Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 70: Trọng Sinh Chi Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh

Chương 98: Ngươi cũng biết như thế lêu lổng không giống dáng vẻ đi




Hàn Đông Nguyên thấy nàng đột nhiên khóc, sững sờ một chút, sau đó đưa tay giúp nàng xoa xoa, gọi nàng: "Nịnh Nịnh."

Hỏi nàng, "Sao vậy?"

Trình Nịnh cũng không biết mình vì sao lại thế.

Có lẽ là vì đêm tối thế này, hắn lại dùng giọng điệu đó nói với nàng những lời như vậy, khiến nàng khó chịu chăng.... Hắn vẫn là một người kiêu ngạo như thế.

Dù ngữ khí của hắn có cố tỏ ra bình thường, nhưng lời nói đó thốt ra vẫn quá hèn mọn.

Hắn do dự một chút, đưa tay kéo nàng vào lòng, vừa giúp nàng lau nước mắt, vừa dỗ dành nàng: "Thật x·i·n l·ỗ·i, có phải tối qua làm em sợ rồi không? Ngoan, đừng khóc, sau này ta sẽ không làm vậy nữa, đều sẽ làm theo ý em, được không? Hôm qua ta không nhịn được..."

Hắn quá muốn nàng.

Nhưng lại không thể làm gì hơn, chỉ có thể hết lần này đến lần khác hôn nàng, nghe nàng hết lần này đến lần khác gọi hắn "Tam ca", như thể trong lòng có một cái vực sâu không đáy, chỉ có như vậy mới có thể vơi đi chút ít sự đói khát trong vực sâu ấy.

Nàng nói đúng, hắn thật sự có b·ệ·n·h.

Hắn vẫn luôn biết mình có b·ệ·n·h, nhưng cứ nghĩ sau khi ở bên nàng, b·ệ·n·h này sẽ khỏi, ai ngờ lại ngày càng đ·i·ê·n rồ.

Hắn nghĩ, nếu từ đầu chưa từng có được thì đã bỏ qua rồi.

Chắc có lẽ cũng có thể luôn nhẫn nhịn được.

Đã có được rồi lại mất đi, còn muốn hắn nhịn?

Vậy thì thật là nghĩ cho hắn quá tốt rồi.

Trình Nịnh nghe ra sự ảo não và tự trách trong giọng hắn, dù trong lòng nàng vẫn còn sợ hãi chuyện tối hôm qua, nhưng sau khi khóc một trận, cuối cùng cũng đã trút được không ít...

Thật ra, nàng cũng không có làm ra vẻ quá mức.

Chỉ là, hắn cũng dọa người quá đó thôi.

Nàng qua loa lau nước mắt, mới nhỏ giọng nói: "Ngươi cũng không cần ủy khuất chính mình như vậy."

Hàn Đông Nguyên thấy nàng không khóc nữa, giọng nói cũng mềm lại, lòng hắn cũng vì thế mà mềm nhũn rối tinh cả lên.

Hắn nói: "Ta ủy khuất cái gì? Ta cam tâm tình nguyện, bất quá đôi khi ta đích thực khống chế không được chính mình, nhưng em yên tâm, dù ta không khống chế được chính mình, cũng sẽ không làm chuyện tổn thương em, trước khi kết hôn tuyệt đối sẽ không đối với em làm những chuyện không nên làm..."

Tuy rằng hắn rất muốn, nhưng vẫn phải có giới hạn cuối cùng.

Trình Nịnh liếc hắn một cái.

Thật ra với một du hồn phiêu bạt mấy chục năm như nàng, chuyện hắn làm tối qua và một bước cuối cùng kia thì có gì khác nhau lớn đâu?

Sau này thời đại trước khi kết hôn sống chung cũng đều là chuyện hết sức bình thường.

Thật ra nàng cũng không để ý chuyện đó lắm.

Chỉ là, chỉ là nàng không để ý chuyện đó, nhưng hắn có cần phải làm quá lên thế không...

Nàng lắc lắc đầu, nghĩ nghĩ, nói: "Tam ca, sao ngươi tự nhiên lại như vậy; trước kia đâu có thế."

Hàn Đông Nguyên cúi đầu, im lặng dùng đũa cắt gà và trứng cho nàng, rồi mới ngước mắt nhìn nàng, chậm rãi nói: "Ta có đôi khi sẽ mắc b·ệ·n·h. Lúc trước chẳng phải em còn mắng ta, nói cả đời này ta không cưới được vợ, trời sinh cô độc sao? Ta đôi khi sẽ có một loại ảo giác, giống như lời kia thật sự là thật, em sẽ rời bỏ ta... Nên sẽ p·h·át b·ệ·n·h."

