Từ Kiến Quốc còn chưa đi, hắn nghe được lời Liêu Thịnh nói, nhìn Liêu Thịnh, lại nhìn Trình Nịnh, hỏi: "Các ngươi quen nhau?""Ừ," Liêu Thịnh không lên tiếng, Trình Nịnh đáp trước một tiếng, ánh mắt vẫn nhìn Liêu Thịnh, hỏi: "Liêu Thịnh ca, Tam ca của ta đâu?"
Liêu Thịnh há miệng.
Hắn đã hiểu ra, bước lên trước, tay tự nhiên nhấc hành lý của Trình Nịnh đặt trên đất lên, nói: "Đi huyện rồi, phải ngày mai mới về."
Nói xong liếc nhìn ra ngoài, nhíu mày, nói: "Tuyết rơi rồi, có khi phải hai ba ngày nữa mới về được."
Rồi hỏi Trình Nịnh: "Sao lại thế này? Ngươi tới đây tìm Tam ca của ngươi à?"
Không thể nào, quan hệ của các ngươi đâu có tốt đến vậy.
Hắn là bạn từ bé của Hàn Đông Nguyên, quá rõ chuyện này.
Tính tình Đông Nguyên ấy, người khác nhắc đến "muội muội" này của hắn, hắn đã cho người ta mặt lạnh được rồi."Không phải," Trình Nịnh lắc đầu.
Thế mà lại ra ngoài sao?
Nàng có chút thất vọng, nhưng vẫn nhanh chóng lấy lại tinh thần, cười nói: "Không phải tìm hắn, ta cũng xuống nông thôn.""Hạ, xuống nông thôn?"
Liêu Thịnh thật sự sốc đến cực độ."Ngươi, vậy công việc của ngươi?"
Hắn suýt nữa buột miệng nói bậy.
Lúc trước Đông Nguyên đã không muốn để nàng xuống nông thôn, cho nàng công việc, xuống nông thôn, mặt sẽ đen đến cỡ nào, khoảng thời gian đó không ai dám trêu hắn, hút không biết bao nhiêu điếu thuốc.
Thế mà, nàng lại tự mình chạy tới đây?"Nhường cho người khác."
Một ngàn đồng cùng một đống phiếu lớn còn đang được ôm trong túi đây.
Một ngàn đồng này cộng thêm các loại phiếu, không cần người nhà cho, cũng đủ cho nàng ăn ngon mặc đẹp ở nông thôn rồi....Tuy rằng còn phải trả lại cho Hàn Đông Nguyên.
Liêu Thịnh: "..."
Chỉ nhẹ nhàng một câu nhường cho người khác?
Từ Kiến Quốc và Mẫn Nhiên đứng đó cũng tò mò quan hệ giữa Trình Nịnh và Liêu Thịnh.
Bọn họ cũng nghe được câu "Tam ca của ta đâu?" của Trình Nịnh và câu trả lời của Liêu Thịnh.
Mẫn Nhiên không biết.
Nhưng Từ Kiến Quốc lập tức nghĩ đến Hàn Đông Nguyên.
Nhưng cô nương này không phải họ Trình sao?"Em gái Đông Nguyên?"
Từ Kiến Quốc hỏi.
Gân xanh trên trán Liêu Thịnh giật giật.
Đông Nguyên ghét nhất người khác gọi cô ta là em gái của mình.
Con gái lớn hay ngại, đám người bọn họ đâu phải không ai có ý với nàng, vừa mới lộ ra chút ý tứ, mặt Đông Nguyên đã lạnh như băng, suýt chút nữa không hù chết người ta, sau đó bọn họ cũng chỉ dám đứng xa nhìn, trong lòng mắng một câu đồ phá đám....Sao người này cũng chạy đến đây rồi?
Hắn đương nhiên không cho rằng Trình Nịnh đuổi theo Đông Nguyên đến đây.
Hai người này, không hợp nhau.
