Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Họ Độc Ác Của Phúc Bảo

Chương 192: -




Kha Mỹ Ngu bình tĩnh nhìn bọn họ
Ở bên cạnh đại lão, cô thấy nhiều chuyện rồi, cũng thay đại lão âm thầm xử lý, học được không ít thái độ và phương pháp đối nhân xử thế
Ví dụ như, cô thoạt nhìn thì tính tình nóng nảy, thích báo thù tại chỗ nhưng cô tin rằng hoặc là không ra tay, hoặc là phải một gậy gõ chết
Bây giờ bọn họ đè ép Hoàng Phương Bân nhưng đợi lúc kỳ thi đại học được khôi phục lại, anh ta vẫn có cơ hội vùng lên, tiếp tục nhảy nhót làm người ta ghê tởm
Mà lúc đó, anh ta càng giỏi nhẫn nhịn và tính toán, chi bằng bây giờ để anh ta đi học luôn
Không phải tất cả mọi người đều giống Kha Vân Nguyệt, bị người ta bán rồi còn giúp người ta đếm tiền, để mặc anh ta che mắt
Sớm muộn gì cũng có một ngày, anh ta sẽ làm cho tiền đồ của mình hoàn toàn biến mất
Nghĩ đến danh ngạch đại học anh ta không dễ dàng gì mới có được sau đó phí hết tâm sức mưu tính, lúc sắp tốt nghiệp rồi lại được thông báo không nhận được bằng tốt nghiệp, cảm giác đó, chắc là không tệ đâu nhỉ
Huống chi, hôm nay anh ta không nhận được sự trừng phạt thích đáng sẽ chỉ khiến cho gan anh ta to thêm tôi
Không sai, cô chính là một “cao thủ thuốc xổ”, chiều người khác, có lúc sẽ có được niềm vui mình không ý thức được
Có điều, còn chưa đợi cô mở miệng, Tần Nguyên Cửu đã lạnh lùng nói: “Trưởng thôn, chú muốn để cậu ta đi học, cũng không phải không thể, nhưng vợ chồng cậu ta lấy gì để xin lỗi chúng tôi?”
“Một người đổi đơn xin của chúng tôi, một người báo cáo cho tổ cải tạo
Mỗi một chuyện đều đủ để hủy đi một thanh niên tốt!”
Trưởng thôn đá Hoàng Phương Bân: “Chuyện này là mày làm, mày nói đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có thể tiếp tục học đại học hay không còn phải xem thái độ của mày.”
Hoàng Phương Bân nắm chặt nắm đấm, nhẫn nhịn sự tủi nhục và thù hận, gian nan nói với Tần Nguyên Cửu: “Anh nói xem.”
“Mỗi người bồi thường năm mươi đồng, coi như trừng phạt mấy người vụng trộm đổi đơn xin
Cậu còn phải viết một bản tường trình để chúng tôi thu lại, nếu lần sau tái phạm, tôi sẽ trực tiếp giao nó cho đồng chí cảnh sát, sao hả?”
Trong lòng Hoàng Phương Bân nhỏ máu, bảy người là ba trăm năm mươi đồng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này anh ta mới hơi hối hận, lúc đó bản thân chọc họ làm gì
Yên lặng đi học không tốt sao
Ba trăm năm mươi đồng có thể làm được rất nhiều chuyện, bây giờ anh ta phải trả giá cho những âm mưu ngu ngốc của mình..
“Được.” Anh ta nghiến răng gật đầu, nếu không còn có thể làm sao
“Một trăm năm mươi đồng coi như phí bồi thường tinh thần các người báo cáo, có vấn đề gì nữa không?”
Tần Nguyên Cửu tiếp tục lạnh lùng hỏi
“Là cô ta.” Lúc này Hoàng Phương Bân cắn răng không nhận, câu nào cũng nhảy ra ngoài: “Không, liên, quan, đến, tôi!”
Bấy giờ Kha Vân Nguyệt cũng hiểu ra, cô ta liều mạng lắc đầu với anh
Tần Nguyên Cửu cười nhạo: “Hoàng Phương Bân, anh sẽ không cho rằng mình đứng phía sau khích bác là có thể trốn tránh trách nhiệm sao
Nếu như tôi không nói, thì tối qua đồng chí tổ cải tạo cũng sẽ lần theo manh mối tìm đến các người, vợ chồng hai người, đám người đó thà rằng bắt nhầm chứ không bỏ sót.”
“Cậu cảm thấy, đi vào đó rồi, cậu còn có thể tiếp tục đi học sao?”
Hoàng Phương Bân trợn to mắt, lại một lần nữa bị cái ngu của mình hại..
Anh ta bất đắc dĩ, không cam tâm gật đầu, năm trăm đồng kiếm được từ gia đình để mua nhà còn chưa cầm đến tay đã bị anh ta phá hết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Hai người viết một bản tường trình, sau này bất kể là các người hại ai, đều không được động đến nhà tôi nữa
Nếu không, hai tờ tường trình kia đã có thể đưa hai người đến cục cảnh sát để ăn cơm tù!”
Kha Mỹ Ngu gật đầu, đúng thế, chính là như vậy
Nước bẩn trong bụng bọn họ muốn phun thì phun vào người người khác, đừng có nhìn chằm chằm cô và gia đình cô nữa

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.