Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Họ Độc Ác Của Phúc Bảo

Chương 389: -




“Ứng Yến nhỏ, xin lỗi.” Cô thì thầm nói: “Em, em không nên nói anh như thế, cũng không nên trút giận lung tung.”
Kha Mỹ Ngu nghiêng đầu nhìn anh, thấy anh đứng thẳng, bất động như cột gỗ, cô hoảng hốt đứng dậy: “Ứng Yến, anh nói gì đó đi?”
Cô kéo góc áo anh: “Thực ra, thực ra em không hề hối hận khi gặp được anh, thật đấy!”
Kha Mỹ Ngu đứng đối diện anh, nhón chân, tròn mắt, cố gắng thể hiện dáng vẻ chân thành của mình
“Nói dối.” Ứng Yến nghiến răng
“Không đâu, không nói dối thật mà!” Kha Mỹ Ngu thử ôm lấy anh, trong lòng xót xa
Lời này này phát ra từ tận đáy lòng cô, chỉ là một khi nghĩ tới anh chỉ xuất hiện trong giấc mơ của mình, đợi sau khi mình cùng anh lớn lên, cô sẽ hoàn toàn từ biệt thế giới này
Trong lòng Kha Mỹ Ngu đau đớn giống như bị cây búa sắt gõ vào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô ôm anh thật chặt: “Em hy vọng anh vui vẻ, hạnh phúc, đừng cô độc, đừng buồn bã
Gặp được anh cuộc đời ngọt ngào của em mới có vị chua, đắng, cay, mặn
Ứng Yến, anh đừng có bị những lời nói mang năng lượng tiêu cực kia của em ảnh hưởng
Nếu như, nếu như em thực sự ghét anh, mỗi lần gặp anh, em sẽ hận không thể cách anh tám trăm dặm.”
Ứng Yến lườm cô: “Thực sự, thực sự không ghét anh?”
“Không ghét, có ghét đâu, em thích Ứng Yến nhất đấy!” Thấy thái độ anh dịu đi, Kha Mỹ Ngu lập tức tươi cười, gật đầu thật mạnh, hận không thể moi tim ra để thể hiện thành ý
“Thế, thế em hôn anh đi.” Ứng Yến cúi đầu, cả người như bị bao phủ bởi sự tự ti
Kha Mỹ Ngu không chần chừ, kiễng chân thơm lên má anh, mặt mày vui vẻ: “Thấy chưa, em dốt nhất là diễn kịch, yêu hận rõ ràng, người đáng ghét sao có thể xứng được tiên tử đây thơm chứ.”
Bàn tay sau lưng Ứng Yến siết chặt
Trước nay anh đều không thích từ bỏ hay khuất phục trước số mệnh, nếu cô đã có thể dùng cách vào mộng để xuất hiện trước mắt anh, điều này chứng tỏ giữa họ có trói buộc rất sâu
Anh nhất định sẽ nghĩ cách để hai người quấn chặt cùng một chỗ
Có thể có được cô nhiều hơn một phút, anh cũng sẽ không tiếc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cuối cùng cũng dỗ đại lão trở lại bình thường, Kha Mỹ Ngu thở dài một hơi, không nhịn được quay đầu vả nhẹ vào miệng mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô biết rõ đại lão có tính tình thế nào, tại sao lại không biết điều mà làm loạn
Người ta bảo ba tuổi định hình tính cách, Ứng Yến nhỏ mới lớp ba mà tính tình đã vặn vẹo giống đại lão đến chín phần rồi
“Ứng Yến, chúng ta thoát ra kiểu gì đây?” Tay chân Kha Mỹ Ngu đều được xoa bóp thoải mái, cô nhàn rỗi rồi lại bắt đầu lần mò khắp nơi, lôi ra được một ít bánh quy, bánh mì, sữa và đồ uống, ôm sang một bên vừa gặm vừa nhòm ra ngoài khe hở
Ứng Yến đứng cạnh cô, nói khẽ: “Bây giờ trốn ra cũng vô dụng, nơi đây đồng không mông quạnh, đi nửa ngày rồi còn chưa thấy chiếc xe nào qua lại.”
“Đợi đến phố xá sầm uất rồi mới tính.”
Kha Mỹ Ngu bất đắc dĩ gật đầu, không biết bản thân có thể nằm mơ bao lâu đây
Mặc dù cô quen biết đại lão sau khi thành niên tức là lúc còn bé, anh sẽ trải qua cửa ải này an toàn
Nhưng cô vẫn lo cho anh, hy vọng có thể cùng anh tới nơi an toàn
Những đứa trẻ khác cũng lục tục tỉnh lại, đợi chúng mở mắt ra, cảm nhận được tay chân bị trói, miệng bị dán băng, chúng đều sợ hãi, giãy dụa kịch liệt
Ứng Yến kéo Kha Mỹ Ngu về chỗ cũ, ngồi dựa vào thùng xe, nhân lúc đám trẻ kia chưa phản ứng lại, anh dán băng dính lên cho hai người, tay chân cũng được trói lại lỏng lẻo
Kha Mỹ Ngu ngoan ngoãn phối hợp, lúc anh trói cho cô, cô cười cười lấy lòng rồi thơm anh một cái nữa
Ứng Yến tức giận trừng cô, mặc dù anh còn nhỏ tuổi nhưng đối mặt với bất kỳ nan đề hay nguy hiểm nào, trước nay anh đều không biết lùi bước, hơn nữa cũng không cho phép bản thân mình thất bại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.