[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bọn họ vừa tới thủ đô, còn chưa có phương tiện giao thông, trước đây ở thành trấn nhỏ, kể cả là tỉnh thành thì họ cũng chỉ loanh quanh gần trường đại học, còn có thể đạp xe đạp nữa
Nhưng đến nơi này rồi, công dụng của xe đạp giảm đi hẳn
Giống như hôm nay vậy, bọn họ phải tới nơi tóc xoăn hẹn tụ tập
Trước đây khi Ứng Yến chưa rời khỏi thủ đô, bình thường ăn cơm, một đám người sẽ tụ hội ở cung văn hóa gần bốn đại viện
Từ nhà họ Ứng đến cung văn hóa cần phải đi qua một phần tư thành phố, ngồi phương tiện công cộng cũng hết cả tiếng đồng hồ, còn phải chuyển tuyến một lần
Xe công cộng cũ nát, bề ngoài còn có vết sắt rỉ do lớp sơn bên ngoài bị bong ra, trong lúc đi, cửa xe rung bần bật
Đây là phương tiện giao thông duy nhất nên trên xe rất đông người, trời nóng, mọi người chen chúc nhau, hơn nữa mùi hương nồng nặc, có mùi bánh hẹ chiên, bánh bao thịt, mùi hành tỏi, mùi mồ hôi, mùi chân thối, miệng thối, còn có cả mùi người say xe nôn mửa ra
Có thể nói ngồi xe công cộng một lần là thêm một lần bị dằn vặt
Đứng ở trạm chờ xe, nhìn thấy tình hình kia, lại thêm ngửi thấy cái mùi kia nhàn nhạt bay ra, Kha Mỹ Ngu nói thế nào cũng không chịu ngồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ứng Yến cũng không muốn, lần này đến để quậy phá, hành hạ đám người kia chứ không phải để mình với vợ bị hành
Vì thế anh gọi một cuộc điện thoại, chưa được bao lâu thì một thanh niên mặc đồ công nhân trên dính dầu nhớt phi xe mô tô ầm ầm lao đến
Nhìn thấy họ từ xa, người kia vui vẻ múa tay
Nhảy xuống xa, cậu ta cười hì hì muốn ôm Ứng Yến
Ứng Yến chê bai đá người kia ra, nhưng vẻ mặt nhẹ nhõm hơn, lại còn xen chút vui mừng và thích thú: “Nhóc con này đúng là càng ngày càng bẩn thỉu, bao nhiêu năm không gặp, sao không sửa soạn một chút rồi mới tới gặp anh?”
“Không phải em háo hức không kịp đợi sao?” Thanh niên kia cười xoa đầu: “Các anh em nghe lời anh, nghiêm túc tìm một công việc ổn định, ngóng trời ngóng đất ngóng Cửu gia quay về
Đây là chị dâu sao
Chào chị, em là Phương Tấn Nguyên.” Cậu ta nhìn Kha Mỹ Ngu rồi lại nhìn Ứng Yến, cười càng rạng rỡ hơn: “Anh, em không làm phiền hai người đấy chứ
Cứ chơi thoải mái vài ngày đi, đợi khi nào có thời gian, anh em ta gặp nhau một bữa
Con xe này em lái chơi chơi thôi, lúc anh em không có chuyện gì làm thì dùng đồ cũ lắp ráp lại
Anh đừng thấy nó thô sơ hoặc các linh kiện được lấy từ nơi khác, chất lượng nó tốt lắm đấy, bền bỉ, đủ mã lực, nhanh nhẹn!”
Nói rồi cậu ta ném cho Ứng Yến một chùm chìa khóa: “Mũ bảo hiểm của chị dâu ở trong cốp xe, đồ mới đấy.”
“Cảm ơn nhé, vậy anh đi trước đây.” Ứng Yến không hề khách sáo: “Hôm khác anh tìm em làm một chiếc xe máy
Xe hơi bắt mắt quá, xe máy thì tạm chấp nhận được.”
Phương Tấn Nguyên cười gật đầu
Cậu ta nhìn Cửu gia trước nay chưa từng nặng lòng vì con gái đích thân lấy mũ bảo hiểm, cẩn thận đeo lên đầu cô mà mặt dại ra
Xe mô tô màu xanh lục quân, đầu xe còn có kính chắn gió, đây là lần đầu Kha Mỹ Ngu ngồi xe mô tô thế này, cô thấy rất mới mẻ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ứng Yến cười nói bám chắc rồi khỏi động phóng vọt đi
Bên tai là tiếng gió vù vù, tiếng động cơ cũng không hề nhỏ, hai người đội mũ bảo hiểm nên cơ bản là trên đường, không ai nói lời nào
Kha Mỹ Ngu nhìn ngó xung quanh, thấy cái gì cũng mới mẻ
Lúc trọng sinh, cô đến nơi nào cũng có cảm giác thời đại rất nồng đậm
Nhất là ở thủ đô, trước đây không ít lần cô ngồi máy bay đi tới đi lui, trong ký ức của cô thủ đô rực rỡ, mới mẻ, đủ mọi dạng người đi tới đi lui, xe cộ tấp nập, nhưng bây giờ chưa có nhiều tòa cao ốc, xung quanh vẫn hoang sơ, sạch sẽ, mọi người đều trắng, đen, xanh, xám, thỉnh thoảng mới thấy một đóa hoa tươi mới nhô lên khỏi mặt cỏ cũng đủ để thu hút ánh nhìn của cả con phố