Hắn ở cùng bọn họ trong một đại viện mười mấy năm, lẽ nào lại không rõ?
Hắn hàm hồ "Ừ" một tiếng, nói: "Cũng không phải vậy đâu."
Trước khi Đông Nguyên về, hắn không muốn dính líu nhiều đến chuyện này.
Nhưng không thể không quản Trình Nịnh.
Dù thế nào, cũng là muội tử mà mình đã chứng kiến trưởng thành.
Hắn tiến lên nhấc hành lý của Trình Nịnh lên.
Hắn dáng người cao lớn, mấy thứ đồ này không đáng gì, thấy nữ thanh niên trí thức mới tới đang muốn nói rồi thôi, tiện tay giúp cô ta xách thêm một túi lớn, liền đi thẳng đến khu ký túc xá của nữ thanh niên trí thức, đi vài bước mới phản ứng, quay đầu lại hỏi Trình Nịnh: "Ở đâu?"
Từ Kiến Quốc cũng hoàn hồn.
Hắn giúp Mẫn Nhiên xách cái gói to khác, nói: "Phía sau kia kìa."
Mấy người đi ngang qua ký túc xá đầu tiên của nữ thanh niên trí thức, Triệu Chi vừa bỏ đồ và chào hỏi bạn cùng phòng xong, vừa định ra đóng cửa, liền thấy Từ Kiến Quốc và một nam thanh niên cao lớn đang giúp Trình Nịnh và Mẫn Nhiên xách hành lý đưa bọn họ về ký túc xá, tay nắm khung cửa vô thức nắm chặt, hơi mím môi.
Nhưng những người kia không thấy Triệu Chi, đã đi qua rồi.
Trong ký túc xá ba người đều có mặt.
Một người trong đó đã thấy trước đây, tên là Hứa Đông Mai.
Hai người còn lại một người tên Vương Hiểu Quyên, một người tên Mã Đình Đình.
Giường trong ký túc xá là kiểu lò sưởi hình chữ U, ban đầu ba người ngủ song song đối diện ở đầu giường, phần chìa ra hai bên làm bàn.
Mấy người đã biết có hai người mới đến ở ký túc xá, lén bàn bạc một chút.
Lúc này mấy người đi vào, Từ Kiến Quốc giới thiệu xong, Hứa Đông Mai liền nói với Trình Nịnh và Mẫn Nhiên kết quả bàn bạc, nói rằng dời bàn ra phía trong một chút, nhường cho hai người ngủ ở hai góc chìa ra, như vậy có một cái bàn cách ba người phía trong.
Dù sao không phải ba người bọn họ bài xích người mới đến, mà thật sự là người hoàn toàn xa lạ, cũng không biết tính nết, thói quen vệ sinh như thế nào, có một cái bàn ngăn cách cũng có thể giảm bớt chút xíu.
Việc này cũng hợp ý Trình Nịnh và Mẫn Nhiên, liền đồng ý.
Quyết định xong Từ Kiến Quốc và Liêu Thịnh bắt đầu bận bịu di chuyển bàn.
Di chuyển bàn xong, Từ Kiến Quốc liền dừng tay, nhưng Liêu Thịnh lại tỉ mỉ giúp Trình Nịnh lau chùi lò sưởi, lau đi lau lại, lau xong còn dùng tay vuốt lên một cái, xem đã sạch chưa, khiến Từ Kiến Quốc và mấy người trong ký túc xá trợn mắt há mồm.
Đây chính là Liêu Thịnh.
Bình thường rất hậu đậu cứ như một tên ngốc vậy, giờ lại quan tâm một cô nương cẩn thận đến thế?
Các nàng lại nhìn Trình Nịnh.
Thanh niên trí thức mới đến này thật xinh đẹp, mềm mại như có thể véo ra nước vậy.
Mọi người có vẻ hiểu ra điều gì đó.
