[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông cụ Triệu lại gọi đám con cháu trong nhà, dạy dỗ cảnh cáo một lần
“Vì sao không ở trong tứ hợp viện cạnh Tử Cấm Thành mà tổ chức sắp xếp cho
Người khác nói ông hoài niệm chuyện cũ nên mới ở trong căn nhà của mình lúc trẻ, mấy đứa cảm thấy sao?” Ông cụ quét mắt nhìn mọi người
Ông cụ Triệu từng có ba người vợ, đương nhiên trai gái cũng không ít, sống được đến giờ có sáu con trai, ba con gái
Trước nay ông ấy chưa từng vì những cống hiến của mình mà để đám con ngồi không chờ hưởng, người ta nói ông ấy vĩ đại, vô tư cống hiến nhưng người trong nhà lại bất mãn với ông ấy
Vợ oán hận ông ấy vì mọi người mà không màng gì đến gia đình nhỏ, đám con giận ông ấy vì con đường mưu cầu phú quý của họ không dễ dàng
Nhưng ông ấy lại cảm thấy rõ ràng người nhà đã hưởng thụ vinh hoa phú quý mà ông ấy liều mạng lấy về rồi nhưng họ lại hy vọng xa vời
Ở thời đại đó, nếu ông ấy là người chồng chăm lo cho gia đình, người người ai cũng nghĩ thế thì sẽ có biết bao người Hạ Hoa lưu lạc không nơi để về
Dù sao cũng phải có người hy sinh cuộc sống an ổn của bản thân chứ
Trước khi bọn họ kết hôn, ông ấy đã đưa điều kiện rồi, ông ấy không thể trơ mắt nhìn núi sông biến chuyển
Còn về đám con, ông ấy càng cảm thấy đúng tình hợp lý
Ông ấy chưa từng để con cái thiếu ăn thiếu mặc, trên phương diện giáo dục, ông ấy cũng cực kỳ nghiêm khắc
Có thể nói sau khi kết thúc việc học, họ có thể sống tự lập, tại sao lại còn phải dựa vào gia đình
Ông ấy có thể giúp được bọn họ bao nhiêu
Chẳng bằng trước khi nhắm mắt xuôi tay, ông ấy cầm lái cho họ
Nhưng người nhà đều không hiểu, đều cảm thấy ông ấy là lão già cố chấp, cổ hủ, bằng mặt không bằng lòng với ông
Nhưng dù là như thế, ông cụ Triệu cũng phải cảnh cáo họ
Mọi người nhìn nhau, một cô gái xinh xắn giơ tay: “Ông ơi, là bởi vì ông không muốn nhận ưu đãi ạ?”
“Đúng thế.” Ông cụ gật đầu, tiếp tục nghiêm túc nói: “Ông muốn để cho các cháu nhìn nhận rõ ràng về năng lực và thân phận của mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Về thủ đô là do ông muốn hưởng thụ cuộc sống của cán bộ về hưu chứ không phải để mấy đứa mặc sức dùng thanh danh với mối quan hệ của ông
Ông không để ý đến danh tiếng và quan hệ nhưng chắc chắn sẽ không cho phép người nhà đi đường tắt
Chỉ cần con người trở nên lười biếng, như vậy sau này sẽ không còn sẵn lòng làm việc và sống tận tâm nữa
Ông không muốn đổi vinh quang của mình lấy một đám người vô tích sự!”
Ông cụ Triệu luôn có khả năng khiến những người nhỏ tuổi trong nhà xấu hổ tức giận, nhưng bọn họ lại không dám làm gì
Những gia đình khác biết cách mưu cầu lợi ích cho tiểu bối, nhưng tới ông ấy, không những không mưu cầu mà còn ngăn cản người nhà đi quan hệ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những người như bọn họ nên đứng ở điểm xuất phát cao mà không phải bị kéo xuống bùn
Vẻ mặt bọn họ khiêm tốn nhận dạy dỗ, lên tiếng trả lời
Ông cụ Triệu nhìn thấy khuôn mặt không phục của bọn họ, âm thầm thở dài, dù sao cũng vì ông ấy không có thời gian dành cho mấy đứa trẻ nên con cái mới bị vợ chiều hư
Chính cái gọi là nhà dột từ nóc dột xuống, dù ông ấy trở về đưa vợ con đi nhậm chức thì mối quan hệ lạnh nhạt cũng không thể trở lại mức bình thường, ở trong nhà khách sáo như người xa lạ
“Tôi còn có thể chăm sóc các người bao nhiêu năm?” Lời ông cụ thấm thía nói: “Tôi luôn dặn dò các người phải sống bằng sức mình, đừng mù quáng đặt tương lai của mình vào tay người khác
Nhỡ mười năm đó tôi không tràn ngập vinh quang mà bị điều xuống cơ sở như những người khác, sau đó chết bệnh, chẳng phải bây giờ các người vẫn phải dựa vào khả năng của chính mình sao