ đang thái đồ ăn, nhất thời nàng cũng có chút hoảng hốt.

Nàng nhớ đến kiếp trước, hắn có một căn bếp lớn, đầy đủ bộ đồ dùng nhà bếp.

Ngày đó đầu bếp nghỉ, chính hắn chiên cơm, cũng là như vậy, trên bếp bày rất nhiều chén nhỏ, mà nguyên liệu cũng không sai biệt mấy.

Nhưng cho dù một tay hắn làm đã quen, lúc thái rau tay còn lại không giữ, vẫn còn có chút khó khăn.

Nàng cứ đứng nhìn như vậy, nhìn đồ ăn trên thớt gỗ tản ra, nhìn hắn chậm rãi thu lại, chỉ một bữa cơm thôi mà làm mất bao nhiêu thời gian."Cần giúp không?"

Nàng hỏi hắn.

Hắn quay đầu liếc nhìn nàng, nói: "Không cần, em cứ đứng nhìn là được."

Trình Nịnh cũng không ép, cứ đứng một bên nhìn, như kiếp trước vậy, chỉ là thỉnh thoảng khi hắn muốn lấy gì đó, nàng mới giúp hắn đưa.

Thái đồ xong xuôi, hắn mới nhóm lửa.

Trước dùng diêm châm bó rơm, rồi lại thêm bó củi khô nhỏ, hắn rất thuần thục hoàn thành một loạt động tác này.

Củi khô dễ cháy, không cần thêm lửa nhiều, lửa lên là bắt đầu xào rau.

Không có dầu ăn, hắn cắt miếng da heo mỡ rồi thắng thành dầu, trước rán trứng, vớt trứng ra cắt thành sợi, rồi rán thịt heo sợi, xào cải thìa cùng nấm thái hạt lựu, cuối cùng mới cho cơm vào, thêm muối, đảo đều, cuối cùng rắc sợi trứng gà và hành lá lên chảo.

Trong lúc đó, Trình Nịnh vì có trí nhớ của kiếp trước, lần nào cũng đưa đúng thứ mà hắn muốn, thành ra Hàn Đông Nguyên đều kinh ngạc nhìn nàng mấy lần.

Một nồi cơm chiên thơm ngào ngạt ra lò."Thơm quá."

Một giọng nói từ ngoài sân vọng vào, là Thẩm Thanh và Tôn Kiện về tới.

Để xin phòng cưới thì phải đã kết hôn mới được, hai người cuối tháng tư liền trực tiếp đăng ký, rồi mời mọi người ăn một bữa cơm, giờ thì đã là vợ chồng, đang ở cạnh phòng Trình Nịnh.

Thẩm Thanh nhìn nồi cơm chiên đầy màu sắc cùng mùi hương, mắt đều sáng cả lên, nàng nhìn Trình Nịnh, cười nói: "Không ngờ cơm chiên em cũng làm ngon vậy."

Trình Nịnh kiếp trước làm du hồn quá lâu, nhàm chán nên thường xem đầu bếp nhà Hàn Đông Nguyên nấu cơm, nên tay nghề nấu ăn thật sự không tệ.

Trước đây nàng hay mượn bếp nhà Chu Tam Thẩm để nấu, sau khi chuyển đến đây, thỉnh thoảng cũng hay tự nấu một hai bữa.

Trình Nịnh lắc đầu, cười nói: "Anh Đông Nguyên làm đó."

Thẩm Thanh kinh ngạc đến nỗi suýt rớt cằm, lập tức bực tức với Tôn Kiện, nói: "Anh nhìn xưởng trưởng kìa, làm xưởng trưởng lại còn nấu cơm ngon như vậy; các anh ở chung ký túc xá, cũng không biết học hỏi."

Tôn Kiện rất oan ức, nói thẳng: "Đây cũng là lần đầu tiên em thấy anh ấy nấu đấy, anh ấy biết thì cũng có làm đâu mà."

Thẩm Thanh: "Vậy giờ anh ấy chẳng phải là đang làm cho Trình Nịnh sao?"

