Cho nên cô hoàn toàn không cảm thấy ở đây thì có vấn đề gì, sớm chiều ở chung với anh thì có vấn đề gì
Mặc dù việc ngủ một phòng với anh có hơi kỳ quái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng việc này chỉ cần có lần đầu, những lần sau đều sẽ biến thành thói quen
Nhưng mà lúc sau Hàn Đông Nguyên cũng không tiếp tục ngủ trên mặt đất nữa, anh bảo người bỏ thêm một chiếc giường nữa ở trong phòng
Nhân viên giúp việc trong nhà đương nhiên rất khiếp sợ
Phải biết rằng bọn họ đã làm việc trong căn nhà này rất nhiều năm, trước đến nay chưa bao giờ thấy ông chủ của bọn họ mang bất kỳ một người phụ nữ nào đến căn nhà này, trên thực tế, bên người anh không bất kỳ người phụ nữ nào
Lúc này chủ nhân gần như không có tình người của bọn họ lại có một tình nhân, còn là một nữ tình nhân
Một nhân tình tuổi trẻ, xinh đẹp như tiên nữ...
cũng phải thôi, ngoại trừ tiên nữ như vậy, còn ai có thể làm cho ông chủ không giống người thường của bọn họ biến thành phàm nhân chứ
Bọn họ nhanh chóng liếc mắt nhìn Trình Ninh, không hiểu sao lại cảm thấy có chút không thể tin
Nhưng Hàn Đông Nguyên lại giới thiệu với bọn họ:
"Đây là vị hôn thê của tôi, sau này cô ấy chính là chủ nhân của nơi này, gọi cô ấy là phu nhân là được
Mọi người bối rối
Vị hôn thê, chủ nhân, phu nhân...
liên tục nhảy ba bậc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không những người nghe giới thiệu khiếp sợ, mà người được giới thiệu người cũng hoảng hốt
Trình Ninh bị anh dọa sợ, quay đầu trừng mắt nhìn anh, mọi người thức thời rời đi, chỉ còn dư lại hai người
Trình Ninh cả giận nói:
"Hàn Đông Nguyên, anh nói bậy gì đó?
Sao anh có thể nói như vậy chứ?
Cô thực sự rất tức giận, nhưng càng nói thì giọng cô càng nhỏ dần
Bởi vì Hàn Đông Nguyên trước mặt cô không phải là Hàn Đông Nguyên lúc còn trẻ, mặc dù tính tình của Hàn Đông Nguyên khi đó rất nóng nảy, nhưng cũng không phải là không thể phát giận, nhưng Hàn Đông Nguyên của bây giờ không giận tự uy, sâu không lường được, khí thế đó thực sự có thể làm lòng người run sợ lo lắng, cứ việc từ khi cô biến trở lại thành người, anh vẫn luôn vô cùng dung túng cô
Hàn Đông Nguyên làm cô tức giận
Đợi cô phát giận xong, rũ mắt uất ức không lên tiếng, anh mới ôn nhu nói với cô:
"Chỉ là nói với bên ngoài như vậy thôi, chúng ta nên sống như thế nào thì cứ sống như thế đó..
