Kha Mỹ Ngu biết bà cụ muốn nói gì nhưng cô vẫn cười gật đầu phối hợp: “Bà cứ nói đi ạ, bà tốt với cháu thế, sao cháu có thể có gánh nặng tâm lý và cảm xúc tiêu cực đây.”
Bà cụ Kha chần chừ rồi mới nói: “Vậy, vậy bà bắt đầu nói thật đấy nhé?”
Kha Mỹ Ngu lại gật đầu thật mạnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Bảo Nhi, cháu mãi mãi là cục cưng nhà chúng ta
Có điều mẹ cháu sinh ra đôi trai gái nhưng tiếc là chỉ có anh trai sống, còn cháu được ôm về nhà nuôi!”
Kha Mỹ Ngu trợn tròn mắt, không tin lắc đầu để phối hợp với bà: “Bà mau nói xem, rốt cuộc là có chuyện gì ạ?”
“Nói ra thì dài lắm.” Bà cụ thở dài: “Lúc đó mẹ cháu đang đẻ mà thím hai của cháu cũng thế, cả nhà loạn hết cả lên, rồi trong thôn có người lặng lẽ đến tìm ông nội cháu
Khi ấy rất nhiều đặc công mặc thường phục bắt địch như bắt gà con, dí bắt hung ác như thế không phải dễ dẫn tới địch sẽ phản công sao
Đám người xấu kia vây một nhóm người xem phim trong thành phố, khi ấy chuyện rất lớn, bên trong còn có mấy thai phụ
Trong số đó có mẹ cháu, bởi vì bị kinh hãi nên sinh sớm sau đó thì xuất huyết nhiều mà chết
Ông nội cháu ôm cháu, chạy trốn dưới sự bảo vệ của cấp dưới, đi trong đêm mấy tiếng đồng hồ, vừa hay đến thôn chúng ta
Ông ấy là cấp trên của ông nội cháu khi còn làm lính nên mới gửi gắm cháu cho nhà chúng ta
Ông ấy nói sau này sẽ đón cháu, chỉ là đến tận bây giờ cũng không thấy có tin tức gì
Trước khi ông nội cháu đi có để lại một túi bạc, nhà chúng ta chưa động đến một đồng, vẫn giữa lại cho cháu.” Nói đến đây, bà cụ Kha nhét cho Kha Mỹ Ngu một túi vải màu xanh lục nặng trịch
Cũng không biết đống bạc này được giữ thế nào, nén bạc nào cũng mới tinh, phản xạ ánh sáng bóng loáng dưới ánh đèn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Người đó là ai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu ông nội cháu đã quen, chắc chắn phải biết người ta tên gì chứ.”
Bà cụ nhìn Kha Mỹ Ngu, thấy cô không có cảm xúc quá khích, bà ấy mới nói: “Thực ra lúc ấy ông nội cháu tham gia quân ngũ không phải là người trong biên chế, chỉ ở cùng ông nội ruột của cháu nửa năm thôi, khi ấy lúc nào cũng gọi người ta là lớp trưởng Triệu Tam Căn, chẳng ai biết đấy có phải biệt danh hay không
E là ông nội ruột cháu bị chuyện này cản trở nên vẫn trì hoãn chưa tới nhận cháu.”
Bà cụ với ông cụ không ít lần thì thầm với nhau, e là người mất rồi, nếu không chỉ dựa vào thái độ lúc gửi gắm cô, không có khả năng người kia không cần đến máu mủ của mình
Kha Mỹ Ngu gật đầu: “Vâng.”
“Hử
Bảo Nhi, cháu không có suy nghĩ gì sao?” Bà cụ thấp thỏm hỏi
“Biết rồi thì sao mà không biết thì lại làm sao, người ta không tới tìm cháu, lẽ nào cháu còn đi tìm đến người ta sao?” Kha Mỹ Ngu nhướn mày cười: “Cháu lại cảm thấy cuộc sống hiện giờ của mình khá tốt, không muốn thay đổi chúng mà thôi
Haiz, nói cũng phải, nhìn nhà họ Lăng mà xem, một nhà toàn ồn ào ầm ĩ, thà rằng chen chúc ngủ cùng một chỗ cũng không muốn ra ở riêng
Mẹ ruột cháu không còn nữa, chắc chắn cha cháu sẽ cưới vợ hai, đến lúc ấy trong nhà lại có thêm một đống chuyện xấu.”
Con cái thì sao nào, không phải có câu nói chỉ thấy người mới cười, không thấy người xưa khóc sao
Lên lầu dỗ đám trẻ ngủ xong, Kha Mỹ Ngu đi tắm rửa rồi cầm một cuốn sách nằm trên giường thất thần một lúc lâu
Ứng Yến vừa tắm xong, đang lau tóc, bên hông quấn khăn tắm
Đường viền cơ bắp trên người anh rất rõ ràng, giống như dùng đao khắc ra từng chút một theo tỉ lệ chính xác nhất
Bình thường Kha Mỹ Ngu đã bứt rứt lao lên sờ nắn rồi nhưng hôm nay cô lại thất thần
“Sao thế
Đang nghĩ đến thân thế của mình à?” Ứng Yến đi qua, hôn lên trán cô rồi cười khẽ: “Nếu đã hiếu kỳ thế thì tự đi tìm hiểu rõ ràng thôi.”