“Em không muốn để họ vợ con ly tán, chỉ là thấy ông cụ Địch phải chịu tội nên mới trừng phạt những đứa con nhà họ Địch thôi.”
Đối với ông cụ nằm trên giường không làm được gì, chuyện kia chẳng khác gì trơ mắt chịu chết
Bình thường ở những nơi u ám, ẩm thấp, bẩn thỉu, trong căn phòng đông lạnh hạ nóng, ông cụ Địch có thể sống đến hiện tại đã là một kỳ tích rồi
Pháp luật không thể nào đưa họ vào chế tài, người ta cũng không thèm nghe lời chỉ trích của những người bên cạnh, không sợ hãi gì mà cứ sống thế
Kha Mỹ Ngu thực sự tức đau cả dạ dày
Ứng Yến vỗ đầu cô: “Trước nay anh chẳng có yêu cầu gì với em, chỉ cần em cảm thấy đúng thì cứ làm thôi
Phải trái đúng sai là sự phán xét của cá nhân mỗi người
Người nhà họ Địch ngang ngược ương bướng, ông cụ Địch chịu khổ cũng là chuyện nhà họ nhưng bình thường người nhà họ Địch cũng không ít lần ỷ thế bắt nạt người khác
Mấy ngày qua đám đàn ông nhà họ Địch đều bị liệt nằm trên giường, em nhìn xem, ngoại trừ người nhà mong ngóng họ khỏe lên, những người khác có ai mà không vỗ tay sung sướng không
Trên thế giới này ấy, loại người khiến người ta hận nhất là cái thứ xấu xa đến cùng, nhưng lúc nào cũng nhảy nhót khiến người ta bực bội
Gõ một gậy xuống, yên ổn một thời gian rồi lại tiếp tục nhảy nhót, sau đó lại phải gõ thêm một gậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh thấy người nhà họ Địch ngoài cứng trong mềm, dạy dỗ mấy lần, kể cả không chỉnh được tam quan cũng sẽ ép họ làm người thành thật, không mang phiền phức tới cho người khác nữa.”
Kha Mỹ Ngu bĩu môi: “Anh chỉ biết dỗ em.”
Thế nhưng cô lại được anh an ủi thành công rồi
“Không phải dỗ em đâu.” Ứng Yến cười nói: “Bọn họ đối xử với cha ruột mình như thế, sau khi ông Triệu đưa ông Địch đi, có thể nói là đã khiến nhà họ Địch bỏ đi được cục nợ, bọn họ chỉ vui vẻ chứ chẳng hề hối hận chút nào
Giới hạn của họ thậm chí còn thấp đến mức không có giới hạn rồi, sau này trong thôn họ cũng sẽ phạm lỗi lớn thôi.”
Kha Mỹ Ngu gật đầu, do dự nói: “Bây giờ chúng ta để chân của anh tư Địch khỏe lại được chưa
Hay là để vợ anh ta chạy rồi mới khôi phục lại?”
“Khôi phục lại luôn đi.” Ứng Yến lạnh lùng nhìn về phương xa: “Một bàn tay chẳng vỗ ra tiếng, đã sinh nhiều con như thế rồi, để vợ chồng người ta ly tán cũng không tốt
Để hai người đó hành nhau là được rồi.”
Kha Mỹ Ngu chọc anh: “Anh vẫn là đồ ác nhất.”
Hai vợ chồng nhà tư Địch có thể nói là đã xé da măt nhau rồi, quan hệ không thể hàn gắn lại được nữa, rất khó quay lại như lúc đầu
Chuyện xảy ra hôm nay sẽ trở thành cái gai không ngừng kích thích cả hai
Trời nóng bức, cửa sổ phòng anh tư Địch mở to
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vì vừa mới kích động muốn xuống giường xong, anh ta lại tiếp tục ngồi bên mép giường, hai chân thử làm động tác co lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong tay Kha Mỹ Ngu bóp viên đá nhỏ nát vụn ra, cô híp mắt, ném mạnh vào trong
Chân anh tư Địch đột nhiên giật lên
Tự anh ta cũng bị dọa, không nhìn được ôm ấp chút hi vọng, sờ tay xuống dưới
Bàn chân vốn dĩ không có cảm giác gì, sờ vào giống như sờ vào chân người khác, không liên quan gì đến mình
Nhưng giờ đây, đôi chân tê dại của anh ta đã có thể lờ mờ cảm nhận được bàn tay chạm vào rồi, anh tư Địch tròn mắt, không ngừng lấy tay xoa nắn
Chân giống như bị giữ trong một tư thế lâu mà máu không lưu thông, dẫn đến tê dại, lạnh băng
Càng mát xa, cảm giác ở chân lại càng thêm rõ ràng, anh tư Địch sầm mắt, động tác trên tay không ngừng lại, hai tai tiếp tục nghe cuộc tranh cãi trong sân
“Vân Phân, cô thực sự không muốn sống với tôi nữa sao?” Thấy mẹ của các con xoay người muốn đi, anh ta đột nhiên gào lên: “Dù cho sau này chân tôi khỏe lại rồi, cô cũng không hối hận sao
Cô phải biết là đến cái tuổi này rồi, da cô nhăn nheo, mặt chảy xệ xuống, có ai thèm cô nữa sao?”