Chương 89: Đơn Thuốc (3)Chương 89: Đơn Thuốc (3)
Thầy Tần nói: "Nói qua về tình trạng của con gà mắc bệnh mà các em phát hiện sớm nhất đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sở Thâm là bé trai, có sức lực có dũng cảm, nhưng lại không tỉ mỉ như Sở Phong, Sở Phong nói rõ ràng rành mạch: "Sợ lạnh, không ăn cái gì, không uống nước, cổ gà rụt lại, dáng đi kỳ quái, tiêu chảy
Qua vài ngày thì j ra phân màu xanh lá cây, trên chân gà có đốm lấm tấm
Sở Phong nghĩ nghĩ: "Bọn em có nhốt mấy con gà vừa bị nhiễm bệnh ra riêng một chỗ, thầy có thể qua đó xem ạ
Ngòi bút của thầy Tần dừng lại: 'Các em còn nhỏ mà đã hiểu biết về lần dịch gà này vậy sao
Nghĩ đến lúc hỏi Phúc Đoàn mà bản thân cho là thông minh, rất có triển vọng lại nhận được mỗi câu trả lời là không biết, trong lòng thây Tân miễn bàn có bao nhiêu phức tạp
Sở Thâm có chút kiêu ngạo: "Đương nhiên, em và em gái đã giúp đỡ trong toàn bộ quá trình mà
Em gái nói, nếu năm nay có thể xảy ra bệnh dịch gà, vậy sang năm cũng có thể sẽ xảy ra, nhất định bọn em phải hiểu rõ, mới có thể bảo vệ gà trong nhà, chia sẻ cho ba mẹ
Đôi mắt Sở Phong bình tĩnh sáng ngời, một đứa trẻ bảy tuổi vì quá mệt mỏi nên tiêu tụy đi rất nhiều, nhưng trong mắt đạm mạc tự nhiên, như trăng sáng mới tỏ
Giờ phút này thầy Tân cũng mặc kệ sự không thích nhàn nhạt khi mới gặp hai đứa trẻ này, người ta thường nói đánh giá một người thì nên đánh giá khách quan từ hành động chứ không nên đánh giá theo suy nghĩ, hai đứa trẻ này bất kể là làm việc hay là sơ tâm, đều quá ưu tú
Thầy Tần nói: "Được, các em dẫn đường, thầy sẽ đi với các em
Cơ thể sống của gà mắc bệnh, chính là chứng cứ biết nói nhất
Lúc này, bên ngoài có tiếng đập cửa
Phúc Đoàn ôm quyển sách tiếng Anh ngày hôm qua, ló cái đầu nho nhỏ như búp bê ra dò xét, đi vào, giọng đầy mùi sữa nói: "Chú Tần
Nhìn thấy Sở Phong, Sở Thâm ở bên cạnh, Phúc Đoàn chân tay luống cuống nhéo nhéo sách tiếng Anh: "Chị Phong, anh Thâm..
Do dự nói,'Em không biết hai người cũng ở đây, vậy lát nữa rồi em lại đến nhé
Sở Phong xua xua tay, ý bảo không cần
Thầy Tần cũng vội vàng đứng lên: "Phúc Đoàn đến học từ vựng à
Vào đi
Sở Phong và Sở Thâm thấy thế, bèn đi ra ngoài chờ ông ấy
Thầy Tần lại không vội kiểm tra từ vựng của Phúc Đoàn: "Phúc Đoàn, sao hôm nay chú không thấy người nhà cháu đi học phòng chống dịch gà vậy
Cả đội đều đi học, nhà cháu không thể tụt lại sau được
Phúc Đoàn chớp chớp mắt, ngây thơ nói: "Sẽ không đâu, bà nội bảo cháu cho gà trong nhà ăn, gà trong nhà sẽ không bị bệnh dịch gà nữa
Tay nhỏ chọc chọc, trong lòng ngọt ngào như uống mật: "Bà nội nói, cháu có phúc
"Cái gì
Thầy Tần suýt chút nữa cho rằng mình nghe lầm, sau khi phản ứng lại, ông ấy trâm mặt: "Bảo cháu cho gà ăn thì gà sẽ không bị bệnh dịch nữa
Có phải bà ta cố ý làm khó cháu không
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phúc Đoàn nhăn lại, nghi hoặc, rất kỳ quái vì sao ông ấy lại nói như vậy: "Không phải, bà nội nói cháu có phúc, cháu cho gà ăn thì sẽ không còn dịch gà nữa, chính cháu cũng có loại cảm giác này
Thầy Tần hít sâu một hơi, tí thì cho rằng Phúc Đoàn đang nói đùa, nhưng nhìn kỹ, trên mặt Phúc Đoàn lộ rõ vẻ kiêu ngạo và vinh dự, đầu óc thầy Tần đau nhức, đây là cái thứ linh ta linh tỉnh gì thế này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thầy Tần vẫn luôn cảm thấy Phúc Đoàn thông minh, Phúc Đoàn học từ vựng rất nhanh, vừa nhìn đã biết là đứa trẻ thích hợp đọc sách
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng..
Một đứa trẻ ngoan ngoãn vậy, sao lại mê tín như thế
Thầy Tần không thể trơ mắt nhìn đứa nhỏ đi vào con đường sai lầm, nghiêm túc nói: "Phúc Đoàn, cháu không thể nghĩ như vậy, vận khí của con người quả thật có khác biệt, nhưng không ai có thể khống chế vận khí cả, vận khí chưa bao giờ là nhân tố quyết định