Tôn Kiện: "..."

Hắn rất oán niệm nhìn thoáng qua Hàn Đông Nguyên.

Hàn Đông Nguyên nghe Tôn Kiện và Thẩm Thanh nói chuyện cũng không phản ứng, hắn bới hai chén cơm vào khay, rồi thu dọn bếp.

Trình Nịnh nghe vậy thì thấy hơi chột dạ.

Trước kia thì chắc chắn nàng sẽ không chột dạ, thậm chí còn cười hề hề nhìn Thẩm Thanh với Tôn Kiện cãi nhau.

Hàn Đông Nguyên thu dọn bếp xong thì chào Tôn Kiện, định gọi Trình Nịnh về, lại thấy nàng có vẻ hơi đỏ tai và sắc mặt không tự nhiên.

Hắn ngẩn người, quay lại nhìn Thẩm Thanh và Tôn Kiện, nghĩ tới gì đó, mắt liền hiện lên một chút ý cười, hỏi Tôn Kiện có cần gì không, cho họ ít nguyên liệu nấu ăn, rồi đưa chỗ còn lại cùng gia vị cho Trình Nịnh, nói: "Đi thôi, em cầm cái này, mình về trước."

Đây là bếp công cộng, đồ đạc của ai nấy để ở phòng mình.

Trình Nịnh cố gắng tỏ ra tự nhiên, nhận đồ hắn đưa, chào Thẩm Thanh một tiếng, rồi đi."Đi nhanh vậy," Tôn Kiện lẩm bẩm, hắn bỏ thức ăn trên tay xuống bếp, nói, "Còn định kêu hai người ăn chung chứ."

Thẩm Thanh ánh mắt vẫn nhìn theo bóng lưng Hàn Đông Nguyên và Trình Nịnh, mãi đến khi hai người vào ký túc xá của Trình Nịnh mới thu về, nói: "Tôn Kiện, anh có thấy, có thấy hôm nay xưởng trưởng và Trình Nịnh có gì đó không bình thường không?""Không bình thường, chỗ nào không bình thường?"

Tôn Kiện nghe Thẩm Thanh nói vậy, ánh mắt cũng theo ánh mắt của nàng nhìn thoáng qua hành lang, bất quá người đã vào phòng, cái gì cũng không thấy được, bèn thu mắt lại, nói, "Nguyên Ca nấu cơm cho đám thanh niên trí thức họ Trình à? Gần đây hắn chẳng phải suốt ngày chỉ muốn gây khó dễ cho thanh niên trí thức họ Trình sao, có gì lạ đâu."

Thẩm Thanh liếc hắn một cái, lẩm bẩm "Đồ đầu gỗ", nhưng nàng cũng không phải người thích tò mò, nói xong câu đó thì thôi.

* Hàn Đông Nguyên và Trình Nịnh về nhà ăn cơm tối.

Trình Nịnh trước kia cũng hay ăn cơm chung với Hàn Đông Nguyên, nhưng chưa lần nào lại gượng gạo thế này.

May mà Hàn Đông Nguyên giữ lời, cả buổi chiều đều làm việc nghiêm túc, vẻ mặt cũng khôi phục vẻ điềm tĩnh bình thường, chỉ là trong vài chuyện nhỏ có chút lặng lẽ quan tâm và chăm sóc, Trình Nịnh khẽ thở phào, nàng nhận ra, mình vẫn quen với một Hàn Đông Nguyên không biểu cảm gì hơn?

Ăn xong rửa bát, khi Trình Nịnh làm việc, Hàn Đông Nguyên cũng không quấy rầy nàng, chỉ là khi nào nàng cần thì sẽ thảo luận cùng nàng, đưa ra vài lời khuyên, đây chính là cách chung sống mà Trình Nịnh thích nhất, cho nên rất nhanh nàng cũng quên đi sự gượng gạo ban nãy, nghiêm túc làm việc.

Ngày hôm đó là lễ cưới của Tưởng San San và Lý Thắng.