vậy em muốn làm sao bây giờ
Như vậy là tiện nhất rồi, chỉ có anh biết em ra sao, mặc kệ có chuyện gì anh cũng sẽ giúp em giải quyết, như vậy là tiện nhất, nhưng cũng chỉ là danh nghĩa thôi mà, em muốn làm gì cũng tùy em hết"
Thật ra anh cũng biết như vậy là quá nóng nảy
Anh thậm chí còn cảm thấy bản thân mình không xứng với cô
Bây giờ cô vẫn giữ dáng vẻ năm đó, mà anh, sớm đã không còn như xưa
Anh nghĩ tới việc giúp cô sắp xếp một thân phận thật tốt, để cô được tự do tự tại, sống một cuộc sống mà cô mong muốn
Nhưng mà trên thực tế, ngay cả buổi tối vừa mở mắt ra anh cũng muốn nhìn thấy cô
Làm sao anh có thể buông cô ra được
Vậy thì hãy để anh ích kỷ một lần đi
Bởi vì bọn họ nói với anh, năm đó, trước khi lâm chung, cô vẫn luôn nói, anh ba, vì sao anh lại muốn bỏ em
Có thể nói là chết không nhắm mắt
Trong nhật ký, cô nói, anh ba, chúng ta vẫn sẽ luôn ở bên nhau, mặc kệ là khi nào, anh đều đừng buông tay em ra, anh phải luôn yêu em
Cho nên, lúc này đây, cho dù thật sự cô có quên đi toàn bộ, quên mất những ngày tháng bọn họ ở bên nhau, thì anh cũng sẽ không buông cô ra
Trước kia, cô có thể yêu anh
Bây giờ, anh có thể làm cô lại yêu anh lần nữa
Anh có thời gian
Chỉ cần cô vẫn luôn ở bên cạnh của anh
Anh nói:
"Em hẳn là biết, không phải phu nhân của anh, mỗi ngày lại ngủ trên giường của anh, không khỏi quá kỳ cục đi
Trình Ninh hoang mang
Toàn bộ khiếp sợ
Nhưng ngoài sự khiếp sợ ra cô lại đột nhiên cảm thấy những lời này giống như có chút quen thuộc, giống như không biết ở nơi nào lúc nào, cô đã từng nghe qua hoặc là nhìn thấy một câu tương tự
Sau đó không đợi cô nghĩ đến cái gì, lập tức nghe anh nói tiếp:
"Chỉ là một vị hôn thê trên danh nghĩa mà thôi, giường của anh em cứ ngủ, những thứ khác, cũng tùy em chọn
Cô nhìn anh
Lại thấy anh cũng không có nhìn cô, sắc mặt anh vẫn lạnh lùng, giống như là đang nói một cái gì đó hết sức bình thường, lại hết sức nghiêm túc, giống như một chuyện đương nhiên vậy
Trình Ninh nghĩ, chuyện này rốt cuộc là sao đây
Vì sao Hàn Đông Nguyên sẽ dùng giọng điệu như vậy để nói ra những lời như thế chứ
Nghi vấn đó gần như tràn ngập trong đầu của cô trong những ngày tháng tiếp theo bọn họ ở bên nhau
Ví dụ như lần đầu tiên anh hôn cô, lần đầu tiên anh ôm cô, lần đầu tiên anh nói với cô, bảo bối, nếu cảm thấy đau, liền kêu lên đi, không cần nhịn
Sau đó, anh có thể giam giữ cô ở trong nhà không ra khỏi cửa mấy ngày mấy đêm liền
Cô thật sự chịu không nổi nữa, nói với anh:
"Anh ba, anh đem tất cả sức lực mấy chục năm trước đều đổ lên người em sao
Cũng làm khó anh mấy chục năm nay đều bất động thanh sắc, nhưng mà rốt cuộc tuổi lớn rồi, như vậy thật sự tốt không
Hàn Đông Nguyên vươn tay xoa xoa cô, hỏi:
"Ghét bỏ
"Còn chưa đủ
Trình Ninh trầm mặc
Cô giật chăn che trùm kín người mình lại, chỉ muốn biến mất ngay tại chỗ
Sau đó cô căm giận mà nghĩ, kẻ lừa đảo, cái gì mà chỉ là vị hôn thê trên danh nghĩa, cái gì mà giường anh tùy em ngủ, căn bản anh chính là kẻ lừa đảo
Cô thật không biết vì sao đang yên đang lành anh ba lại biến thành một người đa mưu túc trí như vậy nữa
Nhưng mà, anh nói anh yêu cô
Mỗi một lần xong việc, cô mềm mại nằm trong lòng anh, anh đều sẽ hôn nước mắt của cô, nói với cô, bảo bối, anh yêu em
Cô cũng hoàn toàn không tưởng tượng được, anh sẽ nói ra những lời như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hoàn toàn không biết, anh lại yêu cô nhiều đến như vậy
Nhưng mà, cô cũng yêu anh
HOÀN !