"Mày có hài lòng với vẻ ngoài này không
Vương Đế Xuất vừa nhìn đã lập tức gật đầu: "Được, được, đẹp trai hơn nhiều so với mấy vị vua cổ đại
Có sẵn khuôn mẫu, Vương Đế Xuất luyện tập hơn mười ngày, cuối cùng cũng biến ra được một người bình thường
Quay lại với Tiểu Uyển, cô ấy đã nhận được chiếc ô trận pháp do Kha Mỹ Ngu làm cho, đồng thời cũng đã dùng nó trong thời gian Lư Hướng Kình nghỉ ngơi sau một thời gian bận rộn
Chiếc ô này có thể tạo ra giấc mơ, lấy ký ức của Tiểu Uyển làm nền, sau đó hút hồn phách của Lư Hướng Kình vào đó
Trong ô chứa đựng linh lực dồi dào, không hề khiến người bước vào giấc mơ cảm thấy mệt mỏi
Ngược lại, nó có thể nhận được từng chút dưỡng chất, bổ dưỡng hơn so với nhân sâm năm trăm năm tuổi
Ít nhất nó cũng dần dần loại bỏ được sự mệt mỏi Lư Hướng Kình gây ra cho bản thân từ khi vợ mình qua đời, cũng như là những vết thương cũ còn sót lại khi huấn luyện, nhận nhiệm vụ, diễn tập,..
Đây là một phòng bệnh cũ kỹ nhưng sạch sẽ có mùi thuốc khử trùng, lúc Lư Hướng Kình mở mắt ra, trong lòng cảm thấy có chút kỳ lạ, đầu óc choáng váng không nghĩ được gì, nhưng anh ấy lại cảm thấy mọi thứ trước mắt mình đều rất quen thuộc
Một cô gái trẻ mặc đồ y tá đứng trước cửa mỉm cười bước tới
Làn da của cô ấy trắng nõn, dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt hạnh long lanh xinh đẹp, hàng mi dài cong vút, chớp mắt cũng khiến người ta ngứa ngáy trong lòng
"Tiểu Uyển..
Giọng nói Lư Hướng Kình khàn khàn
Không tin được, phấn khích, vui sướng cùng tuyệt vọng, tất cả cảm xúc đều trộn lẫn vào nhau: "Cuối cùng em cũng chịu bước vào giấc mơ của anh rồi sao
Nói đến đây, anh ấy cũng không để ý trong mơ mình bị thương ở chỗ nào, trực tiếp đứng bật dậy ôm chặt lấy cô ấy vào lòng
Tiểu Uyển giật mình, đôi mắt cũng long lanh ngấn lệ, hai tay ôm chặt lấy vòng eo thon gầy của anh ấy
Từ khi rời khỏi cơ thể, Tiểu Uyển vẫn luôn mắc kẹt trong sự ám ảnh của anh ấy và sự luyến tiếc của chính mình
Cô ấy ngày đêm ở bên cạnh anh ấy, chứng kiến sự chung thủy của anh ấy với tình yêu và sự mong nhớ với mình, sao không nhớ anh ấy cho được
Khi cô ấy chết đi, trái tim anh ấy cũng nguội lạnh, kiểu tra tấn tuyệt vọng này giống như một hòn đá rơi xuống đất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng cô ấy thì khác, cô ấy không thể hy vọng, điều này thậm chí còn khiến người ta khó chịu đựng hơn
Cô ấy nhìn thấy người mình yêu trước mặt, lúc nào cũng muốn ôm anh ấy, an ủi anh ấy, nói lời yêu thương với anh ấy, nhưng vòng tay cô ấy chỉ có sự trống rỗng
Cô xuyên qua cơ thể anh ấy, tiếng khóc tê tâm liệt phế của cô ấy, anh ấy cũng không nghe thấy được..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Hướng Kình, em nhớ anh nhiều lắm
Cô ấy đáng thương nói
Lư Hướng Kình kéo cô ấy ra khỏi lòng mình, cởi khẩu trang của cô ấy ra, tham lam nhìn khuôn mặt còn mơ hồ trong trí nhớ dù anh ấy vẫn luôn xem hình để nhớ cô ấy
Anh ấy không kiềm chế được nữa, cúi người hôn cô một cách mãnh liệt
Tiểu Uyển cũng hôn đáp lại giống như con thú nhỏ
Họ dùng cách nguyên thủy này để bày tỏ nỗi đau, nỗi nhớ và tình yêu dành cho đối phương
Nhưng đến bước cuối cùng, Tiểu Uyển đã ngăn anh ấy lại
Tuy đây là giấc mơ của anh ấy, nhưng cô ấy đã nhập vào hình dạng thật của mình vào
Nếu hai người phát sinh quan hệ sẽ có hại cho cơ thể anh, hơn nữa cô ấy cũng sẽ tiêu hao phách lực
"Hướng Kình, em đến đây để bàn với anh một chuyện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu Uyển ôm cổ anh ấy cười khẽ nói, tay còn lại thì vuốt ve khuôn mặt anh ấy với vẻ hoài niệm
"Sao vậy
Lư Hướng Kình kiềm chế sự xúc động, nhìn chằm chằm vào cô như sói, anh ấy vô cùng trân trọng giấc mơ này
Anh ấy cảm thấy tương lai của mình phải mất rất lâu mới đến, nên anh ấy cần giấc mơ này giải tỏa nỗi cô đơn trong nội tâm