Mã Đình Đình cắn môi, từ lúc Liêu Thịnh xách hành lý của Trình Nịnh vào, sắc mặt cô ta đã không tốt lắm.
Mọi người đang suy nghĩ thì liền thấy Liêu Thịnh hỏi Trình Nịnh: "Trình Nịnh, ngươi mang đệm và ga giường chưa?"
Nói xong liền nhìn hành lý của Trình Nịnh.
Trình Nịnh gật đầu rồi lại lắc đầu: "Ga giường có rồi, đệm phải đợi nhà gửi lên, có một cái chăn, chắc cũng đủ dùng."
Liêu Thịnh nhíu mày.
Hắn há miệng, muốn nói "Vậy lấy của ta cho ngươi dùng trước", nhưng vừa nghĩ đến ánh mắt hung dữ của Hàn Đông Nguyên đang nhìn mình chằm chằm, câu vừa định thốt ra liền biến thành: "Vậy ta lấy của Đông Nguyên cho ngươi dùng trước, dù sao tuyết rơi, ngày mai hắn cũng không về được, đợi mai ta sẽ đi tìm người quen trong làng đổi cho ngươi cái mới...Thời tiết này, gửi đồ không biết đến khi nào mới có thể tới nơi."
Trong nhà người quen bình thường đương nhiên không có chăn mới.
Nhưng đúng lúc bí thư đại đội Chu Phác Hòe tháng này gả con gái, chắc chắn đã chuẩn bị chăn làm của hồi môn.
Hắn lấy chiếc radio đã tân trang lại của Đông Nguyên đổi với nhà Chu, chắc chắn họ sẽ vui mừng đến mức cười toe toét cho mà xem.
Dù sao chiếc chăn đổi ra rồi ngày sau có thể đến cửa hàng cung tiêu của xã mua cái khác, còn radio đâu phải nói mua là mua được, không những đắt, lại còn cần có phiếu nữa....Về phần Đông Nguyên trở về sẽ nổi giận với hắn, thôi, hắn có thể trơ mắt nhìn em gái mình bị cóng chết hay sao?
Mọi người: !!!
Lấy của Hàn Đông Nguyên?
Hại đối tượng cũng kinh thật?
Lấy chăn của bạn mình hại đối tượng của mình?
Rồi các nàng liền nghe thấy Trình Nịnh cười híp mắt nói: "Tốt, vậy thì lấy chăn của Đông Nguyên ca đi, chăn của ta mỏng lắm, có thể cùng người quen trong làng đổi, mai ta với người quen đổi thêm chăn đệm."
Mọi người:??? Các ngươi ???
Sắc mặt Mã Đình Đình càng là thay đổi liên tục.
Ban đầu cô ta nghe Liêu Thịnh hỏi Trình Nịnh chăn có đủ không, trong lòng đã thấy lo lắng, nghe hắn nói đưa chăn của Hàn Đông Nguyên cho Trình Nịnh, một ý nghĩ khác lập tức lóe lên trong đầu.
Liêu Thịnh cũng cảm thấy đầu mình "Oanh" một tiếng.
Thật ra, sau khi nói xong hắn đã hối hận.
Hắn càng không ngờ Trình Nịnh lại đồng ý nhận, còn muốn cả chăn nữa!
Đây là muốn lấy mạng của hắn rồi!
Trình Nịnh hoàn toàn không để ý đến phản ứng của người khác.
Nếu là Trình Nịnh của kiếp trước, tự nhiên sẽ không nhận.
Nhưng làm ma mấy chục năm, mùa đông này, mượn chăn ga có gì đâu chứ?
Liêu Thịnh lắp bắp: "Hay là, hay là để ta đi. Ta lấy của ta cho ngươi."
Hắn đi về phía giường của Đông Nguyên."Không cần, cứ lấy của Đông Nguyên ca."