Trình Nịnh: "..."

Trình Nịnh sững sờ nhìn hắn, lập tức gần như không giữ nổi vẻ mặt.

Nàng há miệng, lại mím môi, một hồi lâu mới dịu dàng nói: "Tam ca, ngươi cũng nói đó chỉ là ảo giác thôi mà, em đã nói với anh rồi, em còn từng mơ thấy rất nhiều chuyện đấy, nhưng những chuyện đó sẽ không xảy ra nữa, đời này chắc chắn sẽ không xảy ra nữa."

Dừng một chút, lại giải thích cho lời mắng mỏ trước đây của nàng: "Ngươi cũng nói đó là em mắng ngươi mà, lời mắng người thì sao mà đúng được? Ngươi nghĩ xem, lúc đó ngươi đáng ghét thế nào, nếu ngươi thật sự luôn như vậy thì đúng là không cưới được vợ thật đấy, nhưng bây giờ anh chẳng phải khác rồi sao?"

Hàn Đông Nguyên im lặng nhìn nàng, hỏi: "Chắc chắn sẽ không xảy ra nữa?""Ừ."

Trình Nịnh khẳng định gật đầu."Em nhất định sẽ gả cho ta, sẽ luôn ở bên cạnh ta?"

Hắn đưa tay sờ mặt nàng, chậm rãi nói: "Những người khác ta không cần ai cả, chỉ cần em."

Dưới ánh đèn, vẻ mặt hắn như phủ một tầng mây mù nhàn nhạt, giọng điệu thản nhiên, nhưng những lời này lại giống như đinh đóng chính xác vào tim nàng.

Khiến tim nàng đau buốt.

Trước đây không phải nàng không cảm nhận được.

Nhưng nàng luôn không muốn vạch trần, bởi vì một khi vạch trần, nàng sẽ gần như không chịu n·ổi.

Nàng nửa ngày không nói nên lời.

Hàn Đông Nguyên cúi đầu, gắp một miếng đậu rang đút nàng.

Trình Nịnh muốn từ chối, nhưng lại không muốn giả tạo, đưa tay cùng nhau nắm lấy đôi đũa ăn, chậm rãi nhai, hương vị khó tả, một hồi lâu mới nhẹ giọng nói: "Tam ca, em tự ăn được rồi. Em nhớ là, hồi nhỏ anh ăn cơm cũng chẳng bao giờ đút em, chỉ hung dữ liếc mắt một cái, có cảm giác một giây sau sẽ hất cả bát của em đi, như không cho em ăn vậy."

Hàn Đông Nguyên sửng sốt, lập tức lộ ra chút ý cười.

Thì ra, nàng thật sự nghĩ như vậy.

Trình Nịnh thấy hắn cười.

Thật ra hắn lớn lên rất đẹp trai, chỉ là đường nét quá sắc sảo, hơn nữa ánh mắt lại lạnh lùng, nên luôn mang chút hung tướng.

Nhưng khi cười, mày mắt liền dịu dàng đi rất nhiều.

Nàng đưa tay cầm lấy đôi đũa, im lặng cúi đầu ăn vài miếng mì, sau đó hỏi hắn: "Anh không ăn sao?""Ăn rồi," Hắn nói.

Sau đó nàng liền nghe hắn nói tiếp: "Sau này sẽ đối xử tốt với em."

Trình Nịnh: "..."

Lòng nàng vừa chua xót lại chát đắng khó chịu đến lợi hại, không muốn ăn nữa, uống một ngụm nước, nói: "Tam ca, thật ra anh giống như trước đây là được rồi, em thấy trước kia như vậy cũng rất tốt; tính tình xấu một chút cũng không sao..."

Lúc mới đến, họ chung sống rất tốt mà.... Khi đó nàng thỉnh thoảng cũng sẽ bị chọc tức đến dựng tóc gáy, nhưng thật ra hắn cũng chỉ là miệng mồm xấu chút thôi, nàng muốn làm gì, hắn cũng chưa từng không đồng ý, trước giờ đối với nàng cũng đều là ta muốn thì ta cứ lấy, cũng không quản nàng, không yêu cầu nàng, không nhìn chằm chằm nàng...

Nhưng nghĩ đến đây nàng lại đột nhiên khựng lại.

Mặc kệ nàng, không yêu cầu nàng, không nhìn chằm chằm nàng, mà đối với nàng là ta muốn thì ta cứ lấy... Tức là nàng không cần gánh nặng bất cứ thứ gì, hứa hẹn bất cứ điều gì, mà có một người vô điều kiện cho nàng ta muốn thì ta cứ lấy.