Hàn Đông Nguyên và Trình Nịnh ở nhà làm việc gần nửa ngày, đến chiều tối thì cùng nhau đến dự lễ cưới của Tưởng San San và Lý Thắng.

Người trong thôn đến rất đông, tiệc rượu được tổ chức ngay tại sân nhà kế toán Lý.

Đây là lần đầu tiên Trình Nịnh dự đám cưới ở thôn, khung cảnh náo nhiệt vô cùng, nhà cửa đều dán đầy chữ hỷ đỏ rực, mấy dì mấy thím đến giúp thì vừa rửa chén bát nấu nướng, vừa cười nói đủ thứ chuyện bát quái.

Tuy rằng lúc này vật chất thiếu thốn, nhưng đám cưới là việc lớn, nhà kế toán Lý cũng cố gắng chuẩn bị, mỗi bàn tiệc có đủ tám món, có bắp cải xào, rau dại xào, nấm thập cẩm xào, măng khô thịt khô, viên bột mì, khoai lang hầm, tàu hủ ky trứng gà xào, đậu hũ hầm, còn có một bát canh cá lớn, món chính là cháo ngô và bánh bao thô, có thể thấy đã phải chuẩn bị từ trước rất lâu.

Quà mừng cũng không cần tiền, đều là bà con trong thôn người thì mang mấy quả trứng gà đến, thân thì ba quả, bình thường thì hai quả, số trứng này sau đó có thể bán, cũng đủ tiền cho bữa tiệc.

Đi ăn cưới là chuyện vui, bọn trẻ con không chỉ được tranh nhau nhặt kẹo, mà còn được ăn những món bình thường ít khi được thấy, càng thêm vui vẻ.

Trình Nịnh thích cái không khí vui vẻ này, ngắm nhìn khuôn mặt rạng rỡ tràn đầy hạnh phúc của mọi người.

Dù chỉ là nhấp một ngụm canh cá chẳng có mấy vị cá, hay gắp một miếng măng khô dính chút vị thịt, đều thấy như được ăn thứ gì ngon lành cực kỳ, thỏa mãn.

Bọn trẻ con chơi nhảy dây, đá lon, bắn bi ngoài sân, có đứa còn nhặt pháo tre lên đốt nghịch.

Trình Nịnh nhìn những người khác.

Hàn Đông Nguyên nhìn nàng.

Tuy rằng xem như đang thong thả ăn cơm, nhưng thật ra lực chú ý luôn đặt cả lên người nàng.

Đúng lúc Chu Hiểu Mỹ thấy Trình Nịnh ăn ngon miệng và ngắm bọn trẻ chơi, liền xông đến, nói với nàng: "Thấy hay không? Thật ra gả vào núi này chúng ta cũng không tệ đâu, Nịnh Nịnh, cô có muốn suy nghĩ không?"

Trình Nịnh chỉ cười với nàng.

Chu Hiểu Mỹ bị nụ cười của nàng làm cho chói mắt, đưa tay sờ lên mặt nàng, nói: "Haizz, có điều cô đẹp quá, để ta cũng không thể nói trái lương tâm là anh trai ta xứng với cô. Ta tìm đối tượng phải vừa khỏe mạnh, vừa có học, vừa đẹp trai nữa, thôi, ta thấy cô cứ từ từ chọn vậy."

Trình Nịnh bật cười, vành tai đỏ lên, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu, nói: "Ừ, phải từ từ chọn."

Hàn Đông Nguyên ngồi bên cạnh uống một ngụm rượu cao lương.

Là rượu cao lương nhà tự nấu trong núi, trông thì trong veo, mà lại cay xè.

Hắn uống một ngụm, mặt không đổi sắc nuốt vào.

Chu Hiểu Mỹ là hoa khôi của thôn.

Cuộc sống của nàng cũng bận rộn lắm, vừa mới nói vài câu với Trình Nịnh, thì mấy thím bên cạnh bàn đã lôi nàng đi mai mối, nàng cũng không ngại, cứ tiện thể nói theo: "Tôi muốn người có học thức, đúng vậy, đừng như tên Trương Văn Thuận kia, chỉ là giả thanh cao, phải là người làm văn hóa thật sự, phải có bản lĩnh, mà còn phải khỏe mạnh nữa, các thím có ai như vậy thì giới thiệu cho con nha."

