Chương 141: Đội Trưởng (8)Chương 141: Đội Trưởng (8)
Thấy Niên Xuân Hoa tỉnh lại, các cán bộ cũng thở phào nhẹ nhõm
Hồng Thuận nói: "Nếu bà không khỏe, bà nên về trước
Nội dung cuộc họp để người nhà trở về báo cáo lại cho bà
Lý Tú Cầm nghe xong, định đỡ Niên Xuân Hoa trở vê, Niên Xuân Hoa ánh mắt đờ đẫn, lắc lắc nói: 'Không..
Tôi muốn ở đây nghe
Lưu Thiêm Tài vẫn làm đội trưởng, Niên Xuân Hoa sợ, rõ ràng phúc khí lớn của Phúc Đoàn đã cảnh báo trước, sao có thể sai sót chứ
Niên Xuân Hoa nhất định phải ở lại đây, bà ta sợ Lưu Thiêm Tài sẽ gây khó dễ cho nhà bà ta, đến lúc đó mấy đứa con của bà ta không trụ được, còn có bà ta đi tranh giành
Niên Xuân Hoa lạnh cóng, run rẩy ngẩng đâu lên nhìn Lưu Thiêm Tài, nặn ra một nụ cười nịnh nọt: "Đội trưởng Lưu là đội trưởng, tất cả chúng tôi đều thích , mấy ngày nay tôi xin nghỉ phép, cũng là thấy gương mặt khoan dung của đội trưởng Lưu tôi mới xin nghỉ
Lòng tốt của đội trưởng Lưu, tôi nhớ cả đời
HÌ hì
Một đội viên không nhịn được mà cười lên, tiếng cười này như có thể lây lan, không ít đội viên nhịn cười
Niên Xuân Hoa này, đúng là có thể co được dẫn được, đáng tiếc là mọi người không ngu ngốc, còn bị bà ta lừa sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trên mặt Lưu Thiêm Tài không có chút biểu cảm gì, anh ấy không không còn muốn nói chuyện với bà ta nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hồng Thuận cũng phớt lờ Niên Xuân Hoa, lớn tiếng nói: "Lần này, có một nhân sự sẽ bị điều động
Sở Hảo Dân trong đội sản xuất thứ chín, luôn tận tụy cống hiến vì nhân dân, bây giờ được thăng chức làm phó đội trưởng
Sau này, mọi người phải phối hợp công việc với ông ấy
Hóa ra đây là chuyện tốt nhà họ Sở..
Niên Xuân Hoa run tay nghĩ ngợi, may mà kiếm được vị trí phó đội trưởng
Như vậy, ho dù Lưu Thiêm Tài muốn gây khó dễ cho nhà họ Sở bà ta, cũng phải cân nhắc để lại mặt mũi cho chú ba Sở
Nhưng, so với đội trưởng và đội phó, có vẻ như đội trưởng có nhiều quyền lực hơn
Niên Xuân Hoa hối hận, tiếc xanh ruột
Sớm biết được..
bà ta đã không ngang ngược như vậy
Hồng Thuận nhìn trái nhìn phải, không thấy Sở Hảo Dân, hỏi: "Thời gian họp, Sở Hảo Dân ở đâu
"Ở đây
Sở Hảo Dân từ xa nghe thấy giọng nói trong phòng thị chính, từ ngoài cửa bước vào, vừa bước vào đã thu hút sự chú ý của mọi người, Sở Hảo Dân mặc một bộ đồ màu xanh, đội một chiếc mũ cùng màu, không có gì xuất chúng cả, điều khiến mọi người chú ý là Sở Hảo Dân xác đến một miếng thịt lợn
Mùi thịt lợn xông vào mũi mọi người, tất cả mọi người nuốt nước miếng, đã bao lâu rồi không được ăn thịt
Hồng Thuận nói: "Sở Hảo Dân, cuộc sống của ông thật tốt
Bây giờ có thể ăn thịt
Nhưng ông mang đến phòng thị chính để làm gì, cán bộ phải ra dáng một cán bội"
Sở Hảo Dân lau mồ hôi trên trán, ông ấy có vẻ rất lo lắng, cũng có vẻ liều lĩnh, Sở Hảo Dân xin lỗi Hồng Thuận: "Thịt này không phải của tôi, tôi mang đến để trả lại cho người khác
Niên Xuân Hoa và Sở Chí Nghiệp đột nhiên có dự cảm không lành
Đặc biệt là Niên Xuân Hoa, bà ta xấu hổ nắm chặt tay, hy vọng là do mình suy nghĩ nhiều, chú ba Sở không có ý đó, chú ba Sở sẽ không coi thường ân nghĩa người nhà
Tuy nhiên, sự phát triển của tất cả sự việc, sẽ không vì suy nghĩ của Niên Xuân Hoa mà di chuyển
Sở Hảo Dân xách thịt heo đi đến trước mặt nhà Niên Xuân Hoa, không nói lời nào quá đáng, hai tay đưa miếng thịt: "Chị hai, đây là thịt của nhà chị, em không nhận thưởng nếu không xứng đáng, không thể nhận món quà lớn như vậy, nhà chị đông trẻ con, đem về cho bọn trẻ thì còn gì bằng
Mọi người:..
Lời này, có thể nói là vô vàn ý nghĩa
Sở Hảo Dân không hề nói một lời có ý xấu với Niên Xuân Hoa, nhưng các đội viên không đoán được, Xuân Hoa này trước đây đã tặng đường cát trắng, bây giờ tặng thịt lợn, đây là ý gì