Nàng lập tức đau đầu dữ dội.

Nàng đè lên đầu mình.

Hàn Đông Nguyên nhíu mày, một tay ôm nàng, một tay nắm lấy tay nàng đang đè đầu, hỏi: "Sao vậy?"

Nàng vùi đầu vào lòng hắn, một lúc lâu sau mới nói: "Tam ca, em sẽ luôn ở bên cạnh anh."

Trước kia nàng cũng luôn ở bên cạnh hắn mà.

Chỉ là hắn không thấy nàng thôi.

Hôm sau khi Trình Nịnh tỉnh dậy thì trời đã sáng hẳn.

Bên cạnh không có ai.

Hắn luôn luôn dậy rất sớm.... Nhưng thật sự nàng cũng không biết hắn đi từ lúc nào.

Nàng ngồi dậy, mở tủ quần áo tìm quần áo.

Bọn họ đã quyết định sau này sẽ ở lại công xã, nên phần lớn hành lý cũng đã chuyển đến.

Trình Nịnh chọn một chiếc váy hoa nhí màu xanh nhạt thay, mở cửa, trên bàn để bánh quẩy bánh nướng dưa muối, còn có hai ly nước, nàng nghe thấy tiếng động nhỏ phát ra từ phòng bếp, đi xuyên qua nhà chính vào phòng bếp, liền thấy hắn đang nấu cơm.

Nàng đứng ở cửa, hắn nghe tiếng động liền quay đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt dừng lại trên người nàng, nói: "Dậy rồi à? Bánh sắp xong rồi, một lát nữa là được."

Nói xong lại tiếp tục bận việc.

Trình Nịnh đứng ở cửa phòng bếp nhìn hắn một lát rồi đi lên từ phía sau ôm lấy hắn, thân thể hắn c·ứ·n·g đờ.

Trình Nịnh áp vào lưng hắn, hỏi: "Có đẹp không?"

Chiếc váy này là nàng trước đây tìm thợ may ở thành Bắc may cho, khoảng thời gian đó nàng đã làm rất nhiều quần áo.

Hàn Đông Nguyên bỏ muôi xuống, đưa tay đè lên tay nàng đang ôm ở eo mình, xoa nắn một chút, mới kéo nàng ra, quay đầu hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, lại quay đầu nhìn bánh trong nồi, mới nghiêng người nói nhỏ vào tai nàng: "Đừng quyến rũ ta, em biết ta không có chút sức chống cự nào với em... Cho dù em muốn hôm nay không ra khỏi cửa, thì ít nhất cũng ăn sáng đã."

Trình Nịnh bị hắn nói đến mặt đỏ bừng, hờn dỗi: "Lưu manh."

Nói rồi hít mũi, nhìn nhìn trong nồi, đẩy hắn ra, nói: "Khét rồi."

Hàn Đông Nguyên đương nhiên cũng nhận ra có chút khét, buông nàng ra, xoay người cầm muôi lật bánh, vừa lật vừa nói với nàng: "Em đứng qua một bên."

Trình Nịnh lại đột nhiên nổi ý xấu, lại tiếp tục kéo eo hắn, làm nũng: "Không muốn."

Lại nói, "Mà em không muốn ăn bánh rán bị khét."

Nói rồi nàng luồn tay vào áo hắn, õng ẹo: "Bây giờ em muốn ăn rồi."

Hàn Đông Nguyên: "..."

Hắn bị biến thành ý nghĩ ngổn ngang, thở dài, bỏ muôi trong tay xuống rồi một tay kéo nàng vào lòng, cúi đầu hôn, vội vàng cạy môi nàng ra, lập tức ôm lấy lưỡi nàng, Trình Nịnh "ưm" một tiếng, hoàn toàn mất hết sức chống cự..."Đã bảo em đừng quyến rũ ta mà," Hắn giữ nàng trong lòng, tay còn lại thuần thục xắn bánh ra đĩa, sau đó vứt muôi rồi lại cúi xuống vừa hôn vừa nói với nàng, "Cảm thấy sao? Tối qua chẳng phải ta đã nói với em rồi sao, em chỉ cần tùy tiện làm gì đó thôi là ta sẽ có phản ứng."

Trình Nịnh: "... Em muốn ăn điểm tâm."

Nhưng cuối cùng bữa sáng cũng là một tiếng sau mới ăn được.

