Ông cụ Triệu nghe được điều này, trán nổi gân xanh
Bọn họ đã từng là đồng chí kề vai chiến đấu nhưng không ngờ lúc tuổi già lại thê thảm đến vậy đến vậy
Ông ấy đã tới chậm rồi
Khi tới trước cửa nhà họ Địch, đúng lúc cả nhà đang vây quanh bàn ăn ở trong sân ăn cơm
“Thím Thiết Chùy, nhà thím có khách, tới tìm chú.”
Một câu nói khiến mọi người trong sân đều thay đổi sắc mặt: "Chúng tôi đang ăn cơm, không gặp
Người nói chỉ nhún vai lực bất tòng tâm với ông cụ Triệu và Kha Mỹ Ngu
Nhiều dân làng đã tụ tập xung quanh để xem trò vui, chủ yếu là vì ông cụ mặc đồ màu xanh lá cây, mà Kha Mỹ Ngu lại xinh đẹp lạ thường, giống như những bông hoa nở rộ ngày xuân, khiến người ta vô cùng hiếm lạ
“Bà Địch, cháu và ông nội mang vài thứ đến thăm ông Địch
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người chúng cháu đại diện cho tổ chức, từ rất xa, đến đây cũng không dễ dàng, xin chúng cháu nói vài câu với ông Địch
Hiện giờ tổ chức rất quan tâm đến cựu chiến binh, để chúng cháu tới hiểu rõ tình hình
Nếu bà cho rằng chúng cháu không đủ tư cách thì mời thư ký tới đây?”
Dân làng cũng ồn ào nói: “Dì Thiết Chùy, người của tổ chức đã tìm tới rồi, các người còn không chịu mở cửa
Mấy năm nay chú ấy đã rất vất vả rồi, còn sống sót đã là kỳ tích rồi..
Làm người phải dựa vào lương tâm, các người xây nhà ngói bằng tiền từ cái chân gãy của chú, sao có thể không chăm sóc tốt cho chú chứ?”
Một người phụ nữ đứng dậy thở dài: “Các người đứng nói chuyện không đau eo, do nhà các người đều không có người tàn tật cần hầu hạ
Cha chồng tôi vì tổ chức mà cụt hai chân, lẽ ra tổ chức phải cử người đến chăm sóc ông ấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chúng tôi có thể lo cơm một ngày ba bữa cho ông ấy, giữ ông ấy sống đã không tồi, sao có thể là lỗi của chúng tôi?”
Kha Mỹ Ngu lạnh lùng nói: “Ai đúng ai sai, trong lòng cô cũng biết rõ.”
"Cái gì mà biết hay không biết
Lão già đó bị què chân, tổ chức cho được năm trăm đồng giống như bố thí
Họ nghĩ ông ấy không cần cơm ăn áo mặc à
Đã mấy chục năm rồi, tiền có nhiều cũng đã xài hết
Đừng nói như thể chúng tôi bất hiếu, trước đây ông ấy chỉ ở nhà được vài năm, chồng tôi được mẹ chồng nuôi dưỡng, không hề ăn một hạt gạo nào của lão già đó
Nếu không phải vì máu mủ ruột thịt và năm trăm đồng đó, chúng tôi đã ném ông ấy ra ngoài từ lâu rồi
Căn nhà này cũng do chúng tôi bỏ tiền bỏ sức ra..
Dân làng bị cô ta nói cho ngây người, đúng là già mồm át lẽ phải: "Thím Thiết Chùy, thím cũng không quản con dâu nhà mình sao
Có ai nói chuyện như thế này không
Chú Thiết Chùy đi lính về mang theo rất nhiều thứ đúng chứ
Nghe thằng ba nhà thím uống rượu nói với người ta vậy đó, đã vậy còn có cả cá đù vàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngoài năm trăm đồng, tổ chức còn tặng rất nhiều chăn áo bông và thực phẩm
Căn nhà này cũng được tổ chức giúp đỡ xây dựng, các người chỉ cần nấu vài bữa ăn mà thôi
Nếu không, cả nhà các người có thể sống trong căn nhà gạch đó sao
Bà Địch không nói gì, người phụ nữ kia lại xổ một tràng: "Mấy câu khoe khoang khoác lác đó mà mấy người cũng tin
Ông ấy còn nói mình là tướng quân, các người có tin không
Căn nhà này thì sao
Làm người ta què như vậy, sao không đền bù cho cả nhà đi
Mau đi hết đi, đừng có làm ồn ào trước cửa nhà chúng tôi
Nếu thương hại lão già đó, thì mang về nhà các người hầu hạ ấy, chúng tôi tuyệt đối sẽ không ngăn cản
Nếu các người không đưa về nhà, cũng không đưa tiền cho ông ấy, vậy thì đừng có đứng chỉ tay năm ngón nữa
Một câu này đã khiến mọi người im lặng
Ông cụ Triệu vô cùng tức giận: “Lúc mấy ông lão chúng tôi vác súng hành quân, thực sự đã phải ăn rơm ăn cỏ qua ngày
Nhiều người không thể chịu đựng được, nhưng lão Địch lại nghiến răng cố gắng sống sót.”