Hội trưởng nhấn mạnh tầm quan trọng của hoạt động khoảng mười phút, sau đó mới bắt đầu tuyên bố nội dung hoạt động lần này
Họ sắp đi mấy cô nhi viện ở tỉnh thành, có hai mục tiêu
Một là làm bạn với các bạn nhỏ, dạy cho chúng một ít kiến thức
Hai là xem thử có thể cải thiện điều kiện sống của bọn nhỏ hay không
Mỗi một tình nguyện viên sẽ mặc áo gile màu đỏ in Hiệp hội tình nguyện viên Đại học Bách khoa, còn đội một cái mũ đỏ nhỏ
Trong Đại học Bách khoa có xe trường, phải trở lại trước thời gian đã hẹn
Bình thường cuối tuần tài xế xe trường làm liên tục, cả ngày không thể nghỉ ngơi
Cô nhi viện mà Kha Mỹ Ngu và Tần Nguyên Cửu đi khá gần Thành Nam, hai mươi phút chạy xe
Nơi này từng là nhà của địa chủ, sau khi bỏ hoang thì được sửa chữa thành cô nhi viện
Dọc trên đường đi, tổ trưởng phổ cập thông tin của cô nhi viện cho họ
Năm nào họ cùng tổ chức cho mọi người đến phục vụ cô nhi viện, viện dưỡng lão
Mặc dù nói những nơi này trong cơ cấu tổ chức có ngân sách nhưng mà năm nào số người trong cơ cấu cũng tăng
Hơn nữa trẻ con và người già cần tiêu rất nhiều tiền ở mọi mặt nên cuộc sống của mọi người nghèo rớt mồng tơi
Từ lúc Hiệp hội tiến hành hoạt động tới nay trên cơ bản luôn giải quyết vấn đề này, muốn lấy được sự chú ý từ các giới trong xã hội
Nhưng sức lực của họ quá yếu, mỗi lần phóng viên của tòa soạn tới cũng chỉ vắt được một chút xíu nước, rơi bẹp vào trong hồ không có tin tức gì
Xe mới đậu ở ngoài viện thì có một đám trẻ con tới, nhón chân chìa tay xin ăn cách một cửa kính xe
Mọi người đều biết phải tới cô nhi viện trước rồi nên họ cũng mang theo nhiều hoặc ít đồ ăn
Các thành viên không quen nhìn những đứa trẻ vừa bẩn vừa đen, thân hình gầy gò
Còn chưa xuống xe đã móc sạch sẽ túi
Sau đó bọn nhỏ bị viện trưởng thong dong tới chậm xua đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Cuộc sống của bọn nhỏ khổ quá, một năm chưa từng nếm vị ngọt, làm các bạn chê cười rồi.” Một người phụ nữ mặt trắng hiền hòa, vóc dáng hơi đầy đặn đi lên, nhiệt tình kêu mọi người vào bên trong
Bà ta vừa đi vừa giới thiệu với mọi người: “Cô nhi viện của chúng tôi đã có từ lúc thành lập lại Hạ Hoa, chuyển vài chỗ rồi
Bọn trẻ thì năm nào cũng nhiều thêm, năm năm trước mới quyết định chuyển tới đây
Cái nhà này là nhà của một địa chủ lớn, lúc ấy đổ nát lắm
Là lãnh đạo phát tiền xây cất lại, có thể tiếp nhận rất nhiều trẻ em
Có điều nhiều trẻ xem quá, cơm ăn, áo mặc, học, bị bệnh uống thuốc đều cần tiền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bất kể tổ chức phát bao nhiêu tiền cũng giống như là lấp cái động không đáy vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có lúc tiền quỹ trong viện khó khăn, không có tiền lương phát cho nhân viên làm việc
Cứ nợ mãi nợ mãi, hơn nữa không có ai cần những đứa trẻ khó bảo, nghịch ngợm
Nhân viên có thể trụ được tới hiện tại đều là cụ già lớn như tôi vậy
Người trẻ sẽ không tới chỗ này đâu…”
Mặc dù diện tích của cô nhi viện lớn nhưng cỏ khô mọc trong kẽ gạch đã cao tới nửa người
Quần áo của những đứa trẻ hi hi ha ha chạy tới chạy lui phong phanh
Gương mặt nhỏ nhắn và tay không chỉ có bẩn mà còn nứt da và sưng đỏ nữa
Chỗ ngủ của bọn trẻ là giường chung lớn, chăn đệm cũng không biết đắp bao nhiêu năm rồi, vừa bẩn vừa cứng lại còn mỏng
Kha Mỹ Ngu lanh mắt, căng da đầu khi thấy con rệp đang nhảy lên điên cuồng…
Bàn ghế gỗ cũng chẳng có mấy cái còn nguyên, trong nhà ăn đang nấu cơm
Họ là một ngày hai bữa, cháo loãng thấy đáy và màn thầu kiều mạch, cộng thêm chút khoai tây cải thảo
Sau khi đi dạo một vòng, họ cũng không thấy mấy nhân viên làm việc
Hội trưởng bắt đầu chia nhiệm vụ ra, có làm cỏ, có giặt quần áo vỏ chăn phơi chăn đệm, có phụ nấu cơm, có học tập và chơi với bọn trẻ