Trình Nịnh từ tốn ăn cháo với quẩy, Hàn Đông Nguyên cắt cho nàng một miếng bánh rán, nàng làm như không thấy."Lát nữa ta với em đi tìm bí thư."

Hắn nói.

Trình Nịnh lúc này mới ngẩng đầu nhìn hắn liếc mắt một cái, nhưng lại nhanh chóng chuyển mắt đi nơi khác.

Hiện tại đã là đầu tháng bảy.

Lũ bất ngờ là vào cuối tháng 7.

Trình Nịnh ở trên núi đã lên danh sách một tờ giấy, tính toán mua đồ chở về trên núi, có lương thực còn có đồ dùng chữa bệnh, tiền thì không cần chính nàng móc, cứ vào sổ của nhà máy là được.

Bất quá lương thực còn dễ nói, đồ dùng chữa bệnh lại không dễ mua, cho nên nàng tính tìm Từ thư ký ký đơn trực tiếp tìm phòng y tế bên kia để lấy.

Mất không sai biệt lắm một tuần, còn riêng đi thị trấn một chuyến cuối cùng để mua đủ đồ.

Trong khoảng thời gian này, Hứa Đông Mai và Liêu Thịnh cũng chuyển đến công xã ở, bắt đầu hỗ trợ việc xưởng nội thất.

Viết các loại kế hoạch sản xuất, kế hoạch huấn luyện, kế hoạch tiêu thụ, phỏng vấn công nhân, nhận người trang hoàng thanh lý nhà xưởng, liên hệ thành Bắc mua lô công cụ sản xuất máy móc đầu tiên, thị sát nguyên liệu căn cứ, nói là thanh nhàn, kỳ thật còn bận gấp mấy lần so với ở trên núi.

Trình Nịnh làm một cái bảng thời gian các ngày quan trọng của xưởng nội thất cho hắn.

Hàn Đông Nguyên liếc nhìn, liền ném sang một bên, nói với Trình Nịnh: "Ngày 1 tháng 8 nhóm công nhân đầu tiên nhập chức bắt đầu tiếp thu huấn luyện tiến hành sản xuất, hiện tại đã là mười lăm tháng bảy, Trình Nịnh, ngươi có cần phải vội vàng như vậy không?"

Hắn mở nhà máy sau thôn vốn chỉ là không muốn giữa ngày hè đi làm ruộng, hiện tại mỗi ngày lao tâm khổ tứ còn không bằng đi làm ruộng đâu.

Về phần phải thế không?

Hơn nữa tháng 8, hắn có việc khác phải làm.

Trình Nịnh cười, đưa tay đánh vào mặt hắn, nói: "Ngươi vậy mà cũng thấy gấp?"

Nghĩ đến kiếp trước đối với cái tên cuồng công việc kia, chỉ như thế cái nhà máy, sợ là một tuần đã chuẩn bị xong, ép người bắt đầu làm việc rồi.

Hiện tại đã gần hai tháng mà hắn còn thấy nhanh, đúng là làm bộ.

Chẳng qua nàng vừa đánh vào mặt hắn, đã bị hắn kéo lại đây ấn lên đùi.

Trình Nịnh đỏ mặt, đẩy hắn ra nói: "Ngươi làm gì vậy, sắp trưa rồi, tỷ Đông Mai cùng Liêu Thịnh sắp về ăn cơm trưa."

Hàn Đông Nguyên không hề nhăn mày, nói: "Về thì về, bọn họ có phải chưa thấy bao giờ đâu."

Cúi đầu nói với nàng: "Tháng 8 chúng ta về nhà một chuyến, trước đính hôn, Trình di đồng ý, chúng ta liền đi lĩnh giấy chứng nhận."

Nói dừng một chút, nói tiếp: "Ngươi cũng biết là không kết hôn mà cứ lêu lổng với ta thế này rất không ra gì đúng không?"

Trình Nịnh: "..."

Nàng đã hoàn toàn không muốn thảo luận đề tài này, chỉ đưa tờ giấy kia cho hắn, nói: "Ngươi mau xem đi, chiều đem mọi việc giao lại cho Liêu Thịnh với tỷ Đông Mai, sáng sớm mai theo giúp ta đem đồ đều đưa lên núi, tiện thể cũng nên điều thêm chút nhân thủ về đây hỗ trợ, như vậy ngươi cũng không phải khổ cực vậy."

Nàng thật sự không biết người này vậy mà lại là người như vậy.

Hoàn toàn đảo ngược lại so với mấy chục năm nàng nhận thức.

Xin hỏi, hàng trả về thì phải làm sao đây?...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.