[Thập Niên 70] Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn

Chương 466: Nhân Quả




Chương 466: Nhân Quả (3)Chương 466: Nhân Quả (3)
Không giống bà nội chút nào mà giống như là người hầu của Phúc Đoàn
Nhưng Niên Xuân Hoa có thể làm thế nào được đây
Bà ta đã chạy tới bước rồi đường này cũng không còn đường rút lui nữa
Vì thế Niên Xuân Hoa chỉ có thể an ủi lại Phúc Đoàn đồng thời chỉ biết im miệng, không bao giờ nói ra chuyện tụi Sở Phong có thể đi lên thành phố học trung học
Phía bên kia Sở Phong, Sở Thâm cũng đang ở trong nhà thảo luận với Trân Dung Phương và Sở Chí Quốc con đường tương lai sẽ đi như thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sở Chí Quốc có vẻ rất vui mừng, thành tích của Sở Phong, Sở Thâm tốt như vậy nên đó cũng là điều khiến anh ấy vui vẻ nhất
Từ đây Sở Chí Quốc có thể chắc chắn rằng những lời mắng chửi, nguyên rủa của mẹ anh ấy hoàn toàn không tính là gì hết
Trần Dung Phương cũng nói: "Hai đứa các con có muốn đi lên thành phố học tập không?”
Mỗi ngày Niên Xuân Hoa đều tâm tâm niệm niệm muốn cho Phúc Đoàn đi lên thành phố học trung học, Trần Dung Phương, Sở Chí Quốc cũng muốn Sở Phong, Sở Thâm có thể đi
Bọn họ cảm thấy hai đứa nhỏ vừa vặn có thiên phú học tập, vậy thì không thể lãng phí được
Sở Phong và Sở Thâm cũng đã sớm dự đoán được ba mẹ sẽ có quyết định này, hai đứa nhỏ cũng đã thảo luận từ trước
Sở Phong nói: "Bọn con không đi thành phố đâu, cứ học luôn ở trấn trên là được
Sở Thâm cũng gật đầu: "Con với em gái cũng có cùng một ý kiến
"Vì sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Dung Phương hỏi: "Mẹ với ba con có thể tạo điều kiện cho các con được
Sở Phong giải thích: "Thành phố cách chúng ta xa quá, khi những người khác đi vào điều đầu tiên đụng gặp phải chính là hoàn cảnh cùng việc không thích ứng với mọi người
Con với anh trai đều không muốn có loại cảm giác không thích ứng này
Bọn con học ở trong trấn cũng sẽ gần ba mẹ hơn một chút, về sau thi đi ra ngoài thật tốt là được
Những đứa trẻ nghèo khó phải lập tức đi tới một môi trường ngập tràn những người thành phố
Kiểu dáng quần áo của bọn chúng đều lạc hậu, khẩu âm khác nhau, đều sẽ nhận được sự ghét bỏ
Không phải Sở Phong và Sở Thâm không thể đối diện trực tiếp với những sự thống khổ mà là bọn chúng cảm thấy không cần thiết
Học ở trong trấn thì gánh nặng của ba mẹ cũng nhẹ đi một chút, cũng có thể gần tụi Nhị Ni hơn một chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có gì mà không thể chứ
Thấy hai đứa nhỏ đã đưa ra quyết định như vậy, Trân Dung Phương và Sở Chí Quốc lại cẩn thận hỏi kỹ bọn chúng rất nhiều lần trước khi từ bỏ ý định cho bọn chúng đi lên thành phố học tập
Thật ra điểm mấu chốt nhất chính là: Sở Phong không muốn lại giống như đời trước
Cô bé muốn lại một lần nữa đi trên một con đường mới, không muốn giống như đã từng trước kia
Trước kia bọn họ bị bắt buộc phải chu cấp nuôi dưỡng cho Phúc Đoàn đi lên thành phố học trung học
Sở Chí Quốc tức giận nên cũng để cho Sở Phong, Sở Thâm đi, kết quả Sở Thâm bị chặt đứt một chân còn Sở Phong thì phát điên
Cả nhà bọn họ đều trở thành cục đá kê chân
Lần này Sở Phong đi thẳng lên trấn học tập, cô đã chuẩn bị chuyên tâm vào chuyện học tập của mình rồi
Tranh giành với Phúc Đoàn cũng chỉ vô dụng, chẳng lẽ tranh giành thiên vị
Hay là tranh cái gì
Thế giới lớn như vậy, bọn họ có tay có chân muốn gì cũng có thể tự mình kiếm mà không phải dựa vào được thiên vị mà có được
Phải nhìn xa trông rộng một chút, từ trước tới nay đối thủ của bọn họ cũng không phải là Phúc Đoàn mà chính là ngọn núi lớn và sự nghèo đói
Cứ như vậy, Sở Phong, Sở Thâm cùng tụi Nhị Ni, Tam Ni cùng đi học trung học ở trên trấn
Trường trung học trên trấn trên kém hơn so với trường trung học trên thành phố, chủ yếu là do điều kiện thực nghiệm của trường trung học trên thành phố tương đối tốt còn trong trấn lại không có nhiều thiết bị thực nghiệm như vậy
Nhưng mà đối với thời đại này mà nói thì cũng đủ rồi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.