Ứng Yến ừm một tiếng, không tiếp lời, anh quay đầu nhìn Kha Mỹ Ngu: “Vợ ơi, đi chào hỏi một tiếng với anh đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lát nữa chúng ta lại về phòng riêng ăn cơm nhé?”
Kha Mỹ Ngu im lặng nhìn Ứng Yến rồi lại nhìn Hoàng Chi Vinh, câu anh Cửu kia đã làm cô buồn nôn muốn chết rồi..
Sớm biết vậy, cô đã không làm nũng gọi anh Cửu, anh Cửu, gọi đến quen miệng luôn
Rõ ràng anh biết thế rồi còn không sửa lại, không biết trong lòng anh có suy nghĩ gì đây
Cô không thèm nể nang gì hừ lạnh một tiếng: “Đây là địa bàn của anh, khách theo chủ mà.”
Ứng Yến khẽ cười, kéo cô vào trong: “Em là vợ anh, anh nghe theo em hết.”
Kha Mỹ Ngu vẫn khó chịu: “Em hay nghe nói anh em như tay chân, đàn bà là quần áo!”
Trên mặt Hoàng Chi Vinh đi trước mang theo sự khinh miệt và chế nhạo, không biết người đẹp này anh Cửu tìm đâu ra, đẹp thì có đẹp nhưng đầu óc có vấn đề
Nói chuyện với người thủ đô đều nói ba phần, đoán bảy phần, phát ngôn ra những lời ghét bỏ thẳng thừng thế này, thật không biết anh Cửu có thể vui vẻ ở cạnh cô bao lâu
Thế nhưng Ứng Yến lại lập tức tiếp lời: “Anh có thể không cần tay với chân nhưng không thể không mặc quần áo, anh là người, cần liêm sỉ.”
Kha Mỹ Ngu không nhịn được bật cười, cô trợn mắt nhìn anh: “Mặt mũi anh để đâu rồi?”
Cô hiểu quá ít về anh, cô còn không biết anh kết nghĩa anh em với người khác, trong đó lại còn có một người em gái đấy, cũng không biết đến thủ đô rồi, anh sẽ thành cái dạng gì đây
Có điều Kha Mỹ Ngu thích ứng hoàn cảnh rất nhanh, chủ yếu là trong tình huống bình thường, cô không thích mình phải chịu ấm ức, cô có gì thì nói đó
Lòng bàn tay Hoàng Chi Vinh sắp bị móng tay đâm thủng, vài bước chân thôi mà cô ta đi đến gian nan, trong lòng hối hận không thôi
Biết trước thế, lúc đầu cô ta phải đòi sống đòi chết, mặt dày mày dạn xuống nông thôn với anh Cửu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hít sâu một hơi, cô ta mở cửa phòng ra, cười nói: “Anh ba, anh năm, anh tám, mọi người nhìn xem ai đây này!”
Quả nhiên trong phòng chỉ có ba người đàn ông cả tướng mạo lẫn khí chất đều xuất sắc, phong thái bễ nghễ của con cháu thế gia
Họ ngước mắt lên, thấy phía sau em mười là một đôi nam nữ rất đẹp, đợi sau khi nhìn rõ, họ vội đứng dậy nhiệt tình, vui vẻ tiến lên muốn ôm Ứng Yến
Ứng Yến cười ôm vợ mình lùi về sau một bước: “Làm gì, làm trò gì thế
Đàn ông đàn ang với nhau mà thân mật thế làm gì
Vừa nãy vợ em ghen rồi đấy, ôm các anh thêm nữa, cô ấy sẽ bắt em quỳ bàn giặt mất!”
Mấy người đều khựng lại, nhìn nhau sau đó nhìn Hoàng Chi Vinh
Hoàng Chi Vinh cười nói: “Các anh nhìn em làm gì
Bây giờ mười anh em ta chỉ có em độc thân thôi, em sẽ cố gắng tìm bạn đời, tiền mừng mấy năm qua em nhân lên gấp bội rồi đòi lại hết, các anh không ai thoát đâu.”
“Đương nhiên phải thế rồi, em là em mười cưng của bọn anh, chắc chắn các anh sẽ chuẩn bị cho em của hồi môn phong phú!” Người đàn ông đầu đinh mặt mũi cương nghị, thân hình đĩnh đạc, vừa nhìn đã biết là người được rèn giũa trong quân doanh, cả người tỏa ra chính khí
“Trừ người đàn ông không thể chuẩn bị đồ cưới cho lão Yêu, tất cả người còn lại mau nói đi.” Người nói chuyện tóc hơi bồng, dày như đội thêm cái mũ, trên người là chiếc áo sơ mi kẻ ca rô rất hiếm thấy trong thời này, đồng hồ trên tay là nhãn hàng nhập khẩu, dù cách xa vài mét, mùi nước hoa trên người anh ta cũng xộc vào mũi Kha Mỹ Ngu
Nói xong, anh ta còn huých người bên cạnh
Cái người thong thả bật chiếc máy lửa màu bạc xoành xoạch, từ đầu đến giờ hết nhìn Ứng Yến rồi lại liếc Kha Mỹ Ngu kia đứng dậy như phông nền
Kiểu tóc 7/3, áo sơ mi trắng, quần lam, trên sống mũi là gọng kính nhỏ màu bạc, mắt hẹp dài, mũi cao thẳng, khí chất nho nhã lại xen chút xa cách thực sự khiến con gái yêu thích không thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]