Khỏe mạnh thì trong núi có đầy, nhưng có bản lĩnh thì ai mà chẳng có thể nói, còn người làm văn hóa thì ngoài mấy đám thanh niên trí thức này ra thì các thím biết được mấy người? Mà lại còn muốn hơn được tên thầy giáo tiểu học Trương Văn Thuận - người suýt nữa đã thành hôn với nàng, thì đúng là không có nhiều.

Một bà thím liền cười nói: "Muốn người có học thức thật sự, còn phải có bản lĩnh, còn phải khỏe mạnh," Nói xong nhìn một vòng mấy thanh niên trí thức bàn bên cạnh, cười nói, "Thì giỏi nhất vẫn là thanh niên trí thức họ Hàn thôi, có điều thanh niên trí thức họ Hàn có thanh niên trí thức họ Trình rồi, thì còn thanh niên trí thức họ Liêu với thanh niên trí thức họ Từ đó, haha, Hiểu Mỹ, cô thích ai?"

Hiểu Mỹ liền mắng: "Các người cứ nói vậy, không biết ngại sao?"

Mấy bà thím "ha ha" cười to.

Bà thím nói chuyện ban nãy nói: "Hiểu Mỹ, cô cứ suốt ngày chơi với bọn thanh niên trí thức này, nên toàn học những cái thứ hư đầu hư não này đấy, cô đã từ hôn làm người ta mất luôn chỗ thầy giáo, giờ còn có gì phải ngại chứ?"

Chu Hiểu Mỹ cười: "Dù gì thì cũng phải làm bộ chứ."

Mọi người lại "ha ha" cười lớn.

Trình Nịnh thấy thật là thú vị.

Nàng thích tính tình của Hiểu Mỹ, cũng thích cái kiểu trêu chọc náo nhiệt này của mấy dì mấy thím.…Có lẽ là do mấy chục năm ở thế giới kia cô đơn quá rồi.

Hàn Đông Nguyên uống hơi nhiều rượu.

Tuy thần trí còn rất tỉnh táo, nhưng cũng có chút ảnh hưởng.

Hắn thấy đôi mắt long lanh của Trình Nịnh chăm chú ngắm mấy dì mấy thím đang trêu chọc Hiểu Mỹ, không kìm được mà nắm tay nàng dưới bàn, nhưng vẫn chừng mực, trước khi Trình Nịnh kịp phản ứng đã nhanh chóng buông ra.

Mặt Trình Nịnh hơi đỏ, liếc nhìn hắn, nhưng vì bữa trưa ăn cơm chiên, buổi chiều hắn lại nghiêm túc làm việc cùng nàng, lần này chẳng qua là hắn nắm nhẹ tay nàng một chút thôi, cũng không có động tác khác, có tức giận thì giống như làm quá vấn đề, cuối cùng nàng liền liếc xéo hắn một cái, rồi hơi đỏ mặt quay đi.

Nhưng nàng không hề biết cái liếc mắt này, ánh mắt lưu chuyển, thực sự là quyến rũ động lòng người, làm cho Hàn Đông Nguyên lòng dạ xao động, người cũng tê dại, ánh mắt nhìn nàng cũng có chút thay đổi.

Trình Nịnh lại không hay biết gì.

Nàng thầm nghĩ: "Không sợ nắm nhầm tay sao."

Chắc là để che giấu sự không tự nhiên, nàng đưa tay cầm ly rượu trên bàn uống một ngụm, sau đó thì bị sặc, ho đến mức nước mắt sắp trào ra.

Hàn Đông Nguyên vỗ lưng cho nàng, đổ hết rượu của nàng vào ly mình, rồi đưa cho nàng một ly trà, nói: "Cái này mà cô cũng uống được, tối đến sẽ khó chịu chết."