Nàng không gọi "Tam ca", nàng cũng biết Hàn Đông Nguyên ghét nàng, nàng nhớ ngày xưa rất lâu, hắn ghét mình gọi hắn "Tam ca", lúc nhỏ còn nói "Ngươi là ai mà gọi ta Tam ca, xê ra" các kiểu...
Đây quả thật là đâm lao phải theo lao mà.
Nhưng cuối cùng Liêu Thịnh vẫn quyết định thôi thì cứ liều vậy, lấy thì lấy thôi, tranh thủ trước khi Đông Nguyên về mai phải tìm người quen trong làng đổi chăn mới cho cô ta.
Cuộc đối thoại và biểu tình của hai người thật kỳ lạ.
Chủ yếu là, đó là Hàn Đông Nguyên mà.
Nếu Liêu Thịnh ngốc nghếch như thằng 250, thì Hàn Đông Nguyên... dáng vẻ của Hàn Đông Nguyên như là một con quỷ sống, chớ lại gần.
Tuy rằng hắn dường như có quan hệ khá tốt với người trong đội.
Tưởng tượng đến chuyện cô nào đó không được hắn đồng ý lại lấy chăn của hắn xem...
Hình ảnh này không dám tưởng tượng.
Nhưng bây giờ rõ ràng là chuyện này đang xảy ra.
Ánh mắt của mọi người liên tục đảo qua lại trên người Trình Nịnh và Liêu Thịnh, Vương Hiểu Quyên bộc trực hơn thì không nhịn được hỏi: "Liêu thanh niên trí thức, Trình thanh niên trí thức là đối tượng của anh?""Không, không phải," Liêu Thịnh giật mình.
Hắn cũng không dám.
Trong đám huynh đệ bọn hắn, không ai dám cả.
Ai dám có ý đồ với nàng?
Không bị cái thằng oắt Hàn Đông Nguyên đánh chết sao?"Vậy là đối tượng của Hàn thanh niên trí thức?"
Mã Đình Đình hỏi.
Cho dù không phải là đối tượng của Liêu Thịnh, Mã Đình Đình vẫn không yên tâm, chỉ khi nào xác định được một suy đoán nào đó thì cô ta mới có thể yên lòng.
Liêu Thịnh đang giúp Trình Nịnh thu dọn giường chiếu, nghe Mã Đình Đình nói vậy thì suýt chút nữa làm rơi cả tấm chăn Trình Nịnh đang cầm trên tay, nghĩ đến gương mặt lạnh tanh mang theo sát khí của Hàn Đông Nguyên thì cảm thấy tóc gáy cũng muốn dựng đứng lên.
Hắn trừng mắt nhìn Mã Đình Đình một cái: “Ngươi cũng biết đấy! Đông Nguyên hắn tìm ai cũng không thể tìm nàng! Đây là muội tử hàng xóm của chúng ta, chịu sự dặn dò của người nhà nàng phải chiếu cố, ngươi đừng có ăn nói lung tung, đắc tội Đông Nguyên, coi chừng ngươi phải lên núi kiếm củi đó!”
Mã Đình Đình: … Đến mức vậy sao?
Nàng bực bội nghiêng đầu qua.
Trình Nịnh nhìn Liêu Thịnh lại nhìn Mã Đình Đình, cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn.
Cô bạn cùng phòng này rõ ràng là có chút khác biệt với Liêu Thịnh.
Liêu Thịnh thì vẫn ngốc nghếch như vậy, nhưng rõ ràng hắn đối với cô thanh niên trí thức họ Mã này có chút không giống bình thường...
Nàng không thể phá hỏng nhân duyên của Liêu Thịnh được!
Nếu không thì quá có lỗi với Liêu thím!