Trình Nịnh trừng mắt nhìn hắn một cái, chuyện này là tại ai?

Trình Nịnh bị sặc, Thẩm Thanh đang ngồi cạnh bàn phía bên kia đương nhiên chú ý tới, chưa đợi nàng đưa nước cho Trình Nịnh thì đã thấy Hàn Đông Nguyên vừa vuốt lưng cho nàng, vừa đưa nước rót trà cho nàng, còn thấy bộ dạng trách mắng của Hàn Đông Nguyên nhìn Trình Nịnh, trong mắt đầy vẻ cưng chiều đến sắp tràn ra ngoài.

Cái này... Nàng khều khều Tôn Kiện đang ngồi bên cạnh mình, bảo hắn nhìn về phía Trình Nịnh và Hàn Đông Nguyên.

Tôn Kiện đang nói chuyện với Từ Kiến Quốc, bị vợ khều tay bèn nhìn về phía Trình Nịnh và Hàn Đông Nguyên, thấy Trình Nịnh đang ho, liền hỏi Thẩm Thanh: "Thanh niên trí thức họ Trình bị sao vậy?"

Thẩm Thanh: "..."

Đây có phải là trọng điểm không? Đây có phải là trọng điểm không?

Lập tức mất hết hứng thú chia sẻ.

Ba mẹ của Tưởng San San cũng đến dự lễ cưới.

Một là vì chuyện của hồi môn nên cảm thấy áy náy, hai là Lý Thắng hứa sẽ lấy ra một phần đặc sản vùng núi từ tiệc cưới cho họ mang về, nên tạm thời im lặng trên bàn tiệc.

Lý Thắng sợ Tưởng San San tức giận, nên cũng không nói cho nàng biết chuyện đặc sản.

Đến khi qua đêm tân hôn, mới nói với nàng chuyện này.

Tưởng San San bực bội: "Sao phải cho bọn họ chứ? Lần này lấy được rồi, lần sau còn đòi cái khác nữa thì sao."

Cô ta vừa nghĩ đến chuyện bị thằng em cướp mất công việc cùng cơ hội ở lại thành phố, còn cả những đồ vật bà nội để lại cho mình, dù là không đáng tiền đi nữa, chỉ là đồ làm kỷ niệm, mà đều bị cha mẹ cướp hết, trong lòng lại không cách nào bình tĩnh được.

Lý Thắng vuốt ve cô ta, nói: "Cứ để lại nửa cân nấm với nửa cân rau khô rừng thôi, chặn miệng họ lại, tránh cho làm ầm lên trong đám cưới, đợi đến ngày mai nếu bọn họ gây sự thì cứ kệ bọn họ làm gì thì làm."

Lúc này Tưởng San San mới "phì" một tiếng cười ra.

Ăn tối xong, cô dâu chú rể vào động phòng, hưng phấn của mọi người vẫn chưa tan hết, bèn rủ nhau đi đánh bài.

Liêu Thịnh gọi Hàn Đông Nguyên, Hàn Đông Nguyên thì uống nhiều rượu, mà Trình Nịnh lại đang ngồi bên cạnh, lúc này còn đâu tâm trạng đánh bài nữa?

Liêu Thịnh bèn theo mấy người Chu Tiên Khai về khu ký túc xá đánh bài.

Chu Hiểu Mỹ và Vương Hiểu Quyên cũng rủ Trình Nịnh, nói: "Nịnh Nịnh, bọn mình cũng đi đánh bài đi."

Trình Nịnh trong lòng vướng bận chương trình buổi tối, muốn về làm tiếp, với lại ngày mai còn phải dậy sớm lên xã, bèn lắc đầu, nói: "Các cậu đi đi, tớ mai phải dậy sớm đi xã rồi."

Mọi người cũng liền không hề giữ nàng lại.

Hàn Đông Nguyên cùng Trình Nịnh cùng nhau trở về.