Nàng lập tức ngồi ngay ngắn lại, nghiêm túc giải thích với Mã Đình Đình: "Ta với Liêu Thịnh và cả anh thanh niên trí thức Hàn mà ngươi nói đều là người ở trong một khu nhà, ta với anh Hàn kia còn có chút họ hàng xa, ta xuống nông thôn, cô của ta dặn đi dặn lại phải nhờ bọn họ chiếu cố ta một chút, nên ta mới tìm người nhà bọn họ, cho nên ngươi thấy đó, anh thanh niên trí thức Liêu tuy rằng ghét bỏ nhưng vẫn phải làm chút chuyện, đợi hai hôm nữa ta quen thuộc chỗ này rồi thì sẽ không làm phiền anh ấy nữa đâu, ngươi đừng có hiểu lầm.”
Mặt Mã Đình Đình đỏ lên.
Cũng không nên vì tức giận mà nói những lời khó nghe trước mặt Liêu Thịnh.
Nàng có chút ngại ngùng nói: "Hiểu lầm cái gì chứ, bất quá ở bên ngoài thì cũng nên chú ý một chút, nếu không thì chúng ta đám nữ thanh niên trí thức chịu thiệt."
Trình Nịnh liền cười với nàng một cái, nói: “Biết rồi, yên tâm, không sao đâu.”
Nói xong dừng một chút, nàng cười liếc nhìn Liêu Thịnh, sau đó lại giải thích với Mã Đình Đình: “Ngươi xem đó, anh thanh niên trí thức Liêu cũng biết chừng mực lắm chứ, nếu không thì mượn chăn đệm này nọ, anh ấy nhất định phải chuyên môn đi mượn của anh thanh niên trí thức Hàn cho ta à? Cũng là để tránh hiềm nghi thôi."
Mọi người:…Vậy còn anh thanh niên trí thức Hàn thì sao? Chẳng lẽ không cần tránh hiềm nghi sao?
Dường như nhìn ra thắc mắc của mọi người, Trình Nịnh liền cười nói tiếp: "Đợi anh thanh niên trí thức Hàn về thì chắc chắn mặt mày sẽ đen thui như Bao Công thôi...Anh thanh niên trí thức Liêu cũng chỉ là nhân lúc anh thanh niên trí thức Hàn không có ở đây mà thôi, nhưng mà dù sao thì anh thanh niên trí thức Hàn cũng chắc chắn không tìm đối tượng ở đây đâu, có hiểu lầm một chút cũng không quan trọng."
Mượn cơ hội để thanh minh cho Liêu Thịnh, lại nói rõ là Hàn Đông Nguyên sẽ không tìm đối tượng....Nàng không muốn làm lỡ dở nhân duyên của Liêu Thịnh, nhưng sau khi Hàn Đông Nguyên gặp chuyện thì bên người lại không có bất kỳ người phụ nữ nào.
Vậy thì trước khi giải quyết những chuyện đó không nên gây thêm phiền phức.“A,” Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Trình Nịnh, đến cả Mã Đình Đình cũng quên mất ngượng ngùng mà tò mò nhìn về phía nàng.
Vương Hiểu Quyên tiếp tục phát huy năng lực buôn chuyện, hỏi: “Tại sao, tại sao anh thanh niên trí thức Hàn lại chắc chắn sẽ không tìm đối tượng ở đây...Có phải anh ta có đối tượng ở thành Bắc rồi không?""Cái này thì ta cũng không biết," Trình Nịnh chân thành nói: "Chỉ là trước khi ta đến, nghe bà nội Hàn kể lể, nói mấy năm nay anh thanh niên trí thức Hàn đi xuống nông thôn mà quen ai là điềm xấu, nên tuyệt đối không được tìm đối tượng ở đây.”
Mọi người: !!!
Thật hay giả vậy?
Ngay cả Liêu Thịnh cũng kinh ngạc nhìn về phía Trình Nịnh.
Chuyện này đến cả hắn cũng không biết!
Nhưng hắn hoàn toàn không nghi ngờ Trình Nịnh.
Nàng không có lý do gì để nói dối chuyện này cả.
Mọi người thực sự giật mình đến mức quên hết cả chuyện buôn dưa lê khác.