Vương Hiểu Quyên nhìn bóng lưng của Hàn Đông Nguyên và Trình Nịnh, hỏi Thẩm Thanh đứng bên cạnh: "Thẩm Thanh, ngươi có cảm thấy, có cảm thấy xưởng trưởng của chúng ta và Nịnh Nịnh có gì đó không giống không?"

Không thể không nói, trực giác của phụ nữ thật đáng sợ.

Đương nhiên là không giống!

Quả nhiên, chỉ có phụ nữ mới hiểu nhau!

Nàng gật đầu, gật đầu lia lịa, nói: "Đúng là không giống!"

Không chỉ là lúc trước việc anh ta chủ động rót nước và đưa trà, sau này cô chú ý thấy, trên bàn khi nhìn Hàn Đông Nguyên có vẻ như anh ta chỉ luôn uống rượu hoặc nhìn Liêu Thịnh và những người khác ồn ào, không quan tâm đến điều gì, nhưng khi lơ đãng vẫn có thể phát hiện ánh mắt anh ta thật ra vẫn luôn đặt trên người Trình Nịnh.

Trình Nịnh cũng có sự thay đổi.

Cô mỗi ngày làm việc cùng Trình Nịnh, thời gian dài cũng hiểu rõ về cô, cô đối với Hàn Đông Nguyên có một sự thân cận rất tự nhiên, nhưng không có tình cảm nam nữ, ít nhất vẫn chưa tới mức đó, nhưng hôm nay nhìn cô, lại có một chút gì đó giống như, giống như một nụ hoa bao lẳng lẽ hé ra một kẽ hở, mang theo chút ngây thơ xinh đẹp, sự e dè thăm dò một thế giới mới lạ, hồn nhiên và e thẹn, có một vẻ đẹp rung động lòng người.

Đây là mối quan hệ tiến thêm một bước sao?

Thẩm Thanh không phải người thích nhiều chuyện, nhưng nhìn bóng lưng của Trình Nịnh và Hàn Đông Nguyên, chút lòng tò mò ít ỏi kia cũng rục rịch muốn tìm hiểu.

Trình Nịnh và Hàn Đông Nguyên trở về sân.

Sau một ngày một đêm, Trình Nịnh đã điều chỉnh lại bản thân, hơn nữa, trừ lúc đầu có chút không bình thường, thì bây giờ Hàn Đông Nguyên về cơ bản vẫn là Hàn Đông Nguyên như trước, Trình Nịnh cũng khôi phục bình thường, tuy rằng thỉnh thoảng nghĩ đến từ "đối tượng" vẫn còn có chút gượng gạo.

Phòng của Trình Nịnh ở cuối dãy bên phải, phòng của Hàn Đông Nguyên thì ở vị trí thứ hai từ cuối dãy bên phải đếm ngược lại, hai phòng liền nhau.

Trở về đến trước phòng Hàn Đông Nguyên.

Khi đến nơi, Trình Nịnh ngẩng đầu liếc nhìn Hàn Đông Nguyên, nói với anh: "Vậy ta về phòng đây, sáng mai bảy giờ, nếu ta không dậy thì anh gọi chúng ta."

Trình Nịnh rất dễ ngủ quên.

Nhưng Hàn Đông Nguyên mỗi sáng đều dậy chạy bộ, còn đúng giờ hơn cả đồng hồ báo thức."Ta đưa ngươi qua."

Hàn Đông Nguyên đứng ở cửa phòng mình nói.

Trình Nịnh: "???"

Chỉ có mấy bước chân...

Bình thường anh ta sẽ không đưa cô, nhưng mỗi lần đều đứng ở cửa phòng mình, đợi cô vào phòng mới trở về phòng của mình.

Cô lắc đầu, nói: "Anh cứ ở đây đi, tự ta về được rồi."

Hàn Đông Nguyên không có ý kiến gì.

Cô đi về phía trước hai bước, Hàn Đông Nguyên ở phía sau đột nhiên nói: "Ngươi về còn muốn làm cái phương án ứng phó bất ngờ kia sao? Ta làm cùng ngươi nhé."

Trình Nịnh sững sờ, quay đầu nhìn anh.

Hàn Đông Nguyên có logic rõ ràng, nhìn nhận vấn đề luôn có thể đánh trúng điểm mấu chốt, làm việc với anh hiệu suất thực sự rất cao, lại còn thoải mái, thỉnh thoảng còn có sự vui vẻ khi khai sáng điều gì đó, nhưng đã khuya thế này rồi, nghĩ đến tối qua, Trình Nịnh liền cảm thấy thôi vậy.

Cô quay đầu nhìn anh, tuy rằng trời đã tối, nhưng hai người khoảng cách gần, cô vẫn thấy được trong mắt anh sự dịu dàng và ý cười.

Nụ cười đó, nói như thế nào đây, mang theo một chút ánh hào quang trêu chọc người khác, rất rõ ràng là đang đùa giỡn cô.

Trình Nịnh: "???"

Nụ cười này của anh, Trình Nịnh ngược lại cảm thấy có chút quen thuộc.

Trước đây rất lâu khi anh trêu chọc cô, cô tức giận đến muốn giơ chân thì anh thỉnh thoảng liền sẽ dùng loại nụ cười lười biếng mang theo chút cao ngạo như vậy để nhìn cô.

Khi đó Trình Nịnh rất ghét anh, ghét cả cái nụ cười đó.

Trình Nịnh khi đó thật không dám chọc anh, nhưng có khi cực kỳ tức giận cũng biết lấy đồ vật ném anh, nụ cười này của anh thành công khơi dậy cả thù mới hận cũ của Trình Nịnh, đáng tiếc trên tay không có đồ gì, nếu không cô đã ném qua rồi.

Nhưng thực sự không thể nhịn được, cô nghiến răng, bước trở lại liền đưa tay véo mặt anh.

Hàn Đông Nguyên đứng ở đó.

Nhìn có vẻ rất tỉnh táo, nhưng vì tối nay có chuyện trong lòng, nhất thời không chú ý, nên đã uống hơi nhiều rượu.

Rượu cao lương đó nghe thì thanh hương, nhưng hậu vị lại rất mạnh.

Lúc này anh đứng ở đây, nhìn Trình Nịnh, đầu óc vẫn còn tỉnh táo, nhưng thân thể và cảm xúc rõ ràng vẫn bị thứ rượu cao lương đó ảnh hưởng.

Lúc này trong lòng và trong mắt anh đều chỉ có cô.

Tác giả có lời muốn nói: Hàn ca, đừng có mù quáng uống rượu, ngươi xem, tối đến bản thân khó chịu không kìa, ha ha ha ha ~ Cảm tạ tiểu thiên sứ đã ném lựu đạn: Ngôn tình cuồng nhiệt thích 1 quả; Cảm tạ các tiểu thiên sứ ném địa lôi: Ngôn tình cuồng nhiệt thích, 65513579, rùa hóng mát, A Chân Gia đáng yêu 1 quả; Cảm tạ tiểu thiên sứ rót dung dịch dinh dưỡng: Li BEralxia 110 bình; nguyệt thù 60 bình; hàng sau tựa cửa sổ 32 bình;ǒΧ″ 30 bình; Hội trưởng Hiệp hội Tương ớt Trung Quốc☆ 25 bình; Hồ ly không phải yêu, đừng có bám theo 20 bình; A Ngốc 17 bình; dương dương chạy nhanh, gấu mập, huyền âm bảo bối rất thích cười 10 bình; làm sao đây _nami 7 bình; kéo dài 3 bình; trúc thu, Thiên Mạch hồng trần, Thủy Liễm Diễm, kẹo cầu vồng 2 bình; Không xem ngược văn, đừng làm tổn thương, 46243623, nhạc điên điên nhi, kẹo mạch nha, hoài chỉ chỉ chỉ chỉ giấy, ada_lou, aishuo, minh nguyệt tùng tại chiếu, mân mân, tình có thể hiểu 316, chi hạ 1 bình; Vô cùng cảm tạ mọi người đã ủng hộ, ta sẽ tiếp tục cố gắng!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.